43. Chương 43: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 43: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ting -- Chúc mừng một triệu tuyển thủ đã vượt qua vòng tuyển chọn, chính thức bước vào 'Show Sống Còn Đỉnh Lưu'! Bây giờ, chúng ta hãy cùng nói lời tạm biệt với những tuyển thủ chưa kịp lên bờ và đã bị loại.
Giai đoạn tiếp theo sẽ là vòng đào thải từ một triệu xuống còn một trăm nghìn. Mời các tuyển thủ nghỉ ngơi hồi phục trong một ngày, ngày mai sẽ công bố quy tắc của vòng đào thải đầu tiên.
Trong thời gian nghỉ ngơi trên đảo, tất cả các tuyển thủ có mặt tại đây không được phép tấn công lẫn nhau. Ai vi phạm sẽ lập tức bị loại!
Hãy nghỉ ngơi thật tốt nhé, chúc quý vị may mắn.
Giọng nói máy móc vang vọng trong đầu mọi người, Hòa Ngọc khẽ nhướng mày.
Phải ở lại trên đảo chờ đến ngày mai sao?
Giờ đã là chạng vạng, gần như chỉ cần ngủ một giấc là đã đến ngày mai, cũng không tính là quá lâu.
Về nội dung thi đấu ngày mai, Hòa Ngọc cũng không mấy tò mò.
-- Chẳng phải ngày mai rồi sẽ biết sao? Dù sao bây giờ cũng chưa thể biết được.
Như chợt nghĩ ra điều gì đó, bước chân Hòa Ngọc khựng lại.
Tuy nói trên đảo không được phép tấn công nhau, nhưng dù sao cậu cũng chỉ có tám điểm năng lực chiến đấu. Một khi có người ra tay với cậu, chỉ cần đối phương động thủ một chút thôi là cậu đã mất mạng rồi.
Hòa Ngọc rất biết tự lượng sức mình, cậu cúi đầu nhìn hạt châu trên cổ.
Chuyện như vậy rất khó xảy ra với người khác, nhưng giờ lại rất có thể xảy ra với cậu, phải không?
Vậy nên...
Hòa Ngọc nhìn quanh, rồi bước đến một cái cây lớn phía trước, vươn tay, chân khẽ động, nhanh chóng leo lên thân cây, chui vào một cái hốc cây không quá lớn.
Từ trên cao nhìn xuống, người khác sẽ khó mà nhìn thấy cậu.
Hòa Ngọc yên tâm.
Cậu thong thả sắp xếp lại đồ đạc, lấy ra một miếng cá khô nhỏ. Như nhớ ra điều gì đó, bàn tay trắng nõn của Hòa Ngọc chợt dừng lại, đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu.
Khi ở trên biển, cậu không thể cất cá khô vào ba lô.
-- Bởi vì nó không phải là trang bị.
Vậy còn trên hòn đảo trung chuyển này thì sao?
Cậu đã mang đống cá khô này lên bờ, theo lý thì nó đã hoàn toàn thuộc về cậu.
Nó có được tính là trang bị không?
Hòa Ngọc khẽ động tay, xâu cá khô nhỏ nối liền nhau trong tay cậu liền biến mất. Cảm nhận thấy trong ba lô đã chất đầy cá khô, Hòa Ngọc khẽ nhếch môi cười.
Quả nhiên là được!
Khán giả: "..."
Một phút im lặng ngắn ngủi trôi qua, màn bình luận lại bùng nổ --
"Chết tiệt! Lần nào Hòa Ngọc cũng khiến tôi phải thay đổi nhận thức!"
"Thế mà cậu ta lại nhét cá biển vào ba lô trời ạ! Đó là chỗ để trang bị cơ mà..."
"Không thèm quan tâm đến trang bị vậy sao! Đó là cá biển đấy!"
"Dù cho trang bị của cậu ta có rác rưởi thì nó cũng là trang bị, phải cẩn thận bảo quản chứ!"
"Tôi thật sự không dám kiểm tra ba lô của Hòa Ngọc, tôi không thể chấp nhận được cảnh cá khô và vũ khí bị đặt chung với nhau."
"Tôi cũng vậy!!!"
"Hòa Ngọc, hay lắm, cậu ta lại thành công khiến tôi khó thở rồi, thuốc trợ tim đâu?!"
Hòa Ngọc cũng không biết khán giả đang khó thở, đương nhiên, dù có biết thì cậu cũng sẽ không để ý.
Cậu mượn ánh sáng bên ngoài, lấy quyển sách "Nguyên tắc cơ bản phát triển năng lực chiến đấu" ra, đặt trên đầu gối, một tay cầm cá khô, một tay cầm túi nước, thong thả đọc sách.
Khán giả: "..."
"Thật không biết tên này nghĩ gì nữa, hình như đã từ bỏ việc cố gắng rồi. Cậu ta không biết bây giờ là thời điểm cực kỳ quan trọng để hợp đội và tìm hiểu thông tin sao!!!"
Bình luận: "Nhìn thái độ và tám điểm năng lực chiến đấu của cậu ta, mấy người nghĩ cậu ta có thể vượt qua vòng loại đầu tiên không? Nằm mơ giữa ban ngày!"
Hòa Ngọc rất bình tĩnh, nhưng cả hòn đảo thì không như vậy.
Gần như tất cả mọi người đều hành động, khán giả đã nói đúng, đây là thời điểm vô cùng quan trọng, lúc này, chỉ cần không ra tay với những tuyển thủ khác, thì làm gì cũng rất an toàn.
Mà một khi đã vào trận đấu, tất cả tuyển thủ đều là đối thủ.
Lúc này có thể lập đội, có thể tìm hiểu thông tin và năng lực chiến đấu của đối thủ, ước lượng xem bản thân có khả năng ra tay trong giai đoạn tiếp theo hay không.
Eugene đi đến dưới một gốc cây lớn, quả nhiên thấy Vạn Nhân Trảm, Annie, Cách Đới đã chờ sẵn ở đó.
Gã khẽ nhướng mày, cất giọng lười biếng: "Vạn Nhân Trảm, tìm tao làm gì?"
Vừa thấy gã, ánh mắt của Vạn Nhân Trảm và đồng bọn lập tức dán chặt vào cánh tay máy của gã không rời, từng đôi mắt nhìn chằm chằm vào nó.
Một lát sau, Vạn Nhân Trảm mới lên tiếng: "Có vẻ như mày đã thu hoạch được nhiều thứ quý giá."
Cánh tay của người hành tinh Cơ Giới chính là vũ khí, đương nhiên sức mạnh của chúng cũng khác biệt rất lớn. Tay của Cách Đới có thể biến thành hai thanh đao sắc bén, sở hữu sức chiến đấu bất phàm.
Mà rõ ràng, cánh tay của Eugene đã được tăng cường, vốn dĩ đã mạnh hơn Cách Đới, nay lại càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Trong vòng tuyển chọn, gã đã đoạt được một trang bị chiến đấu vô cùng quan trọng, và chỉ dùng nó để nâng cấp cánh tay máy của mình.
Dù không biết rốt cuộc hiện tại sức chiến đấu của cánh tay máy gã đã đạt đến mức nào, nhưng chỉ cần liếc mắt nhìn cũng đủ biết không thể xem thường.
Eugene nở nụ cười: "Đúng vậy, coi như vận may không tệ. Vì món trang bị này, lúc tao lên bờ thì vòng tuyển chọn đã sắp kết thúc rồi, suýt chút nữa là không kịp."
Nụ cười của gã rất rạng rỡ: "Còn bọn mày thì sao? Có phải đã đoạt được trang bị mình mong muốn nên mới lên bờ sớm vậy không?"
Vạn Nhân Trảm: "..."
Hơi thở của gã dần trở nên nặng nề, sắc mặt Cách Đới cũng rất khó coi.
Chẳng nói điều tốt, chỉ toàn nói điều dở, đây tuyệt đối chính là sự châm chọc!