80. Chương 80: Học Viện Lê Minh (36)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 80: Học Viện Lê Minh (36)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quỳnh lặng lẽ rời đi.
Khi cô trở lại chỗ nhóm Trấn Tinh, họ đang tranh luận gay gắt.
Vạn Nhân Trảm: "Không cần nghi ngờ gì nữa, chủ nhiệm khối chính là hung thủ!"
Eugene bắt chước Hòa Ngọc xoa cằm: "Nhưng Hòa Ngọc rất chắc chắn."
Vạn Nhân Trảm tức giận nói: "Nó nói gì là đúng cái đó sao? Mấy người nghĩ lại lời của chủ nhiệm khối xem, ông ta chính là hung thủ!"
Cách Đới mặt không cảm xúc: "Tôi cũng thấy không nhất thiết phải nghe theo Hòa Ngọc. Một thí sinh vô danh tiểu tốt như vậy, chúng ta đã quá coi trọng cậu ta rồi." Hắn lý trí phân tích: "Đúng là chủ nhiệm khối rất giống hung thủ. Tối nay chúng ta có thể cùng nhau giết ông ta. Giết nhầm cũng không sao, cứ tiếp tục tìm hung thủ."
Nếu không phải có Hòa Ngọc, ngay từ tối đầu tiên bọn họ đã bắt đầu tùy tiện giết người rồi. Kẻ có hiềm nghi đều có thể bị đâm chết – Thăng cấp mới là chuyện quan trọng nhất.
Cách Đới đưa ra đề nghị, những người khác cũng không phản đối.
Vạn Nhân Trảm hờ hững nói: "Tối nay chín người chúng ta cùng hành động, loại bỏ Hòa Ngọc!"
"Nhóm Vạn Nhân Trảm đã định tối nay sẽ loại bỏ Hòa Ngọc, vậy mà cậu ta vẫn còn thong dong đi dạo khắp nơi!"
"Chắc là đang tìm trang bị. Với cái vận may đó của cậu ta thì cũng chẳng giành được trang bị gì tốt đâu, bị loại mới là đáng sợ nhất chứ."
"Chậc chậc, quả nhiên đây là thí sinh số 2333 của hành tinh rác. Cho dù có tốt với NPC thì cũng vẫn bị loại bỏ mà thôi."
"Cậu ta quá yếu, hơn nữa lại còn cố ý chọc tức nhóm Vạn Nhân Trảm, khiến nhiều người tức giận."
Khán giả châm chọc mỉa mai. Hòa Ngọc lúc này hoàn toàn không nhìn thấy những dòng bình luận hả hê đó. Nhưng cậu cũng chẳng thèm để ý.
– Thậm chí, cậu còn có thể đoán được nhóm Vạn Nhân Trảm đang tính toán điều gì.
Hòa Ngọc cũng chẳng hề sốt sắng chút nào. Cậu tựa vào cửa sổ phòng bảo vệ, hơi nghiêng đầu hỏi: "Chú ơi, có báo hôm nay không ạ?"
Chú bảo vệ không giống ông chú căng tin cười như Phật Di Lặc, cũng không mang vẻ mặt nghiêm nghị như chủ nhiệm khối, mà ở giữa hai thái cực đó, toát lên vẻ chính trực. Nghe vậy, ông lịch sự đưa tờ báo đang cầm trên tay cho Hòa Ngọc, cười nói: "Đây là báo hôm nay."
Hòa Ngọc nhận lấy, nhanh chóng lật xem. Cậu nhìn thấy một tin tức ở góc báo —
[Học viện Lê Minh lại xảy ra án mạng, nghe nói đã là học sinh thứ tám bị giết, hung thủ vẫn chưa bị điều tra ra. Chính phủ Liên Bang tỏ ra rất bất lực. Người đứng đầu hành tinh của chúng ta nói: "Chuyện này có ảnh hưởng rất xấu, phải nhanh chóng điều tra rõ ràng." Tin rằng sẽ sớm có kết quả.]
Hòa Ngọc hơi nhướng mày. Quả nhiên ở chỗ chú bảo vệ thích đọc báo này có thể tìm được không ít tin tức. Cậu nói với chú bảo vệ: "Chuyện này thật sự ảnh hưởng rất lớn."
Chú bảo vệ gật đầu, sắc mặt nghiêm trọng: "Đúng vậy, đã là học sinh thứ tám rồi, hơn nữa còn không có chút manh mối nào."
Ngón tay Hòa Ngọc lướt nhẹ trên tờ báo: "Cũng không biết là ai có thù oán với học sinh, nghe nói là một cao thủ. Một cao thủ như vậy thì làm khó học sinh để làm gì?"
Chú bảo vệ lắc đầu: "Đúng vậy, ai mà biết được."
Hòa Ngọc trả lại tờ báo cho chú bảo vệ: "Chú ơi, chú cũng được tuyển vào trường này cách đây ba tháng sao?"
Chú bảo vệ gật đầu: "Đúng vậy, tiền lương không tệ. Nếu không thì tôi đã chẳng đến làm việc ở cái trường có kẻ giết người này đâu."
Khi chú bảo vệ nhận lấy tờ báo, Hòa Ngọc không buông tay, ngược lại còn nhìn chằm chằm ông ấy, đột nhiên nói: "Chú ơi, nếu đã khiến Liên Bang chú ý rồi thì cho dù là cao thủ cấp S, lần này cũng sẽ bị bắt lại thôi nhỉ?"
Chú bảo vệ gật đầu: "Đó là đương nhiên rồi." Ông nhìn Hòa Ngọc cười cười: "Cho nên thầy Hòa đừng sợ hãi, mọi chuyện sẽ nhanh chóng ổn định thôi."
Hòa Ngọc cũng cười rộ lên, buông tay: "Đúng vậy nhỉ, hung thủ sẽ nhanh chóng lộ mặt thôi."
Cậu vẫy tay: "Chú cứ làm việc tiếp đi, cháu đi trước đây." Nói xong, cậu xoay người rời đi.
Chú bảo vệ không hiểu gì, thu ánh mắt lại, tiếp tục đọc báo.
Sau khi Hòa Ngọc đi xa, cậu quay đầu lại nhìn, ý vị sâu xa nói:
— "Người có thân hình tương tự với hung thủ, cũng nhiều thật đấy."