Lục Nhiên – thiếu gia thật của hào môn, nhưng lại là kẻ bị ruồng bỏ. Năm bốn tuổi, cậu lạc mất, khó khăn lắm mới tìm về được gia đình, nhưng lại phát hiện mình chỉ là cái bóng mờ nhạt trước đứa con nuôi Thẩm Tinh Nhiễm được cả nhà cưng chiều. Họ làm ngơ trước mọi thủ đoạn hãm hại của Thẩm Tinh Nhiễm, thậm chí không tiếc công khai phủ nhận thân phận thật của cậu, chỉ để giữ thể diện cho đứa con nuôi giả tạo kia.
Ban đầu, Lục Nhiên bất chấp tất cả, vùng vẫy đối đầu. Đổi lại, cậu bị đứa con nuôi ấy sai người nhấn chìm xuống hồ băng giá, mặc cho cơ thể non nớt tổn thương vĩnh viễn. Người nhà họ Thẩm, từng người một, chứng kiến tất cả, nhưng chẳng một ai đoái hoài, dù chỉ một ánh mắt.
Tâm tàn ý lạnh, Lục Nhiên đoạn tuyệt hy vọng vào thứ tình thân giả dối, kiên quyết rời đi. Nhưng nhà họ Thẩm và Thẩm Tinh Nhiễm vẫn không buông tha. Họ dùng đủ mọi cách ép cậu phải sống cuộc đời chó má, trói buộc cậu bằng ân huệ giả tạo, biến cậu thành món đồ chơi đáng thương không chốn dung thân. Trong một lần chạy trốn khỏi sự truy bức của "người thân", Lục Nhiên gặp tai nạn thảm khốc, toàn thân bại liệt, sống mười năm dài đằng đẵng trong phòng bệnh vô vọng.
Trọng sinh trở về, Lục Nhiên bàng hoàng nhận ra mình chỉ là một vai phụ pháo hôi trong tiểu thuyết "hào môn đoàn sủng", còn kẻ nắm giữ hào quang chính là Thẩm Tinh Nhiễm. Cậu bỗng chốc thông suốt: Trốn tránh cái gì mà trốn tránh? Nếu cậu đã không được yên ổn, thì dựa vào đâu mà đám người nhà họ Thẩm có thể sống tốt đẹp?
Thế là, Lục Nhiên quyết định phát điên…
Cha mẹ thiên vị mắng chửi cậu xối xả trên bàn ăn? Lục Nhiên thẳng tay hất tung bàn ăn, ném thẳng một bãi phân chó lên đó, lạnh lùng tuyên bố: "Đã không ăn thì đừng có ăn nữa!"
Đám công tử nhà giàu gây khó dễ cho cậu? Lục Nhiên cầm bàn chải bồn cầu, không chút do dự mà nhét thẳng vào miệng bọn chúng, cười khẩy: "Không muốn làm người, vậy thì đổi món khác cho mà ăn!"
Nhà họ Thẩm muốn đuổi cậu ra khỏi nhà? Lục Nhiên vác túi ngủ ra, ung dung nằm ỳ trước cổng chính nhà họ Thẩm. "Đến đây, xem ai lì hơn ai!"
Trong phút chốc, Lục Nhiên trở thành cái tên mà giới hào môn Kinh Thị không ai dám đụng vào. Người ta thắc mắc, một đứa không nơi nương tựa như Lục Nhiên lấy đâu ra cái gan lớn đến thế?
Trong một bữa tiệc nọ, người ta lại thấy vị tiểu thiếu gia "không được sủng ái" này đang cuộn mình trong lòng gia chủ Kỷ Mân – người đàn ông quyền lực nhất Kinh Thị, ngồi trên xe lăn. Kỷ Mân, vốn nổi danh âm trầm, lạnh lùng, lại đang cẩn thận từng li từng tí ôm chặt lấy thiếu niên trong lòng, tỉ mỉ đắp thêm chiếc chăn mỏng giữ ấm cho cậu đang ngủ say sưa. Thấy kẻ không có mắt nào đó định tiến tới chào hỏi, người đàn ông lập tức ra hiệu im lặng, ánh mắt lạnh lẽo và nghiêm nghị đến đáng sợ.
Người đời chỉ biết cảm thán, hắn chắc chắn là yêu Lục Nhiên đến phát điên rồi. Nào có ai ngờ được, vị đại lão tàn tật vốn lạnh lùng quyết đoán, ngồi trên vị trí cao đã lâu, nói một là một, lại đang gào thét trong lòng:
"Khó khăn lắm mới dỗ được cục cưng ngủ yên, nếu để em ấy tỉnh giấc rồi quậy banh nóc thì ai mà chịu nổi đây…!"
**Từ khóa tìm kiếm:** Đô thị, Hào môn thế gia, Tình hữu độc chung, Hoan hỷ oan gia, Trọng sinh, Sảng văn.
**Lập ý:** Biết tự trọng, tự yêu lấy mình mới có được sự trân trọng từ người khác.
Truyện Đề Cử






