Chương 35: Cửa sổ giấy

Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc

Chương 35: Cửa sổ giấy

Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Năm mười tám tuổi, Nhạc Khuynh không thể ngờ rằng, người từng thề sống thề chết phải thi đỗ C Đại, cuối cùng lại vội vàng đổi nguyện vọng vào ngày cuối cùng nộp đơn, như thể hoảng sợ mà bỏ chạy.
Cũng giống như một ngày trước đó, hắn vừa tiễn Hạ Minh Thâm lên xe khách đi tỉnh ngoài, tỏ vẻ rất yên tâm, nhưng đến hôm sau đã không kìm lòng được mà lái xe hàng tiếng đồng hồ, lén lút đến chỉ để nhìn cậu một lần.
Xe dừng gần khách sạn, Nhạc Khuynh dần bình tĩnh lại. Vì không nghĩ ra được lý do hợp lý nào để giải thích với Hạ Minh Thâm, hắn dựa vào nắp capo, để gió lạnh mùa thu thổi qua, thong thả châm một điếu thuốc.
Hạ Minh Thâm có gương mặt trắng nõn, khiến việc dụ cậu hút thuốc chẳng khác nào đang dụ dỗ một học sinh ngoan làm chuyện xấu.
Nhạc Khuynh từng cho cậu hút một lần, lúc thấy Hạ Minh Thâm ngoan ngoãn ngậm điếu thuốc từ tay mình, môi cậu khẽ chạm vào da hắn, hắn lập tức nhận ra đó là một sai lầm —— khiến đầu óc hắn rối bời, không thể suy nghĩ rõ ràng.
Những ký ức về Hạ Minh Thâm, trước kia Nhạc Khuynh luôn cất giữ kỹ lưỡng, không dám dễ dàng chạm vào —— ít nhất là khi còn tỉnh táo.
Có một thời gian hắn mắc bệnh nặng mà không hay biết, không phân biệt được ảo giác với thực tế. Hắn thường mơ thấy Hạ Minh Thâm chưa từng bị xe tải đâm, mọi chuyện chỉ là tưởng tượng của hắn. Chỉ cần quay đầu là thấy Hạ Minh Thâm đeo kính gọng đen quen thuộc, ngồi ở đầu giường đọc sách, hoặc vừa lẩm bẩm vừa vẽ vời trên giấy.
Họ cùng nhau ăn cơm, bàn luận món nào ngon, món nào nêm mặn, giảng viên môn nào bất công, bài tập ra quá nhiều...
Fred khi ấy là trợ giảng môn Tâm lý học, là người đầu tiên phát hiện Nhạc Khuynh có vấn đề, rồi bắt đầu trị liệu cho hắn. Nhạc Khuynh tâm trí mơ hồ một thời gian, cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nhưng từ chối tiếp tục uống thuốc, chỉ cố gắng giữ bệnh tình ở mức cân bằng:
Bóng hình Hạ Minh Thâm vẫn thỉnh thoảng hiện ra bên cạnh hắn, chỉ cần hắn tập trung nhìn kỹ thì nó sẽ lập tức biến mất. Hắn không còn nhầm lẫn giữa ảo giác và hiện thực nữa.
Chẳng lẽ đến chút tưởng niệm này cũng không thể giữ lại cho hắn sao, Nhạc Khuynh nghĩ vậy. Dù là giả, dù chỉ là cái lướt qua trong đám đông, một thoáng nhìn lướt qua —— chỉ cần một chút xíu an ủi thôi, hắn cũng thấy đủ rồi.
Hắn mừng vì mình đã giữ lại tất cả dấu vết của Hạ Minh Thâm trong căn hộ 301 tòa nhà số 2, không sai lệch chút nào, thật tự nhiên, như thể cậu vẫn còn sống trên đời này.
Vì thế, Nhạc Khuynh một mình gánh hai suất tiền thuê, mua lại cặp kính gọng đen đã bị hỏng trong tai nạn, đặt vào ngăn kéo cậu hay dùng, dàn dựng một cách hoàn hảo, không để lộ sơ hở nào.
Nhưng hắn sắp đặt xong tất cả, lại không dám bước vào căn hộ ấy, như thể chỉ cần giữ khoảng cách, Hạ Minh Thâm vẫn đang sống bình yên —— chỉ là hắn không nghe không nhìn thấy, chỉ cách nhau một khoảng rất xa, chỉ cần Nhạc Khuynh mua vé tàu cao tốc là có thể gặp lại.
Không phải sinh tử cách biệt, thế là đủ rồi.
Béo Hoa học cùng trường với hắn, đã phải mất rất nhiều thời gian mới chấp nhận được việc một người bạn lại yêu một người bạn khác. Vừa cảm thấy gượng gạo, vừa cảm thán sự đời vô thường: "Nếu nó vẫn còn sống..."
Cậu ta nói đến đây thì ngừng lại, không nói tiếp, vì tất cả những giả thiết phía sau đều không thể xảy ra nữa. Nếu Hạ Minh Thâm biết được tình cảm của hắn, liệu sẽ là cố gắng gắn bó hay thuận theo tự nhiên? Là từ đó xa lạ hay nắm tay đến bạc đầu? Nhạc Khuynh không thể biết được.
Quyết định quay lại học ở C Đại là sau khi cả Fred lẫn Béo Hoa cùng ngăn cản. Fred cho rằng trạng thái của hắn chưa đủ ổn định để chịu đựng kích thích từ quá khứ, Béo Hoa thì muốn hắn nhìn về phía trước. Họ đã nói hết lời, nhưng vào ngày khai giảng, Nhạc Khuynh vẫn trở lại.
Người từng gấp gáp rời đi, nay lại hy vọng được ở lại nơi mang dấu vết của Hạ Minh Thâm lâu nhất có thể.
Con người ở những giai đoạn khác nhau sẽ có những kết luận khác nhau, Nhạc Khuynh thấm thía điều đó.
Hắn không ngờ lại được gặp Hạ Minh Thâm một lần nữa —— sống động, ấm áp, có thể cười vang, hồi hộp, mặc sơ mi trắng và quần jeans giống hệt lúc trước tai nạn, khuôn mặt không hề thay đổi.
Tựa như năm đó cậu chỉ rẽ nhầm đường, lạc vào một dòng xoáy thời gian, quanh co mãi, đến giờ mới trở ra.
Căn hộ 301 tòa nhà số 2 chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ, phơi bày hết tâm tư của hắn ra ngoài ánh sáng.
Hạ Minh Thâm quả nhiên hỏi tới, Nhạc Khuynh vội vàng che đậy, đưa ra một lý do rất khiên cưỡng.
Buồn cười là, bao năm qua Hạ Minh Thâm lại chẳng hiểu gì về hắn, vậy mà thật sự tin, khiến Nhạc Khuynh đang thấp thỏm đợi bị chất vấn lại thấy dở khóc dở cười.
Cười xong rồi, lại cảm thấy tủi thân, thậm chí oán trách —— trách cậu sao mà chậm hiểu đến vậy. Rõ ràng là chuyện dễ đoán đến thế, cậu lại tin những lời dối trá của hắn, tin tưởng đến mức không hề nghĩ thêm hướng nào khác.
Hết một điếu thuốc, Nhạc Khuynh nghĩ ra một lý do hợp lý —— nhiệt độ giảm mạnh, hắn đi công tác tình cờ ngang qua, muốn xem Hạ Minh Thâm có đủ áo ấm hay không.
Hạ Minh Thâm núp sau gốc liễu, đứng ngoài trời lạnh suốt một đoạn đường, vừa dừng lại đã hắt hơi một cái.
Ven sông quá yên tĩnh, Nhạc Khuynh nghe tiếng động liền nhìn sang, ngạc nhiên thấy cậu, ngừng lại rồi bảo: "Qua đây."
Bị bắt gặp đang theo dõi, Hạ Minh Thâm từ từ đi qua cầu đá, đến trước mặt Nhạc Khuynh, vừa đi vừa hắt hơi thêm cái nữa.
Nhạc Khuynh nắm lấy cổ tay cậu, chạm vào bàn tay lạnh buốt của cậu, giọng cũng lạnh đi: "Cậu ở ngoài bao lâu rồi?"
"Không lâu đâu, ra ngoài đi dạo một chút thôi." Hạ Minh Thâm né tránh, "Cậu đến đây làm gì?"
"Công tác, tiện đường." Nhạc Khuynh không muốn nói nhiều, hắn giữ tay Hạ Minh Thâm rất lâu mà vẫn không thấy ấm lên, cau mày nhét cậu vào ghế phụ, bật máy sưởi lên mức cao nhất.
"Không mang áo khoác à?"
Thật ra Hạ Minh Thâm có mang, nhưng hôm nay Nhạc Khuynh có chút khác lạ, cậu không thể nói rõ là khác lạ ở điểm nào, chỉ cảm thấy bức tường bao bọc hắn cuối cùng cũng nứt ra một khe hở —— có thể phá vỡ.
Cơ hội không đến lần thứ hai, Hạ Minh Thâm lập tức nói dối: "Tưởng không lạnh, để quên ở nhà rồi."
Ngày mưa không mang dù, trời lạnh còn ăn mặc phong phanh, khiến đầu Nhạc Khuynh ong ong vì giận. Lẽ ra phải lập tức đưa cậu vào khách sạn có sưởi, nhưng hắn lại nói: "Ngồi yên đấy," rồi đóng sầm cửa xe bỏ đi.
Lúc quay lại, trong tay hắn cầm hai ly giấy đầy nước nóng.
Hạ Minh Thâm vội vàng đưa tay ra nhận, liền bị bỏng tay —— chắc nước vừa mới rót ra từ bình, nóng quá. Cậu kêu lên bảo Nhạc Khuynh đặt xuống, rồi kéo tay hắn ra xem, quả nhiên cả một mảng da đỏ ửng.
"Vội quay lại, không chú ý." Nhạc Khuynh nói cụt lủn, rồi thêm: "Ngoài trời lạnh, nóng một chút cũng không sao."
Hạ Minh Thâm hỏi: "Nước nóng lấy ở đâu vậy?"
"Lấy ở sảnh khách sạn."
Sắc mặt hắn vẫn rất khó coi, Hạ Minh Thâm không dám nói gì, chỉ im lặng ôm cốc uống mấy ngụm, cuối cùng dạ dày cũng ấm lên đôi chút.
Thêm vài phút nữa trong xe, tay cậu bắt đầu đổ mồ hôi, môi cũng dần hồng hào trở lại. Nhạc Khuynh mới tắt máy xe. Vừa xuống xe, hắn liền lấy áo khoác kaki khoác lên người cậu, phủ kín từ đầu đến chân, hộ tống cậu nhanh chóng về phòng.
Nhạc Khuynh chưa từng dùng nước hoa, áo hắn chỉ có mùi nước giặt nhàn nhạt. Hắn đi phía trước kéo tay Hạ Minh Thâm, áo choàng phía sau bao bọc lấy cậu, khiến cậu có cảm giác như toàn thân đều được Nhạc Khuynh bao bọc.
Đi được vài bước, Hạ Minh Thâm đột ngột dừng lại, kéo theo Nhạc Khuynh cũng dừng, quay đầu hỏi: "Sao vậy?"
Đầu cậu hơi choáng, linh cảm rằng mình đã đứng lạnh quá lâu, có thể sắp bị cảm lạnh.
Gió đêm mỗi lúc một lớn, đầu óc mơ hồ, không có kế hoạch hay chiêu thức nào —— chẳng thể gọi là đã chuẩn bị kỹ, nhưng cậu không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
"Lão Nhạc." Hạ Minh Thâm gọi hắn.
"Ừ?"
"Lão Nhạc, sao cậu lại tốt với tôi như vậy?"
Nhạc Khuynh im lặng một lúc: "Vì cậu là bạn tôi."
"Cậu sẽ tốt với Béo Hoa như vậy sao?" Hạ Minh Thâm nói rất nhanh, giọng gấp gáp, không để bản thân hay đối phương có đường lui.
Nhạc Khuynh không giải thích gì thêm, mà rơi vào im lặng kéo dài.
Giữa khoảng lặng đó, không biết con ếch nào "bõm" một tiếng nhảy xuống sông, sóng nước vỗ nhẹ vào bờ, mái chèo của con thuyền neo bên cạnh khẽ lay động, tạo nên âm thanh cọ xát khe khẽ.
Hạ Minh Thâm siết chặt ngón tay đã hơi cứng lại của Nhạc Khuynh, tim như muốn nổ tung, đập mạnh đến mức tưởng chừng sắp nhảy ra khỏi cổ họng, đầu óc mụ mị vì ngọn lửa đang bùng cháy trong ngực.
Nhạc Khuynh cụp mắt nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau, cũng có thể là đang nhìn vào khoảng không.
Cuối cùng, hắn thấp giọng, hỏi một cách rõ ràng: "Cậu muốn tôi nói gì?"
"Nói thật lòng." Hạ Minh Thâm trả lời, tiến thêm một bước, gần đến mức chỉ còn trong gang tấc.
Hơi thở hai người giao hòa, chỉ cần cúi đầu hoặc ngẩng đầu là có thể chạm môi.
Vậy nên Hạ Minh Thâm thuận theo cảm xúc bộc phát, nhẹ nhàng tiến gần, kiễng chân hôn lên môi Nhạc Khuynh, rồi lùi lại nói: "Đây là lời thật lòng của tôi."
Nhạc Khuynh lại cứng người một lần nữa, cúi đầu nhìn Hạ Minh Thâm. Cậu đứng ngược sáng, không thấy rõ sắc mặt hắn, có chút hoảng hốt, vô thức túm lấy tay áo hắn.
Động tác ấy như tín hiệu cho phép, bởi giây tiếp theo, Nhạc Khuynh đã mạnh mẽ đẩy vai cậu dựa vào cửa kính xe, không chần chừ nữa, cúi đầu hôn lên môi Hạ Minh Thâm.
Họ ôm lấy lưng nhau, môi chạm môi, không mang theo dục vọng, chỉ là vùi mình vào nhau, nhẹ nhàng dò tìm, chậm rãi cọ xát, gần gũi đến cực điểm, cảm nhận hơi ấm khao khát đã lâu.
Sự mập mờ cuồng loạn lớn dần trong màn đêm, gió vừa thổi qua, liền lập tức lan tỏa khắp bóng tối.