17. Chương 17: Vạch trần chân tướng

Hành Bất Đắc Dã - Lộng Thanh Phong

Chương 17: Vạch trần chân tướng

Hành Bất Đắc Dã - Lộng Thanh Phong thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảnh sát vừa tới, Hình Trú và Tương Dã trở thành hai nhân chứng đầu tiên, rồi bị đưa về đồn thẩm vấn. Hàng xóm xung quanh nhanh chóng tụ tập, xì xào bàn tán, trên mặt ai cũng lộ rõ sự tò mò xen lẫn kinh hoàng khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng.
Tương Dã ngồi trên xe cảnh sát, nhắm mắt nghỉ ngơi, vừa nghe Quyết Minh tự trách, vừa suy nghĩ gấp rút.
“Lỗi của tôi, tôi không điều tra kỹ lưỡng đã tin lời xằng bậy của Tiền Lập Xuân. Nếu tìm hiểu kỹ hơn về gia đình họ Tiền, chắc chắn tôi đã phát hiện bức tranh kia là đồ giả, cũng sẽ biết ông ta nói dối.” Tiền Lập Xuân chính là giáo sư Tiền, mỗi lần Quyết Minh nhắc đến họ Tiền, gã lại tức đến nghiến răng.
“Thêm nữa, tôi đã điều tra ra Tiền Tần và Tương Tề là bạn học cùng khóa.”
Nghe đến tên Tương Tề, hai mắt Tương Dã mở to ngay lập tức, ánh mắt lạnh lùng chớp qua.
Cảnh sát ngồi ghế trước nhìn thấy qua kính chiếu hậu, trong lòng giật mình, nhưng khi quay đầu lại, Tương Dã đã trở về vẻ mặt bình thản, không để lộ chút gì.
Tương Dã không quan tâm ánh mắt của người khác, bởi cậu biết rõ khả năng xử lý hậu quả của Cục điều tra hình sự. Quả nhiên, cảnh sát vừa nhận cuộc gọi là sắc mặt đã biến đổi.
Đúng lúc đó, Hình Trú gõ cửa sổ xe: “Đi học viện mỹ thuật Kinh Châu một chuyến.”
Sắc mặt cảnh sát biến đổi liên tục, nhưng anh ta không phản đối, bởi hai người chỉ là nhân chứng đầu tiên, không giống hung thủ. Điều khiến anh tò mò hơn chính là thân phận của họ, nên vừa điều xe quay đầu, vừa hỏi: “Hai anh làm nghề gì?”
Cuộc điện thoại vừa rồi là cấp trên gọi đến, dọa anh ta sợ xanh mặt.
Hình Trú: “Xin lỗi, không tiện nói.”
Cảnh sát đoán biết hai người đang thực hiện nhiệm vụ bí mật, nói ra không tốt. Anh ta liếc Tương Dã, cảm thấy một học sinh như thế lại chui vào tổ chức ấy! Đặc cách? Hay là nhân tài hiếm có?
Tương Dã vẫn đang suy nghĩ.
Hình Trú đưa ra phương án tối ưu. Tiền Tần nhờ “Ai diễm” mà nổi danh, bức tranh này chính là tác phẩm tiêu biểu của gã, sao có thể tùy tiện xuất hiện ở buổi triển lãm nhỏ được? Hơn nữa, khi Tương Dã đến học viện hai ngày trước, chẳng hề nghe tin tức gì về chuyện này. Bức tranh xuất hiện, nhất định có kẻ ngầm bày trò, nên Hình Trú lập tức phái người đến học viện kiểm soát bức tranh.
Còn có cô hướng dẫn nữa.
Nếu Quyết Minh sai, thì sai ở chỗ không cẩn thận bỏ sót thông tin quan trọng. Tương Dã cũng mắc lỗi tương tự, đáng lẽ đáng ra nhận ra từ sớm. Tại sao Cục điều tra hình sự không sớm điều tra ra Tiền Lập Xuân, mà phải đến khi khảo sát học viện mới nghe được tên ông ta từ cô hướng dẫn?
Bởi Tiền Lập Xuân không bao giờ xuất hiện cùng Tương Tề, nên Cục điều tra hình sự không thể điều tra ra ông ta. Mà Tương Tề sẽ không đem bức tranh vẽ Sở Liên tặng cho người khác, ngay cả Sở Liên cũng không muốn người khác biết họ quen nhau.
Sự thật là bức tranh này có lai lịch bất chính, Tiền Lập Xuân nhất định không bao giờ đem ra cho người ta xem, nên mới lừa Quyết Minh rằng bức tranh bị trộm mất. Ông ta càng không thể loan tin khắp nơi rằng mình đang giữ bức tranh của Tương Tề, đây cũng là bí mật, phải không?
Vậy sao cô hướng dẫn lại biết?
Bây giờ Tiền Lập Xuân đã chết, bức tranh đạo nhái của Tiền Tần lại xuất hiện ở buổi triển lãm một cách kỳ lạ, khiến mọi người xúm quanh xem, giống như… như trả thù.
Dù người xem không biết, nhưng chỉ cần Tương Dã còn tỉnh táo, cậu sẽ xé bỏ lớp ngụy trang bẩn thỉu kia, phơi bày bộ mặt thật của họ Tiền ra ánh sáng.
Nhưng ai lại tốn công làm chuyện này?
Chỉ có Sở Liên.
Tương Dã chỉ cần liếc mắt là nhận ra “Ai diễm” này là đồ giả. Tác giả thật sự đã chết nơi xứ người, tên đạo nhái lại hưởng lợi một mình, Sở Liên trốn trong bóng tối không muốn xuất hiện, khiến Tương Dã trở thành con dao trong tay ông ta.
Mà Tương Dã cũng không có cách nào từ chối.
Một lúc sau, xe cảnh sát tới học viện mỹ thuật. Khi gần tới phòng mỹ thuật, phát hiện nơi này đã bị phong tỏa. Xe chắn ngang khiến đường vốn nhỏ hẹp càng ùn tắc hơn. Không chỉ học viên đứng vây xung quanh, còn có rất nhiều người đi đường dừng lại hóng chuyện, khung cảnh ồn ào cực kỳ. Dù đội bảo vệ ra sức duy trì trật tự, tình hình vẫn khó kiểm soát.
Cảnh sát thấy không ổn, vội gọi điện báo lên cục.
Hình Trú đẩy Tương Dã xuyên qua đám người, tìm được Trần Quân Dương đứng bên ngoài. Lúc này sắc mặt của Trần Quân Dương rất khó coi, hạ giọng nói: “Luật sư của Tiền Tần tới rồi, mang theo rất nhiều vệ sĩ.”
Quyết Minh vừa bắt kịp, tay chân luống cuống: “Anh ta họ Kim, gương mặt vàng trong giới luật sư, xem ra muốn đem bức tranh đi ngay lập tức.”
Xa xa, người bên phía nhà trường đang đàm phán với luật sư. Nếu để luật sư mang bức tranh đi, học viện có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch tội. Bọn họ làm sao có được bức tranh? Không lẽ đi trộm? Đường đường là học viện danh giá mà lại đi trộm tranh? Ngộ nhỡ chuyện này bị đưa lên mạng, bảo đảm sẽ gây sóng gió lớn.
Cách tốt nhất bây giờ là phối hợp với người bên phía Tiền Tần, nói bức tranh này là xuất hiện bất ngờ trong buổi triển lãm, cho dù chỉ trưng bày một ngày cũng được, ít nhất có thể qua được ải này.
Lúc này thấy xe cảnh sát đến, đại diện bên phía nhà trường tim gan rơi lộp bộp, lời nói không khỏi mang ý chất vấn: “Không phải đã nói chuyện gì cũng có thể thương lượng sao, sao các người còn báo cảnh sát?”
“Không phải tôi.” Luật sư nhíu mày: “Chủ nhiệm Tưởng, tung tin đồn nhảm sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý. Hơn nữa hôm nay tôi đại diện thân chủ tới đây để tìm lại bức tranh đã mất. Hiện giờ thứ cần tìm lại vô duyên vô cớ xuất hiện ở buổi triển lãm của mấy người, tôi báo cảnh sát cũng là hợp tình hợp lý.”
Tưởng chủ nhiệm làm chủ nhiệm nhiều năm, chưa bao giờ chịu thiệt thòi, giờ lại bị tên này làm cho nghẹn họng không nói thành lời, tức đến nghẹn thở. Ông ta không thể không nhịn, miệng toàn vị đắng. Ông định mời luật sư vào trong nói chuyện, nhưng tên này cứng đầu không chịu, nhất quyết đứng ở cửa lớn, đây không phải muốn giẫm lên mặt bọn họ thì là gì?
Quan trọng hơn, nếu lỗi thật sự thuộc về học viện, không nói, bọn họ còn không biết bức tranh chui từ đâu ra, cục tức này làm sao nuốt nổi?
“Luật sư Kim, cha của cậu Tiền tốt xấu gì cũng là giáo sư trong trường, hơn nữa cậu ấy cũng là cựu sinh viên ưu tú. Chúng ta đang đứng bên ngoài, cần gì làm ồn ào khó coi như vậy? Chi bằng mỗi bên lùi một bước.” Tưởng chủ nhiệm nói.
“Tưởng chủ nhiệm, không phải tôi muốn làm khó ông. Bức tranh kia nhất định không thể ngẫu nhiên mà được trưng bày ở đây. Những chuyện khác để từ từ nói, bây giờ tôi phải đem nó về giao cho anh Tiền ngay lập tức.” Luật sư Kim nói một cách thoả đáng. Theo anh ta thấy Tiền Tần chỉ là nạn nhân, bức tranh đang yên đang lành tự dưng bị trộm mất, đương nhiên muốn lấy về. Hơn nữa đây còn là kiệt tác có giá trị vô cùng to lớn, trên thương trường có thể đấu giá với con số khổng lồ. Sao có thể tùy tiện xuất hiện ở buổi triển lãm tác phẩm tốt nghiệp sinh viên được.
Đây không phải tự hạ thấp giá trị thì là gì? Cho dù là trường cũ cũng không được.
Bên nào cũng cho mình đúng, từ đầu tới cuối không tìm được tiếng nói chung. Bây giờ cảnh sát cũng tới rồi. Bọn họ không gọi cảnh sát, nhưng lại không ngờ có người dẫn cảnh sát là vì một vụ án khác.
Tương Dã nhìn đám người ồn ào trước mặt, quay sang hỏi Quyết Minh: “Tại sao Tiền Tần chưa tới? Cảnh sát đã báo cho gã chuyện của Tiền Lập Xuân chưa?”
Quyết Minh: “Gã ta tới từ sớm rồi, đang ngồi trong xe. Có thấy chiếc Audi màu bạc kia không? Chiếc này là độc nhất vô nhị trên thế giới, chỉ làm riêng cho Tiền Tần. Mấy nhân vật lớn đều mang bộ dáng như vậy, cho dù có chuyện gì cũng không tự mình ra mặt.”
Tương Dã: “Video chuẩn bị xong chưa?”
Đây là video Tương Dã nhờ Quyết Minh quay trước khi lên xe cảnh sát, nội dung đoạn clip vạch trần bức tranh hàng nhái kia.
Quyết Minh: “Chuyện này, đội trưởng…”
Hình Trú quay sang nhìn Tương Dã: “Cậu như vậy sẽ làm cho mọi chuyện trở nên ầm ĩ hơn.”
Tương Dã cười lạnh: “Con người khi gặp nguy hiểm, không biết kêu lên sẽ bị đè chết. Còn ý anh là việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không có, trời quang mây tạnh, như chưa từng có chuyện gì xảy ra, đúng chứ?”
Hình Trú nhíu mày: “Cậu biết tôi không có ý đó.”
Tương Dã: “Vậy thì chắc anh cũng biết tôi không có ý đó.”
Lời nói của Tương Dã mang ý châm chọc, nhưng thật ra cả hai đều hiểu cậu đang châm chọc cái gì. Chỉ duy nhất Trần Quân Dương là đần ra, đầu óc mơ hồ, chen vào nói: “Tôi không biết nè.”
Tiếc là không ai thèm để ý tới cậu ta, Quyết Minh cũng cạn lời.
Tương Dã nhìn vào mắt Hình Trú nói tiếp: “Tiền Lập Xuân chỉ nói bức tranh bị trộm mất, không hề phủ nhận sự tồn tại của bức tranh, điều này chứng tỏ ông ta hiểu rõ sự tình bên trong. Tiền Lập Xuân, Tiền Tần, hai cha con bọn họ là cá mè một lứa, cũng không nói được ai trong sạch hơn ai. Nhưng bây giờ ông ta đã chết, không biết anh đã nghe qua câu “Người chết là người vĩ đại nhất” chưa?”
Hình Trú nhìn Tương Dã, không trả lời.
Tương Dã cười nhạt: “Có đôi lúc, người vô tội sau khi chết, còn bị người ta độc mồm độc miệng chửi rủa khắp nơi. Nhưng kẻ thực sự có tội chết, lại có người nói rằng chết thì cũng đã chết rồi, còn hăm dọa làm gì? Anh có bằng chứng trực tiếp chứng minh Tiền Lập Xuân đã ăn cắp bức tranh sao? Anh không có, vì thế học viện cũng sẽ vui lòng chấp nhận một vị giáo sư già đã chết bị con trai vô tội che đậy mà phải không? Anh cũng chỉ có thể chấp nhận kết quả giảng hòa vô nguyên tắc mà thôi. Mà Tiền Lập Xuân chết, ông ta sẽ có được hào quang, được mọi người tưởng nhớ, được giữ gìn. Mọi người sẽ vin vào hành động của ông ta để tìm một cái cớ. Nếu hôm nay bỏ lỡ cơ hội này, để cho Tiền Tần có thời gian phản ứng, chưa kể gã ta còn có được lá kim bài miễn tử là cái chết của Tiền Lập Xuân, gã ta chỉ cần đóng vai một người con có hiếu, khóc lóc thương tâm bày tỏ sự ăn năn sám hối là đã có thể dành được sự đồng tình của dư luận rồi. Còn tác giả thật của bức tranh này thì sao? Ông ấy cũng chết, chẳng qua là chết mà không một ai hỏi han thôi! Anh biết không? Sau khi ông ấy chết, ông chủ của phòng triển lãm cuối cùng cũng chịu đến thu mua tranh, thấy tôi đáng thương còn cho thêm năm mươi đồng đó.”
Tương Dã nói một tràng không ngừng nghỉ, nói đến nỗi Trần Quân Dương bên cạnh chết lặng cả người. Cậu ta nhìn cậu, lại nhìn qua Hình Trú, lần đầu tiên thấy có người dám dùng giọng điệu này nói chuyện với sếp mình, cảm thấy cậu rất dũng cảm, đồng thời cũng thấy xót xa cho cậu.
Tĩnh lặng, tĩnh lặng vô cùng.
Hai tay Tương Dã nắm chặt bàn tay, ánh mắt quật cường: “Tôi là vậy, có thù tất báo.”
Quan hệ xã hội phải có giờ vàng, muốn vạch trần phải chờ thời cơ tốt nhất. Không phải sau này, không thể chờ đợi, chính là ngay bây giờ, khi tin tức về cái chết của Tiền Lập Xuân chưa được truyền ra ngoài, chỉ có lúc này chân tướng mới không bị yếu tố nào tác động, đây là cơ hội duy nhất để lột bỏ lớp mặt nạ đạo đức giả kia xuống.
Hình Trú im lặng một hồi lâu, mãi đến khi Tương Dã cho rằng anh muốn bác bỏ ý kiến của cậu thì đột nhiên hỏi: “Còn nhớ quy tắc hành động của Cục điều tra hình sự không?”
Tương Dã run lên.
Hình Trú: “Thứ nhất, không được chủ động tiết lộ thông tin về Lộc Dã cho bất cứ ai không liên quan; thứ hai, phải luôn nhớ kỹ, chúng ta cứu người, không phải giết người; thứ ba, thực thi pháp luật theo lẽ công bằng, không được có tư thù cá nhân. Nếu cậu vượt qua ranh giới đó, tôi sẽ đích thân trục xuất cậu khỏi Cục điều tra hình sự.”
Trong lòng Tương Dã có chút hỗn loạn, nhất thời không hiểu được Hình Trú có ý gì, Quyết Minh vội vàng bước tới giải thích: “Là thế này, nếu cậu không vượt quá giới hạn, sếp sẽ bảo kê cậu tới cùng!”
Hình Trú: “Quyết Minh.”
Quyết Minh: “Vừa rồi em không nói gì hết, là Trần Quân Dương.”
Trần Quân Dương: “???”
Mấy người nãy giờ làm cái gì vậy? Sao tự nhiên đổ lên đầu tôi???
Nhưng Trần Quân Dương chưa kịp mở miệng khiếu nại, Quyết Minh đã nhanh chóng chuyển đề tài: “Video làm xong rồi, đã nén lại thành bản lite, toàn bộ quá trình đều đã được làm mờ kĩ càng, tuyệt đối không có nguy cơ bị rò rỉ thông tin cá nhân. Thế nào, công bố ngay bây giờ sao?”
Thời gian không chờ đợi ai, Tương Dã không kịp nghĩ nhiều, nói: “Bây giờ.”
“Được thôi~” Trong giọng nói thích thú của Quyết Minh lộ ra một chút xấu xa, cậu đã làm xong video từ sớm, vừa rồi còn do dự hỏi ý kiến của Hình Trú, thật ra chỉ là diễn kịch thôi.
Lúc này, bởi vì có sự can thiệp của cảnh sát nên đám người phía học viện và luật sư đành hòa giải với nhau trước, sau đó rút lui không thấy tăm hơi.
Hai bên đều không muốn làm ầm ĩ đến tai cảnh sát, hơn nữa bức tranh đã được tìm thấy, điều mà luật sư Kim đang thật sự suy tính chính là làm sao để mượn sự việc này mà bòn rút được lợi ích cho thân chủ. Mặc dù bên ngoài Tiền Tần rất có thế lực, nhưng làm sao có thể đắc tội với học viện Kinh Châu được? Nếu cứ tiếp tục cứng ngắc, sợ là sẽ hư bột hư đường.
Vì vậy, bây giờ luật sư Kim liền trở thành con người rất thấu tình đạt lý. Chủ nhiệm Tưởng trong lòng thầm mắng, nhưng trên mặt lại vờ như rất vui vẻ, miệng liên tục nói “hiểu lầm, hiểu lầm”.
Cảnh sát nghi ngờ, hỏi bọn họ tới ba lần: “Thật sự là hiểu lầm? Hai người có thể suy nghĩ lại.”
Câu này chủ yếu là nói cho luật sư Kim nghe, suy cho cùng thì bên này hình như mới là khổ chủ. Luật sư Kim vẫn giữ nguyên nụ cười chuẩn mực: “Cảm ơn ý tốt của phía cảnh sát, nhưng vấn đề này chúng tôi đã tự giải quyết ổn thỏa với nhau rồi, thật sự làm phiền mọi người quá, không dám chiếm dụng tài nguyên công cộng nữa.”
Nghe vậy, chủ nhiệm Tưởng cũng mở miệng phụ họa thêm mấy câu, đúng lúc này, đám người đứng bên ngoài phòng mỹ thuật bỗng trở nên hỗn loạn. Tiếng kinh hô cùng tiếng bàn luận sôi nổi vang lên, sắc mặt ai nấy đều biến đổi thất thường, bọn họ bắt đầu tụm lại thì thầm to nhỏ, ánh mắt có lúc lại quét qua đám người luật sư Kim, không rõ ý gì.
Luật sư Kim đem theo tới mười mấy vệ sĩ, nhưng không phải để bảo vệ anh ta, mà là để bảo vệ bức tranh.
Mười mấy vệ sĩ chia nhau ra, bốn người che trước bức tranh, còn lại hơn mười người chặn trước phòng mỹ thuật, ngăn cách đám người luật sư Kim và chủ nhiệm Tưởng với đám người bên ngoài, tránh để quần chúng nghe được nội dung cuộc nói chuyện của bọn họ.
Lúc này luật sư Kim nghe không rõ bọn họ đang bàn tán vấn đề gì, nhưng chưa gì đã cảm giác được có gì đó không ổn. Anh ta vội vàng sai một vệ sĩ đi thám thính tình hình, nhưng chủ nhiệm Tưởng đã nhanh hơn anh ta một bước, bởi vì có một nhân viên trong trường đã báo cáo sự việc cho ông ta.
Chủ nhiệm Tưởng nghe xong tức thì mặt mày biến sắc, ánh mắt vô thức liếc tới bức tranh kia.
Luật sư Kim: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Chủ nhiệm Tưởng tính mở miệng ra nói, nhưng đột nhiên nghĩ tới cái gì đó nên thôi, “Cậu tự đi mà xem.”
Cảnh sát sao bằng lòng ở lại đây xem bọn họ ẩn ý qua lại, nhanh chóng xoay người bước đi, nhanh chóng tìm được nguyên nhân của sự ồn ào này—ở bên ngoài phòng mỹ thuật xuất hiện một màn hình LED cỡ lớn, thường được dùng để chiếu các loại phim tuyên truyền, clip giới thiệu tác phẩm triển lãm.
Mà ngay lúc này, trên màn hình đang chiếu một đoạn video.
Một thiếu niên trẻ tuổi ngồi trên ghế, khuôn mặt đã được làm mờ, sau lưng là cửa sổ làm bằng kính trong suốt, rèm lụa màu trắng phảng phất bay trong gió, lướt qua bả vai cậu, tay cậu cầm một quyển sách, đang nói chuyện với người sau ống kính. Nội dung cuộc trò chuyện nói rất rõ với mọi người một điều, người quay video này đang vẽ cậu ấy, hơn nữa góc trái video còn có thời gian rõ ràng, ngày 5 tháng 6 năm 2012, sớm hơn ngày “Ai diễm” được công bố.
Màn hình chợt lóe lên, chuyển cảnh tới năm 2014, lúc này đập vào mắt mọi người là hình ảnh Tiền Tần khi mới nổi tiếng không lâu. Gã đang tiếp nhận phỏng vấn, dưới video có chèn thêm phụ đề và tên chương trình.
Đoạn phỏng vấn có tên là “Vấn vương trong mộng”, người đàn ông bấy giờ đang mỉm nói về tác phẩm làm nên tên tuổi mình, gã nói bức tranh này được lấy cảm hứng từ giấc mơ gần đây của gã, cho nên nhân vật trong tranh hoàn toàn là hư cấu.
Video kết thúc với ảnh chụp rõ mặt của cậu thiếu niên trẻ tuổi, bên cạnh là bức “Ai diễm”, một trái một phải, rõ rõ rành rành. Mà giọng nói ở đoạn đầu và đoạn sau hoàn toàn không giống nhau. Ở đầu video, giọng người cầm máy sang sảng trong vắt, còn Tiền Tần rõ ràng là giọng nam khàn, nghe hơi giống tiếng vịt đực, tuyệt đối không thể là cùng một người.
Toàn bộ video ngắn ngủi chưa tới hai phút, nhưng đã tạo nên một luồng sóng mạnh mẽ, mãi chưa thấy dấu hiệu bình ổn, thậm chí có thể nói, đây mới chỉ là bắt đầu.
Học viện Kinh Châu là nơi nào chứ, những người đến xem triển lãm là ai chứ, trong một dịp như thế này mà lại vạch mặt Tiền Tần ngay tại đây, có khác gì bôi tro trét trấu lên mặt họ đâu. Mà đoạn video này, sớm đã được những người “có lòng tốt” phát trực tiếp lên mạng rồi.
Còn lúc này Tương Dã đang làm gì? Cậu nhờ Hình Trú đưa mình tới chỗ xe của Tiền Tần.
Tiền Tần thấy tình hình trước mắt không ổn, đang định rút lui, nhưng đường thì đông nghẹt, xe của gã căn bản không di chuyển được, đành phải để tên vệ sĩ còn lại lặng lẽ hộ tống rời đi.
Vệ sĩ xuống xe trước, nhưng vừa mới bước xuống đã bị Hình Trú khống chế. Lúc này Tương Dã nhân cơ hội leo lên xe, đóng cửa, khóa cửa, thao tác gọn lẹ, chỉ trong một bước đã chặn Tiền Tần trong xe.
Tiền Tần hô hấp không thông, “Cậu là ai, muốn làm gì?!”
Tương Dã lấy cây gậy làm vũ khí, đặt lên vai gã ấn xuống, “Đừng căng thẳng, tôi là phóng viên mảng giải trí, hiện tại muốn phỏng vấn vài câu, mong anh thành thật trả lời.”
Gần đây vừa hay xuất hiện một đám phóng viên hiện trường, Tương Dã kêu Trần Quân Dương lặng lẽ “mượn” một cái micro, tiện thể cậu “mượn” luôn cái danh phận ký giả này dùng một lát.
Không đợi Tiền Tần trả lời, Tương Dã đã đưa micro đến trước mặt gã, chất vấn ào ào như vũ bão:
“Anh Tiền, tại sao anh lại bịa chuyện? Một người rõ ràng sống sờ sờ ra đó, qua miệng anh sao lại biến thành nhân vật hư cấu rồi? Anh thậm chí còn không biết cậu ấy đúng không? Cho nên, vẽ cậu ấy cũng không phải anh, rõ ràng là bịa chuyện. Vấn vương trong mộng đều là giả cả, tranh của anh cũng là giả.”
Trước phòng mỹ thuật lại ầm ĩ, bởi vì âm thanh thông qua micro sẽ được truyền ra bên ngoài, ở rất xa cũng có thể nghe thấy. Tất cả mọi người đều kinh hoàng, đặc biệt là sinh viên và giảng viên của học viện.
Ở đây có không ít người là fan hâm mộ của Tiền Lập Xuân và Tiền Tần, thậm chí có người bởi vì nghe thấy tin tức bức tranh xuất hiện mà vội vã đuổi kịp tới đây. Bọn họ nghe Tương Dã nói một hơi mà đứng ngây ngốc tại chỗ.
“Cậu!” Tiền Tần mặt đầy giận dữ, mở miệng muốn bác bỏ. Trước giờ gã sống sung sướng quen rồi, nay lại bị người khác chất vất kiểu này, không biết bây giờ là đang sợ hãi do bị vạch trần nhiều hơn, hay là tức giận, phẫn nộ nhiều hơn.
Đúng lúc này, gã thấy Tương Dã nói thầm hai chữ, khẩu hình miệng rất rõ ràng
—Tương Tề.
Người phóng viên này, đã trực tiếp đào ra nỗi sợ hãi lớn nhất chôn sâu trong lòng Tiền Tần. Lúc gã mới nổi tiếng nhờ đạo nhái tác phẩm, cũng rất sợ Tương Tề sẽ tìm tới kiện cáo. Nhưng mà Tương Tề mất tích không thấy tăm hơi, trôi qua biết bao nhiêu năm cũng không thấy kêu oan, chỉ có thể đã chết rồi.
Nhưng người chết có thể đội mồ sống dậy sao?
Cả người Tiền Tần toát mồ hôi lạnh, mà Tương Dã đương nhiên sẽ không cho gã có thời gian suy nghĩ, một giây sau, tiếp tục ném ra một quả bom nữa, đầu óc Tần Thái ong ong hết lên.
“Ai diễm” là do anh ăn trộm, hoặc là sao chép lại, đúng không? Theo như tôi biết thì cha anh, Tiền Lập Xuân, là một giáo sư chuyên ngành tranh sơn dầu của học viện mỹ thuật Kinh Châu, và cũng là người trong cuộc, vậy xin hỏi ông ta đóng vai trò gì trong chuyện này? Bức tranh rốt cuộc là anh trộm, Tiền Lập Xuân trộm, hay thật ra đây là âm mưu của cả hai người?”
Những câu hỏi của người này tràn ngập phỏng đoán chủ quan, cẩn thận suy xét sẽ phát hiện không có bằng chứng cụ thể. Đám đông vây xem đã bắt đầu hoài nghi Tiền Tần, nhưng sẽ không mất lý trí mà nghi ngờ đến Tiền Lập Xuân.
Nhưng tại sao Tiền Tần không phủ nhận? Nếu không phải trúng tim đen, tại sao lại không phủ nhận?
Giờ phút này Tiền Tần đang trong tình trạng hoảng loạn cực độ, người phóng viên này không chỉ biết Tương Tề, thậm chí đến cha mình mà cậu cũng nắm rất rõ, có thể thấy cậu ta đã đến sát ranh giới của sự thật, làm sao gã có thể bình tĩnh được đây?
Cho dù có là Tương Tề thì cũng không thể biết chính xác như vậy, bởi vì khi bọn họ đem bức tranh đi, đã không thể liên lạc được với Tương Tề từ lâu!
Người này còn biết cái gì nữa? Cậu ta rốt cuộc là muốn làm gì?
Một nỗi sợ hãi vô hình bao vây Tiền Tần, cuối cùng gã thất thanh la lên: “Cậu rốt cuộc là ai?!”
Lời này vừa nói ra, luật sư Kim trong lòng hô to không ổn.
Chủ nhiệm Tưởng đối diện cũng không khá hơn là bao. Tiền Lập Xuân nổi tiếng là một giáo sư chính trực, nếu ông ta thật sự có liên quan, thì mức độ nghiêm trọng của vấn đề sẽ tăng lên gấp bội. Luật sư Kim lúc này nghĩ ra một chuyện, nếu bức tranh kia là hàng đạo nhái, thì Tiền Tần sẽ không bị xoáy vào chuyện “trộm tranh” kia, nào ngờ…
Nhà họ Tiền này rốt cuộc đang làm cái gì vậy, như này không phải là đang kéo cả học viện vào hố lửa sao? Đạo nhái và ăn cắp tranh, lừa dối công chúng và đánh cắp tên tuổi, hơn nữa còn bị phóng viên vạch trần trước bàn dân thiên hạ!
Tiền Tần là một kẻ ham mê hư vinh phù phiếm, thời trẻ có người từng khuyên gã không nên qua lại quá nhiều với giới giải trí, bây giờ xem ra đã bị cắn trả.
Chủ nhiệm Tưởng hận không thể đá văng luật sư Kim, nhưng đang nơi đông người, tốt xấu gì cũng phải nhịn. Toàn thân luật sư Kim toát mồ hôi lạnh gọi cho Tiền Tần, anh ta biết Tiền Tần nhất định vẫn còn ở trường, lúc này tuyệt đối không được nói thêm gì nữa!
Tuyệt đối không được!
Gã đã bỏ qua thời cơ tốt nhất để nói rồi, càng nói càng sai chi bằng câm miệng lại, bằng không mỗi một chữ nói ra đều có thể trở thành con dao tự đâm chết mình.
May mắn thay, điện thoại nhanh chóng được kết nối, luật sư Kim chờ không nổi nói: “Cho dù anh có làm gì, cũng tuyệt đối đừng nói ra—
“đừng nói ra”
“nói ra”
“ra”
Âm thanh phát ra từ micro, vang vọng khắp nơi.
Toàn trường ngạc nhiên, luật sư Kim càng ngạc nhiên hơn, sau đó cảm giác như đang rơi xuống hố băng. Thế mà anh ta lại quên, Tiền Tần đang ở cùng với phóng viên kia, cậu ta chỉ cần mở loa ngoài, sau đó đặt micro kế bên điện thoại—
Mọi lời nói đã không còn là bí mật nữa.
Mọi tội lỗi đã không còn chỗ che giấu nữa.