Chương 14: Mỗi người một tâm tư

Hậu Ngọt - Hồi Cam

Chương 14: Mỗi người một tâm tư

Hậu Ngọt - Hồi Cam thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi ra ngoài, Lục Ngôn Sơ soi mình trong gương gắn trên cánh tủ quần áo mấy lần. Kiều Nam cầm cốc giữ nhiệt, vừa uống nước vừa ngạc nhiên nhìn cậu bạn cùng phòng vốn rất kín đáo của mình.
Trong mắt Kiều Nam, Lục Ngôn Sơ luôn ăn mặc đơn giản, gọn gàng. Cậu sở hữu thân hình chuẩn, cao ráo, đôi chân dài, bình thường chỉ cần mặc áo phông với quần jeans cũng đã đủ nổi bật giữa đám đông. Khuôn mặt cậu luôn mộc mạc, phụ kiện duy nhất trên người là chiếc dây chun đen ở cổ tay, tiện cho cậu buộc tóc bất cứ lúc nào.
Dạo gần đây, Kiều Nam trở nên thân thiết và bạo dạn hơn với Lục Ngôn Sơ, do dự một lát, cuối cùng vẫn không kìm được sự tò mò.
“Ngôn Sơ, hôm nay cậu… đi hẹn hò à?”
Mặc dù cậu không hề bôi trát gì lên mặt, vẫn khoác chiếc áo lông vũ đen hôm qua, tóc xõa bồng bềnh vì trời lạnh, chỉ kẹp một chiếc nhỏ bên trái, nhưng trông cậu vẫn khác lạ, rất khác.
Lục Ngôn Sơ mỉm cười, tháo chiếc khăn quàng cổ treo trên lưng ghế, quàng vào cổ: “Hôm nay là sinh nhật anh trai tôi.”
Ăn tối cùng nhau, chắc cũng tính là hẹn hò nhỉ.
Kiều Nam ngạc nhiên, cậu ta cứ ngỡ là đi gặp bạn gái, hóa ra chỉ là mừng sinh nhật anh trai.
Trong đầu Kiều Nam chợt hiện lên hình ảnh hôm Lục Ngôn Sơ bị sốt, Giang Dập vội vàng chạy vào phòng y tế, trên người còn dính hơi lạnh của sương sớm.
Trông anh ấy rõ ràng là vừa vội vã bật dậy khỏi giường, tóc tai bù xù, râu còn lún phún mọc, ngay cả quầng thâm dưới mắt cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi. Anh thậm chí không lập tức chú ý đến Kiều Nam, mà lướt mắt một vòng rồi dừng lại trên bóng người xanh xao đang nằm trên giường bệnh.
Ở khoảng cách không quá xa, Kiều Nam nghe thấy anh thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Cậu và anh trai thân thiết thật đấy!”
Kiều Nam thực lòng ngưỡng mộ: “Còn hơn cả anh em ruột.”
Từ nhỏ đến lớn, Lục Ngôn Sơ đã nghe vô số lời khen tương tự. Hồi tiểu học, cậu sẽ ưỡn ngực tự hào, lớn tiếng đáp lời: “Anh Tiểu Dập chính là anh trai ruột của tớ.”
Sau này lên cấp ba, khi nghe mọi người khen họ còn hơn cả anh em ruột, Lục Ngôn Sơ lại thấy cảm giác có chút vi diệu.
Thế là cậu cười, khéo léo chuyển chủ đề.
“Tôi và anh ấy hẹn gặp ở căng tin ăn sáng, không đợi cậu đâu.”
Đằng nào cũng đã dậy sớm, ở ký túc xá cũng chẳng có gì hay ho, chi bằng cùng đến căng tin. Kiều Nam “Ơ” một tiếng, vội vàng ôm lấy quyển sách chuyên ngành mà hôm qua chưa kịp dọn, đuổi theo sau Lục Ngôn Sơ.
“Ngôn Sơ, đợi tôi với!”
Vừa ra khỏi cổng ký túc xá, tuyết đã rơi dày hơn. Nhìn ra xa một chút, cậu thấy một bóng dáng cao ráo đang tựa vào cột đèn đường đứng đợi. Anh không cầm ô, hai tay đút trong túi áo khoác, bông tuyết bay lất phất trên mái tóc đen rối bời trong gió. Đôi mắt anh như thấm đẫm tuyết, ướt át khó tả.
Lục Ngôn Sơ khẽ khựng lại, rồi không kìm được mà sải bước nhanh về phía anh. Đi được vài bước, cậu bắt đầu chạy.
“Anh, không phải chúng ta đã hẹn gặp nhau ở căng tin sao?” Cậu đưa chiếc ô đang cầm đến giữa hai người, rồi nghiêng ô về phía Giang Dập một cách tự nhiên.
Giây tiếp theo, Giang Dập nhận lấy chiếc ô từ tay cậu, một tay vuốt nhẹ mái tóc đang che mắt cậu. Nụ cười của anh mang theo vẻ lười biếng của buổi sáng sớm: “Ai đó không phải đã nói là nhớ anh sao?”
“Đúng vậy, cả đêm qua em ngủ không ngon chút nào.” Lục Ngôn Sơ chớp mắt, rồi đưa qua một chiếc túi được gói cẩn thận. “Quà sinh nhật tặng anh nè.”
Giang Dập nhận lấy, mở ra. Bên trong là một chiếc khăn quàng cổ bằng len lông cừu nguyên chất, màu xanh xám loang lổ xen kẽ. Anh nhìn một lúc, rồi ngước lên nhìn chiếc khăn trên cổ Lục Ngôn Sơ. “Giống của em.”
Ngón tay Giang Dập vuốt ve chiếc khăn mềm mại, ánh mắt chuyển từ cổ Lục Ngôn Sơ đến đôi mắt đen sáng của cậu. Anh cong môi: “Đẹp lắm.”
“Cảm ơn bé cưng.”
Anh đột nhiên chuyển sang tiếng Quảng Đông, khiến đầu óc Lục Ngôn Sơ ngưng trệ vài giây. Dù cậu đã nghe câu này lặp đi lặp lại qua điện thoại lúc hai giờ sáng rồi, nhưng giọng nói được truyền qua điện thoại vẫn khác với khi nghe trực tiếp.
Ít nhất vào lúc này, Lục Ngôn Sơ đã thật sự hiểu được câu nói “nghe giọng Giang Dập là chân mềm nhũn” mà các cô gái mê giọng thường nói. Hoàn toàn không hề phóng đại chút nào.
Quá phạm quy!
Tai cậu không thể kiểm soát mà nóng lên.
Kiều Nam đứng bên cạnh, không biết là vì lạnh hay vì điều gì mà đột nhiên nổi da gà. Cậu ta đưa tay xoa xoa chóp mũi, đang nghĩ cách mở lời sao cho không quá đường đột, thì giọng Giang Dập lại vang lên.
Ánh mắt anh thân thiện hướng về phía cậu ta: “Này, nếu cậu có thời gian thì đi ăn sáng chung với tụi tôi luôn nhé?”
“À, vâng… cảm ơn đàn anh.” Kiều Nam suýt nữa thì cúi đầu chào theo phản xạ.
Cả ba im lặng bước đi một đoạn dưới chiếc ô, Lục Ngôn Sơ nghiêng đầu, ánh mắt khó hiểu nhìn chằm chằm vào Giang Dập, khẽ lặp lại từ xưng hô vừa nghe: “Đàn anh.”
Giang Dập cũng nghiêng đầu nhìn cậu, nhướng mày.
“Đàn anh Giang Dập?”
Giang Dập đổi tay cầm ô, sau đó bàn tay kia một cách xấu xa gỡ một góc khăn quàng trên cổ cậu ra. Ngón tay thon dài, mạnh mẽ nhưng lạnh lẽo luồn xuống bên dưới, áp vào gáy Lục Ngôn Sơ, rồi nhẹ nhàng véo một cái.
Lục Ngôn Sơ lạnh đến rùng mình, rụt vai lại cầu xin: “Anh, anh Dập, em sai rồi.”
“Sai ở đâu, đàn em?”
“…”
Kiều Nam nhìn mà ngây người, anh em thân thiết bình thường lại đối xử với nhau như vậy hả?
Lần đầu tiên trong đời cậu ta cảm thấy sự tồn tại của mình thật thừa thãi, vô cùng hối hận vì lúc nãy không đủ kiên quyết từ chối lời mời ăn sáng của Giang Dập.
Sau khi ăn sáng xong, Giang Dập về ký túc xá trước. Anh không có tiết học hai tiết đầu tiên, lát nữa còn phải qua chỗ Phó Minh Đình để thảo luận vài vấn đề về hệ thống đang được thử nghiệm.
Lục Ngôn Sơ và Kiều Nam ôm sách đi vào giảng đường.
Sau tiết học đầu tiên, cậu vừa định đứng dậy đi vệ sinh thì bị một đám con gái từ khắp nơi ùa tới vây lấy. Ở cửa trước còn có vài cô gái lớp khác, thò đầu vào nhìn về phía chỗ cậu ngồi. Thấy giáo viên không có ở đó, họ vội vàng chạy vào, như người đi gửi hàng, đặt những túi quà được gói cẩn thận lên bàn Lục Ngôn Sơ.
“Phiền cậu chuyển cho anh trai cậu, chúc anh ấy sinh nhật vui vẻ! Cảm ơn cậu nhiều nha!”
“Làm ơn hãy chắc chắn là anh ấy nhận được nhé, bên trong còn có một bức thư tay nữa, đừng để thất lạc!”
“Cảm ơn cậu nhé, em trai.”
“Lục Ngôn Sơ, anh cậu hôm nay có hẹn chưa?”
Một đám nữ sinh líu lo đứng đó không chịu rời đi, Lục Ngôn Sơ nhìn đống quà đủ màu sắc chất trên bàn, rất lễ phép gật đầu, lần lượt trả lời:
“Vâng, không có gì.”
“Thư tình phải không, yên tâm, sẽ không lạc đâu.”
“Chị cũng vất vả rồi.”
“Có rồi, lịch hẹn của anh ấy khá kín, chị nên xếp hàng nhé.”
Năm phút sau, những cô gái cười tủm tỉm rồi rời đi.
Kiều Nam bị ép ra khỏi chỗ ngồi, ôm sách đứng nép vào lối đi. Quà quá nhiều, bàn của cậu ta cũng bị chiếm mất nửa.
Lục Ngôn Sơ thở dài bất lực, nhưng việc sắp xếp đống quà lại vô cùng thuần thục. Cậu thậm chí còn phân loại theo kích thước, màu sắc và mức độ đẹp xấu của túi quà. Loại nhỏ thì nhét vào ngăn bàn, loại lớn hơn thì chỉ có thể để dưới đất.
Trông cậu lúc này chẳng khác gì một nhân viên chuyển phát nhanh chuyên nghiệp.
“Ngồi đi.”
Kiều Nam lại ngồi xuống bên cạnh cậu, hai chân đặt ngay ngắn, sợ không cẩn thận lại giẫm phải “tấm lòng” của cô gái nào đó.
“Họ nhiệt tình quá,” Kiều Nam phải mất một lúc mới thốt ra được một câu.
Lục Ngôn Sơ thì đã quá quen rồi, hồi cấp ba, những cô gái nhiệt tình và cuồng nhiệt hơn thế này cũng không hề ít.
Cậu nhanh chóng đi vệ sinh, vừa trở lại đã thấy Lục Niệm đứng bên bàn, trên tay xách một túi ni lông.
“Không phải chứ? Lớp trưởng cũng…” Lục Ngôn Sơ bật cười.
“Nghĩ gì vậy, một nam thần hoàn hảo như Giang Dập, làm sao dễ dàng theo đuổi được chứ? Tớ đây vẫn còn tự biết mình mà. Vả lại, nam thần chính là nam thần bởi vì người ta không thể với tới được.”
Lục Niệm cười tủm tỉm, vò chiếc túi ni lông rồi đặt lên bàn Lục Ngôn Sơ: “Hôm qua mẹ tớ đến thăm, có mang theo một ít bánh đậu đỏ, kẹo râu rồng và bánh óc chó, đều là đặc sản tự làm từ Bắc Kinh. Tớ đã đóng gói một ít cho cậu nếm thử.”
“Cảm ơn chị Niệm,” Lục Ngôn Sơ mỉm cười, “Nhờ cậu gửi lời cảm ơn đến dì giúp tôi nhé.”
Chuông tan học tiết thứ hai vừa reo, Lục Ngôn Sơ liền ném sách cho Kiều Nam, nhờ cậu ta mang đến phòng học chung, còn mình thì ôm đống quà lăn xuống cầu thang. Cậu quét một chiếc xe đạp chung, phóng đi trong gió lạnh để mang “hàng” đến cho người quan trọng hôm nay.
Giang Dập đã đợi sẵn dưới lầu ký túc xá, trên cổ anh quàng chiếc khăn len lông cừu mà Lục Ngôn Sơ tặng. Không đợi xe đạp dừng hẳn, anh đã nhíu mày bước nhanh tới, mắt không thèm liếc qua đống túi treo trên tay lái xe, chỉ chăm chú nhìn đôi tay đỏ ửng vì lạnh của em trai mình.
“Đâu phải thứ gì quan trọng, em cứ xử lý giúp anh là được.” Giang Dập nắm lấy tay Lục Ngôn Sơ, áp vào lòng bàn tay mình rồi xoa xoa. Sau đó, anh kéo chiếc khăn trên cổ cậu lên, che kín nửa dưới khuôn mặt cậu.
Lục Ngôn Sơ còn phải quay về lớp, cậu uống một ngụm nước nóng từ cốc giữ nhiệt của Giang Dập, cảm thấy người ấm lên đôi chút.
“Dù sao cũng là tấm lòng của họ, vứt đi thì tiếc lắm.”
Những món quà chủ yếu là găng tay, khăn quàng, mũ len là những thứ thiết thực do các cô gái tự tay đan. Nhưng Lục Ngôn Sơ hiểu rõ, chắc chắn một nửa trong số đó có kèm thư tình. Cậu cũng hiểu Giang Dập, anh sẽ không bao giờ bóc những bức thư tình sến sẩm đó. Cậu biết rằng đống “tấm lòng” này sẽ bị đóng gói và vứt đi ngay khi anh lên lầu, suốt bao năm qua vẫn luôn là như vậy.
Nếu cậu hỏi thẳng, anh trai cậu sẽ nghiêm túc dạy dỗ cậu: “Thời gian để viết thư tình, sao không dùng để đọc sách và làm thêm vài đề?”
Trong cơn gió lạnh đầu đông, Lục Ngôn Sơ đạp xe thật nhanh, chiếc khăn bay phấp phới phía sau. Cậu khẽ thở ra một hơi, ngẩng đầu nhìn bầu trời xám chì, rồi khẽ mỉm cười.
Tuyết đã ngừng rơi.
Bữa tối vẫn là quán lẩu mà họ thường lui tới, đông người nên họ đã chọn một phòng riêng.
Giang Dập và Phó Minh Đình cùng nhau đi vào, Hứa Tư Phàm đã nhai hạt dưa và trò chuyện rôm rả cùng mọi người. Phòng riêng đã có khoảng bảy, tám người ngồi sẵn, thấy nhân vật chính của buổi tiệc, mọi người đều cười chào hỏi. Giang Dập đáp lại vài câu đơn giản, rồi liếc mắt tìm kiếm Lục Ngôn Sơ nhưng không thấy.
“Tiểu Ngôn Sơ đi lấy bánh kem rồi,” Hứa Tư Phàm nhìn vẻ mặt Giang Dập, đoán được anh định hỏi điều gì. “Chị Thanh đi cùng em ấy.”
Giang Dập gật đầu.
Một cô gái tóc ngắn ngồi cạnh Hứa Tư Phàm, chú ý đến chiếc khăn quàng cổ trên người Giang Dập, liền trêu chọc: “Anh Dập năm nay chắc nhận được không ít quà sinh nhật đâu nhỉ?”
“Ý của Tiêu Tiêu tôi hiểu rồi, anh chị em, đã có quà chưa? Ai đến tay không thì không được lên bàn đâu nhé.”
Mọi người cười ồ lên.
Hứa Tư Phàm nhả vỏ hạt dưa, đứng dậy vỗ tay nói: “Đến đây, đến đây, ai có quà thì đăng ký ở đây nhé.” Trên bàn có vài túi đồ ăn vặt, là do họ mua trên đường đến đây. Hứa Tư Phàm lấy một nắm kẹo trái cây từ một trong các túi, mỗi khi Giang Dập nhận một món quà, hắn sẽ trả lại vài viên kẹo trái cây, rồi gật đầu mỉm cười nói: “Cảm ơn đã ghé qua, chúc phát tài.”
“Tính cách của Tư Phàm thật sự không giống với người học tài chính chút nào.”
“Dân tài chính toàn là đại gia đấy.”
“Đại gia là hai người này này,” Hứa Tư Phàm cười, chỉ vào Giang Dập và Phó Minh Đình. Hắn tung viên kẹo cà phê cuối cùng cho Phó Minh Đình, cười một cách không đứng đắn: “Tôi cùng lắm chỉ là tiểu đệ đi theo đại gia thôi.”
Giang Dập uống một ngụm trà lúa mạch, từ tốn nói: “Mày khách sáo quá đấy, ai dám sai khiến mày chứ?”
Phó Minh Đình mím môi cười, không nói gì.
Phòng riêng có đủ lò sưởi, vừa vào Phó Minh Đình đã cởi chiếc áo khoác đen bên ngoài ra, bên trong là chiếc áo len cao cổ màu cà phê. Anh kéo ống tay áo lên, để lộ một phần cổ tay trắng, các ngón tay kẹp viên kẹo cà phê, ngón cái vô thức miết nhẹ lên đó.
Đúng lúc đó, cửa phòng riêng được đẩy ra, một nam một nữ lần lượt bước vào.
“Đang nói chuyện gì mà vui vậy, đứng ngoài hành lang đã nghe thấy tiếng cười của mọi người rồi.”
“Thanh Thanh! Nhân vật chính đã ngồi đây đợi lâu rồi, quà sinh nhật của cậu đâu?”
“Chị Thanh, ai đến tay không không được lên bàn đâu nhé.”
“Tặng quà! Tặng quà! Chị nhanh chóng lấy ra cho mọi người xem nào.”
Những lời trêu chọc cứ tiếp nối nhau, nhưng vì mọi người đều thân thiết nên ai nấy đều hiểu ý nhau.
La Ỷ Thanh tháo chiếc túi xách trên vai, trong tiếng trêu ghẹo quen thuộc, cô hào phóng đưa món quà mình đã tự tay lựa chọn. “Chúc mừng sinh nhật nha Giang Dập, chúc cậu một đời bình an, tiền đồ sáng lạn!”
“Cảm ơn cậu.”
Giang Dập nhận lấy chiếc túi giấy nhỏ từ tay cô và định đặt sang một bên. Những người khác đều đang chờ xem trò vui, vì vậy họ xúi anh mở quà ra xem.
La Ỷ Thanh lắc đầu cười, chủ động giải vây: “Là một cây bút máy, rất hợp với khí chất của một học bá như cậu ấy.”
Sau đó, cô quay sang nhìn Lục Ngôn Sơ, nháy mắt với cậu như ám hiệu: “Ngôn Sơ đã giúp tôi chọn đó, em ấy có gu thẩm mỹ rất tốt.”
Lục Ngôn Sơ vừa kéo ghế ra, ngồi vào chỗ trống bên phải Giang Dập, bỗng nhiên bị gọi tên. Cậu ngẩn ra, nhưng nhanh chóng phản ứng lại. Mặt không đỏ, tim không đập nhanh, gật đầu đồng tình với lời của La Ỷ Thanh.
“Vâng, chị ấy đã chọn rất kỹ, rất có tâm.”
“Ôi, đúng là em trai có khác.”
Sự chú ý của mọi người đều chuyển sang Lục Ngôn Sơ. Bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, cậu vẫn có thể ngay lập tức nhận ra ánh mắt từ phía bên trái mình.
Sau đó, cậu hơi nghiêng người, nhìn chằm chằm vào Giang Dập với vẻ mặt bí ẩn: “Anh ơi mở ra xem đi, chắc chắn anh sẽ thích.”