59. Chương 59: Trường Đào Tạo Lê Minh (15)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 59: Trường Đào Tạo Lê Minh (15)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một lát sau.
Vạn Nhân Trảm: "???" Gã trừng lớn mắt, vẻ mặt không tin nổi nhìn Hòa Ngọc, dường như không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
"Mẹ kiếp, học sinh ba tốt cái nỗi gì. Học hành à? Gã đã tốt nghiệp từ tám trăm năm trước rồi, đây là phó bản thi đấu mà!" Ánh mắt Vạn Nhân Trảm dán chặt vào chiếc túi của chú căng tin, lộ rõ vẻ thèm khát trơ trẽn, như muốn cướp sạch.
Chú căng tin bị ánh mắt đó làm cho giật mình, mãi mới định thần lại, lắp bắp hỏi: "Cháu, học sinh này làm sao thế?"
Hòa Ngọc đứng dậy, cười nhẹ: "Chú đừng lo ạ. Có lẽ cậu học sinh này vui quá hóa rồ thôi."
Chú căng tin vỗ ngực: "Thì ra là vui đến phát rồ à."
Hòa Ngọc quay lại hỏi: "Chú ơi, lưng chú thế nào rồi ạ?"
Chú căng tin cười lớn: "À, nấu ăn lâu năm, có tuổi rồi, lưng không được khỏe lắm." Chú mập mạp cười như Phật Di Lặc, nheo mắt nhìn Vạn Nhân Trảm, thầm nghĩ sao càng "phấn khích" mà lại càng run rẩy thế nhỉ?
Hòa Ngọc liếc qua Vạn Nhân Trảm, tiếp tục mỉm cười với chú căng tin: "Vậy chú nghỉ ngơi nhiều hơn đi, nếu cần thiết có thể nhờ các học sinh giúp đỡ. Chúng đều là những học sinh ngoan, sẵn lòng giúp đỡ chú."
"Được rồi, được rồi, vậy chú đi đây. Lát nữa chú còn phải nấu cơm cho học sinh, thầy Hòa đưa em học sinh này về lớp đi." Chú căng tin vẫy tay, quay người đi về phía cửa căng tin. Thân hình tròn trịa nhưng lại rất linh hoạt, bước chân mang theo gió, tâm trạng không tệ còn ngân nga hát khẽ khàng.
Hòa Ngọc mỉm cười nhìn theo, đến khi bóng lưng chú căng tin hoàn toàn khuất hẳn mới thu hồi tầm mắt.
Vạn Nhân Trảm tức đến nỗi giọng run rẩy, gã nghiến răng, khàn khàn nói: "Hòa Ngọc! Mày - cố - ý!"
Rõ ràng biết ông chú phát trang bị nên cố tình xen vào! -- Cái túi kia, không biết đã nhận được bao nhiêu trang bị rồi!
Hòa Ngọc nhướng mày, đưa tay đẩy gọng kính, bình thản nói: "Buổi chiều không lên lớp sẽ bị trừ một tín chỉ. Lớp thực hành buổi chiều, nếu đến muộn... cũng đừng trách tiếp tục bị trừ tín chỉ."
Vạn Nhân Trảm cười lạnh: "Cứ trừ đi." -- Tín chỉ? Gã vốn dâu có phải đến trường!
Hòa Ngọc vẫn giữ vẻ bình tĩnh: "Ồ, tôi quên nói với anh -- trưa nay tôi đã đề nghị với hiệu trưởng. Vì chất lượng học tập của học sinh trường chúng ta, bắt đầu từ hôm nay sẽ thực hiện chế độ tín chỉ. Mỗi học sinh có năm tín chỉ, một khi bị trừ hết sẽ bị đuổi học."
Vạn Nhân Trảm: "???" Gã lại trợn tròn mắt lần nữa, gân xanh trên trán nổi lên, tay siết chặt chiếc rìu quen thuộc, đôi mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc.
Hòa Ngọc bình thản nhìn lại. Hai người nhìn nhau, yên lặng giao chiến, không khí xung quanh trở nên đặc quánh.
Bình luận bùng nổ --
"Đờ mờ, Hòa Ngọc thật thâm độc!!"
"Thật sự là cả buổi sáng không thấy cậu ta, không ngờ vừa xuất hiện đã giở trò rồi."
"Sao hiệu trưởng lại nghe lời Hòa Ngọc vậy?"
"Hòa Ngọc nói là để học sinh ngoan ngoãn phối hợp thực hành, hiệu trưởng đã đồng ý!"
"Trời ơi, chiêu này ác thật! Từ nay về sau bọn Vạn Nhân Trảm phải nghe lời cậu ta rồi."
"Tên hành tinh rác này ác độc thật!"
"Ăn nói tử tế chút! Đây là thi đấu, ác độc gì chứ? Tuyển thủ hành tinh chính tùy tiện giết người mà, có ác độc không?"
"Càng ngày càng tò mò về Hòa Ngọc, tôi cứ ngồi lì trong phòng phát sóng trực tiếp của cậu ta."
Một lát sau, Vạn Nhân Trảm bình tĩnh lại. Gã không thể ra tay với Hòa Ngọc, gã không muốn chết.
Cất chiếc rìu vào ba lô, Vạn Nhân Trảm lạnh lùng nhìn Hòa Ngọc, trong mắt lóe lên sát khí: "Bắt đầu từ phó bản này, kể cả những phó bản sau này tao cũng sẽ bám theo mày. Tao không tin mày lúc nào cũng may mắn như vậy. Chỉ cần có cơ hội, tao sẽ xé xác mày thành từng mảnh!" Nói xong, Vạn Nhân Trảm quay người bỏ đi.
Hòa Ngọc nhún vai, mỉm cười không nói, đưa tay đẩy gọng kính, bình thản rời khỏi cửa căng tin.
-- Sợ ư? Không những không sợ, ngược lại còn rất mong đợi đấy. Vạn Nhân Trảm chủ động muốn thu hút lượt xem giúp cậu, có gì mà cậu không vui được?