72. Chương 72: Học Viện Lê Minh (28)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 72: Học Viện Lê Minh (28)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Mẹ kiếp!" Khán giả cũng hoang mang không kém, tất cả đều chăm chú nhìn Hòa Ngọc. Ngay cả trí não còn không quét được, cậu ấy thì làm sao có thể tìm ra manh mối gì?
Tay phải Hòa Ngọc cầm bút, tay trái giơ thẳng quyển sổ ghi chép lên, quay mặt có hình vẽ về phía họ, bình tĩnh giải thích: "Cho nên mới nói, mấy người rời khỏi trí não là hoàn toàn mất đi khả năng phân tích. Trên thế giới này, không chỉ có trí não mới có thể quét và phân tích."
Trên quyển sổ là một bản phác họa chiếm gần trọn trang giấy. Trí não có thể quét hình, có thể phân tích, cũng có thể ghi nhớ, đây là năng lực mà khoa học công nghệ tiên tiến của Liên Bang mang lại. Nhưng đồng thời, Liên Bang cũng phát minh ra loại thiết bị có thể ngăn chặn sự dò xét của trí não, ví dụ như thiết bị tàng hình mà bọn họ vừa gặp phải. Lúc này, bọn họ mới thực sự cần đến những kỹ năng cơ bản nhất.
Hòa Ngọc bĩu môi: "Đây là hình dáng của hung thủ mà tôi đã vẽ lại. Khi hắn chiến đấu với mọi người, dựa vào những động tác phòng thủ vũ khí của từng người, cùng với tỷ lệ tay chân và chiều dài của thiết bị, có thể suy ra rằng hung thủ cao từ 1m9 đến 1m93. Nửa người trên khoảng 0.78m, nửa người dưới khoảng 1.14m, tóc ngắn và cân nặng từ 75kg đến 80kg."
Cậu hơi nghiêng đầu, lộ ra góc nghiêng đẹp hút hồn, khuôn mặt nửa sáng nửa tối: "Ngoài ra, manh mối quan trọng nhất là hắn thuận tay trái."
Vạn Nhân Trảm: "..."
Đám người Eugene: "..."
Khán giả: "..."
Trong tích tắc, bình luận lại trở nên điên cuồng.
"Chết tiệt, thật hay giả vậy?"
"Làm thế quái nào mà cậu ta biết được thế?"
"Cậu ta thật sự phân tích ra được à, cái này không khoa học!"
"Hòa Ngọc vẫn luôn rất thông minh."
"Nếu phân tích của cậu ta là chính xác, tui thật sự bắt buộc phải viết hoa một chữ 'PHỤC'!"
"Không thể nào, chắc chắn là cậu ta đang xàm l**!"
Vạn Nhân Trảm rống lên: "Không thể nào! Nhất định là mày đang xàm l**, không ai có thể chỉ dùng mắt thường để phân tích ra hình dáng của một người đang sử dụng thiết bị tàng hình hết!" Hắn đã nói lên suy nghĩ của không ít khán giả cực đoan.
Hòa Ngọc nhìn về phía hắn, như đang nhìn thẳng vào hắn, lại như đang nhìn vào ống kính camera.
Bất kể khán giả đang ở trong phòng phát sóng trực tiếp của ai, thứ họ nhìn thấy đều là khuôn mặt thanh tú tái nhợt và đôi mắt kiên định đó. Trông thì gầy gò, yếu ớt vô cùng, cậu vẫn thẳng lưng, giọng nói trầm tĩnh: "Chẳng lẽ công nghệ tiên tiến của Liên Bang không làm được thì những hành tinh khác cũng không làm được sao? Đây là năng lực mà rất nhiều thám tử và cảnh sát ở Trái Đất của tôi đều phải có."
Trái Đất!
Khán giả nghe được cái tên này, cũng nhớ rõ nó. Hành tinh này và Hòa Ngọc đều đã thành công khắc sâu vào tâm trí mỗi người.
Đôi mắt của Diệp Khai Quân đã đỏ hoe cả lên. Giọng nói của Vệ Gia Quốc bên cạnh cũng hơi nghẹn ngào: "Cậu ấy thực sự đã khiến cho Trái Đất được khán giả trong toàn vũ trụ biết đến." Trịnh Khắc thở ra một hơi thật dài, kìm nén sự phấn khích nói: "Trái Đất của chúng ta không tệ, chỉ có điều lịch sử văn minh ngắn hơn họ, chỉ cần cho chúng ta thời gian, chỉ cần cho chúng ta thời gian thôi..."
Những lời tiếp theo nghẹn lại trong cổ họng vì quá xúc động. Diệp Khai Quân nhìn khuôn mặt trắng trẻo, thanh tú của Hòa Ngọc trên màn hình, nhẹ giọng nói: "Cậu ấy thực sự là một kỳ tích. Có lẽ, cậu ấy có thể tiến xa hơn chúng ta mong đợi."
Trên màn hình.
Hòa Ngọc nói xong, Vạn Nhân Trảm liền há hốc mồm, không thốt nên lời phản bác.
Mà Eugene dù vẫn còn kinh ngạc nhưng đã ngậm miệng lại được, cả người xích lại gần, trợn mắt hỏi: "Phán đoán của cậu có độ chính xác là bao nhiêu?" Eugene nhìn bản phác họa trong cuốn sổ, vẫn cảm thấy khó tin vô cùng. Chỉ nhìn bằng mắt thường cũng có thể phân tích ra được ư?
Hòa Ngọc: "99%."
Trấn Tinh bất giác hỏi: "Còn một phần trăm là?"
Hòa Ngọc: "Vẫn có 1% hắn không phải là hung thủ." Nói xong, cậu khép cuốn sổ lại, lạnh lùng quay người: "Đi thôi, ngày mai tiếp tục điều tra."
"Này!" Thành Chiêu gọi lớn: "Cậu đi đâu thế?"
Chẳng phải điều quan trọng nhất bây giờ là tìm ra sự thật sao? Cậu ta vừa thu hẹp phạm vi điều tra, chẳng lẽ không lo lắng bọn họ sẽ lén tìm ra hung thủ sau lưng cậu ta sao? Hay cậu ta định lén đi làm gì đó?
Đôi cánh đen xinh đẹp của Hòa Ngọc sải rộng, không quay đầu lại, đáp: "Đi ngủ."
Mọi người: "..."
Mọi người: "..." Bọn họ lại nghi ngờ tai mình.