Chương 10: Tôi đến đón cậu

Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc

Chương 10: Tôi đến đón cậu

Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người nhân viên nói: "Điện thoại đổ chuông đến bốn, năm bận rồi, chắc là có việc gấp tìm cậu đấy."
Chương Vũ hỏi: "Đây là người bạn học cũ mà mày kể hả?"
Hạ Minh Thâm vừa gật đầu thì cuộc gọi tự động ngắt, vì không ai nhấc máy trong thời gian dài. Số cuộc gọi nhỡ đã lên đến bốn. Ngay sau đó, cuộc gọi thứ năm lại lập tức đổ chuông.
Chương Vũ nói: "Gọi gấp gớm, cứ như bạn gái gọi kiểm tra ấy. Mày mau nghe đi, nhỡ có chuyện gấp thật thì sao."
"Cái ví dụ quỷ quái của mày." Hạ Minh Thâm thuận miệng làu bàu, rồi cậu ấn nút nghe máy.
Ngay khi cuộc gọi được kết nối, Hạ Minh Thâm liếc nhìn đồng hồ.
Bảy giờ tối, cậu đã đứng phát tờ rơi trước cửa tiệm đồ chơi được một tiếng rưỡi.
Quả thật là cậu về trễ hơn mọi khi.
Ngay sau đó, Hạ Minh Thâm chợt nhớ ra tối nay đến lượt mình đi mua đồ ăn, nhưng niềm vui vì tìm được việc mới đã khiến cậu quên béng mất chuyện này.
Nghĩ đến việc Nhạc Khuynh có thể đã bận rộn cả ngày mà còn đang đói bụng, ngay khi biểu tượng cuộc gọi trên màn hình chuyển sang màu xanh, cậu lập tức chủ động nhận lỗi: "Xin lỗi, tôi quên mua đồ ăn rồi."
Nhạc Khuynh hỏi: "Sao không nghe máy?"
Giọng điệu của hắn rất căng thẳng, như sợi dây cung đã kéo đến cực hạn, chỉ cần thêm một giây nữa là sẽ đứt.
Hạ Minh Thâm khựng lại một chút: "Tôi không nghe thấy."
Nhạc Khuynh: "...Sau này đừng không nghe nữa."
Hắn dường như thở phào ở đầu dây bên kia, chỉ một tiếng thở dài rất nhỏ lọt vào tai Hạ Minh Thâm, nhưng lại khiến vành tai cậu dần nóng lên.
Hạ Minh Thâm đổ hết điều đó cho sự cắn rứt vì thất hứa: "Cậu... vẫn chưa ăn cơm sao?"
"Chưa." Nhạc Khuynh đáp. Hạ Minh Thâm ngờ rằng hắn đã phải cố nhịn rất lâu để không tỏ ra quá vội vàng và áp đặt, đến tận lúc này mới không kìm được mà hỏi: "Cậu đang ở đâu?"
Nói xong, hắn lại tự thấy câu nói mang tính mệnh lệnh quá, bèn thêm một câu để làm dịu lại: "Tớ đến đón cậu."
Không để Hạ Minh Thâm có cơ hội từ chối, Nhạc Khuynh đơn phương cúp máy.
Hạ Minh Thâm cầm điện thoại, ngẩn người một lúc lâu, cho đến khi Chương Vũ nhận ra cậu có vẻ lạ, liền bay đến quơ quơ cánh tay trắng bệch trước mặt cậu.
Chương Vũ hỏi: "Mày đang nghĩ gì đấy, hồn bay phách lạc cả rồi?"
"Không có gì." Hạ Minh Thâm không bỏ điện thoại vào ba lô, mà nhét thẳng vào túi áo ngực, để phòng Nhạc Khuynh gọi đến lần nữa mà cậu lại bỏ lỡ.
"Này này, ngược rồi, ngược rồi." Chương Vũ nhắc nhở: "Mày đội ngược đầu cáo rồi kìa."
Hạ Minh Thâm xoay đầu thú lại, giọng nói cũng bị nghẹt trong lớp vải, tạo thành một vòng tròn: "Chương ca, hỏi mày chuyện này."
Một người đàn ông trung niên đi ngang qua, cứ nhìn chằm chằm vào thỏ Judy, như muốn nhìn rõ gương mặt cô gái trong bộ đồ thú. Chương Vũ phồng má, trợn mắt nhìn ông ta, đồng thời đáp lời Hạ Minh Thâm: "Mày hỏi đi."
Hạ Minh Thâm chậm rãi xếp lại đống tờ rơi, ngón tay bị bọc bởi lớp vải dày nên khó linh hoạt, suýt nữa làm rơi mấy lần.
Gần đây, Hạ Minh Thâm nhận ra, chỉ cần cậu và Nhạc Khuynh tách nhau ra một lúc lâu, hắn sẽ không kìm được mà nhắn WeChat cho cậu, cốt để xác nhận rằng cậu vẫn còn ở đó.
Nếu nhận được hồi âm, hắn sẽ như một con mèo lớn được vuốt ve bộ lông mượt mà, có thể yên ổn được một thời gian.
Nhưng nếu Hạ Minh Thâm nhất thời không nhìn thấy tin nhắn, hoặc đang bận, thì Nhạc Khuynh sẽ nhìn chằm chằm vào đồng hồ chờ khoảng mười phút, sau đó không kìm được mà gọi điện, cứ gọi mãi gọi mãi, cho đến khi Hạ Minh Thâm nghe máy mới chịu thôi.
Trong lúc đang suy nghĩ nên nói thế nào, Hạ Minh Thâm đã chụp ảnh chung với một cô bé mặc váy voan tiên nữ, lại còn bế một cậu nhóc rất tò mò với tai cáo, cứ nằng nặc đòi sờ thử một cái. Cậu cúi đầu xuống, để nhóc đó sờ được vào lớp lông nhung ở đầu tai của Nick.
Chương Vũ đợi mãi không nghe thấy câu hỏi nào, lại bay tới: "Nói đi, để anh đây góp ý cho."
"Thôi khỏi hỏi nữa." Hạ Minh Thâm nản lòng đáp.
Chương Vũ: "???"
Thật ra, chẳng cần Hạ Minh Thâm phải nhắc, Nhạc Khuynh đã sớm nhận ra cái cảm giác chiếm hữu khó diễn tả nổi trong lòng mình.
Rất nhiều lần, rõ ràng hắn đã tự nhủ không được nhắn WeChat cho Hạ Minh Thâm nữa, không được cố chấp gọi điện khi người ta có thể đang bận, nhưng thường thì đến lúc nhận ra, nhật ký cuộc gọi trong điện thoại đã có thêm một dòng mới.
Với những thứ khác —— học hành, nghiên cứu khoa học, làm bánh ngọt —— Nhạc Khuynh đều xử lý gọn gẽ, nhưng e là với những chuyện thế này hắn chưa có kinh nghiệm, nên cách phản ứng tạm thời có hơi vụng về.
Ví dụ như, sau khi hỏi "Cậu đang ở đâu" thì lúng túng thêm vào một câu "Tối ăn gì", "Hôm nay đến lượt cậu mua đồ ăn" để cố tìm cho cuộc gọi một lý do hợp tình hợp lý, tránh bị chất vấn.
Lần này xuất hiện ở khu phố thương mại, có vẻ hắn đã chuẩn bị sẵn lý do hay hơn, thong thả đưa ra hai tấm vé vào công viên giải trí.
"Đồng nghiệp ở khoa cho đấy, chỉ dùng được trong kỳ nghỉ Quốc Khánh." Nhạc Khuynh nói: "Vốn định gọi điện hỏi cậu có muốn đi không, nhưng gọi mãi cậu không bắt máy, nên tôi tự tiện lấy hai tấm luôn."
Hắn bổ sung: "Vé giảm giá kiểu này hiếm lắm đó."
Hạ Minh Thâm: "..."
Nhạc Khuynh căng thẳng nhìn cậu, như thể rất sợ bị từ chối sẽ khiến bản thân trở nên "hành sự vô cớ".
Hạ Minh Thâm cũng không biết nên trả lời thế nào. Trong đầu cậu bất giác hiện lên những đứa trẻ nhỏ gặp trong buổi tối hôm nay, và trong khoảnh khắc được khai sáng, cậu vươn tay xoa đầu Nhạc Khuynh — Nhạc Khuynh cao hơn cậu nửa cái đầu, bộ đồ Nick cáo lại hạn chế cử động, khiến cậu phải nhón chân, như đang thưởng cho một chú chó lớn đem xương về nhà vậy, động viên rằng: "Làm tốt lắm."
Biểu cảm của Nhạc Khuynh không rõ là buồn bực hay tức giận. Hạ Minh Thâm giục hắn đi ăn tối nhưng hắn không chịu, cứ đứng ở cửa tiệm đồ chơi làm "thần giữ cửa", khiến cả trẻ con lẫn người lớn đều không dám bước vào.
Khi quầy tiếp tân của tiệm đồ chơi nhìn ra cửa lần thứ ba với ánh mắt ngập ngừng, Hạ Minh Thâm không chịu nổi nữa, liền kéo Nhạc Khuynh sang một bên.
"Cậu có đói không?"
"Không đói." Nhạc Khuynh nói: "Thầy Lương ở phòng thí nghiệm đã đặt cơm hộp cho bọn tôi rồi, tôi ăn xong mới tới."
"Nhưng mà tôi đói rồi." Hạ Minh Thâm đổi giọng thản nhiên nói:
"Tôi muốn ăn bánh bao nhân sữa trứng. Đi về phía Tây năm mươi mét có tiệm cháo, cậu đi mua cho tôi một xửng nhé."
"Cậu chưa ăn cơm tối!" Nhạc Khuynh lập tức nghiêm mặt, cau mày nói: "Dạ dày của cậu thế nào mà cậu không biết sao? Sao lại không ăn đúng giờ?"
Hạ Minh Thâm viện lý do: "Chiều nay trong cuộc họp của ban tuyên truyền, tôi ăn hết bánh quy cậu làm rồi, no lắm, nên không thấy đói, cũng không ăn tối."
Nhạc Khuynh: "Cậu ——"
"Cho nên tôi không ăn cơm tối, giờ đói rồi, cậu hãy vì tình nghĩa bạn bè vĩ đại mà đi mua giúp tôi một xửng bánh bao đi." Hạ Minh Thâm vừa nói vừa đẩy hắn sang phía bên kia phố.
Nhạc Khuynh đi tìm quán cháo mà cậu nói, còn Hạ Minh Thâm thì quay lại chỗ đứng của mình —— đột nhiên phát hiện ánh mắt của Chương Vũ chẳng biết từ lúc nào đã trở nên đầy ẩn ý.
"Đó là cậu bạn học cấp ba sống cùng mày phải không?" Chương Vũ hỏi.
"Không phải sống cùng, là ở tạm thôi, là cậu ấy cưu mang tao khi tao không có chỗ nào để về. Sau này có khả năng rồi, tao vẫn sẽ chuyển ra ngoài." Hạ Minh Thâm đính chính.
Chương Vũ không nói gì về lời biện bạch của cậu, chỉ nhìn cậu đầy hàm ý.
"Đó là anh trai của anh à? Anh ấy tốt với anh quá đi." Chương Tĩnh nói, câu tiếp theo của cô khiến mọi suy nghĩ thiếu đứng đắn trong đầu Chương Vũ nghẹn lại hoàn toàn: "Em ghen tị với anh ghê, em cũng có một người anh trai, nhưng anh ấy chưa từng đến đón em sau giờ tan học."
Nếu người đứng đối diện là người lạ, có lẽ sẽ bắt đầu câu chuyện từ chủ đề "anh trai của em", rồi nói chuyện một lúc. Nhưng người nghe câu đó lại là Hạ Minh Thâm, người biết rất rõ hoàn cảnh gia đình cô —— người anh trai "chưa từng đón em tan học" ấy vẫn đang treo lơ lửng thê lương phía trên đầu họ.
Cậu đành phải đem Nhạc Khuynh ra dùng làm bia đỡ đạn: "Cậu ấy không phải anh trai anh. Là bạn học của anh."