45. Đáng Tiếc

Hãy Để Lãng Mạn Làm Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Quan Nhất Hòa từ nhà vệ sinh bước ra, cô tình cờ bắt gặp Trần Mộ Giang đang định ra sân hút một điếu thuốc.
Cô bước tới, hai người tự nhiên nắm tay nhau. Thấy gương mặt anh tiều tụy thấy rõ, cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bời của anh, khẽ hỏi: “Em ổn không?”
Anh im lặng. Tim cô thắt lại, nỗi xót xa, lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô.
“Để chị vào trong xem sao nhé.”
“Ở lại với em một lát đi.” Anh giữ tay cô lại: “Bố mẹ, anh trai em, với cả đông đảo người thân, họ hàng đều đang ở trong đó rồi, không cần vội đâu.”
Trần Mộ Giang và Quan Nhất Hòa ngồi xuống một chiếc ghế dài ở sân, cả hai đều châm một điếu thuốc.
Quan Nhất Hòa chưa vội hút, cứ để mặc làn khói thuốc lảng bảng bao quanh hai người. Cô nhìn anh, đưa tay vuốt phẳng cổ áo bị lật lên của anh, sau đó theo thói quen liếc nhìn xung quanh, cô lấy ra một chiếc khẩu trang đưa cho anh.
Trần Mộ Giang xua tay ý bảo không cần, rồi rít một hơi thuốc thật sâu.
Quan Nhất Hòa nhìn bộ dạng ấy của bạn trai, trong lòng xót xa nhưng chẳng thể giúp được gì.
Ông nội của Trần Mộ Giang nhập viện mấy hôm trước. Ông cụ tuổi đã cao, chuyện nhập viện như cơm bữa. Vốn tưởng lần này cũng chỉ cần nghỉ ngơi tịnh dưỡng vài hôm là lại khỏe, nào ngờ đêm hôm trước bệnh tình đột ngột chuyển biến xấu, ông rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Sáng sớm hôm sau, bệnh viện đã thông báo người nhà nên chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất.
Vừa quay xong chương trình giải trí truyền hình, Trần Mộ Giang lao thẳng đến bệnh viện, túc trực bên giường bệnh suốt đêm. Quan Nhất Hòa vốn đang đi thực tế tìm cảm hứng cho tác phẩm mới ở một nơi khác, nhận được tin liền đặt chuyến bay sớm nhất quay về Hải Đô.
Cả hai đều kịp gặp ông cụ lần cuối.
Ông nội đã yếu đến mức không thể nói chuyện rõ ràng, từng người thân lần lượt bước đến, ai nấy đều rưng rưng nước mắt. Đến lượt Trần Mộ Giang nói lời từ biệt, anh dắt Quan Nhất Hòa đến trước giường bệnh.
Quan Nhất Hòa thực lòng muốn nhường không gian riêng cho gia đình anh, nhưng cả Trần Mộ Giang lẫn người nhà anh đều kiên quyết giữ cô lại. Bị bạn trai kéo đến trước giường bệnh của ông nội, cô có chút luống cuống, chân tay không biết đặt vào đâu, nhưng sau thoáng bối rối, cô cố gắng trấn tĩnh lại, kiểm soát nét mặt của mình.
Lần trước ông nằm viện, cô từng giúp Trần Mộ Giang mang đồ tới vài lần, lần nào cũng nán lại trò chuyện một lát nên ông cụ cũng không còn thấy cô xa lạ.
Bàn tay hằn in dấu vết của thời gian đã chẳng còn chút sức lực, yếu ớt đặt lên đôi tay đang nắm chặt của cô và Trần Mộ Giang. Ông cụ vỗ nhẹ lên tay hai người, dùng chút sức tàn cuối cùng khẽ mấp máy môi: “Sống tốt nhé…”
Ai chứng kiến cảnh tượng ấy, dù là người ngoài cũng không khỏi đỏ hoe đôi mắt.
Quan Nhất Hòa mím chặt môi, nhẹ nhàng gật đầu. Trần Mộ Giang không nói một lời, chỉ hơi nghiêng mặt đi chỗ khác.
Bàn tay ông cụ hơi nhích về phía người cháu trai út, trăn trối lại hai chữ cuối cùng: “Đáng tiếc…”
Màn hình máy theo dõi nhịp tim hiện lên một đường thẳng tắp.
Những tiếng khóc nức nở không thể kìm nén bắt đầu vang lên trong phòng bệnh.
Trần Mộ Giang nhìn Quan Nhất Hòa, từ trong ánh mắt thất thần của bạn trai, cô nhìn thấy chính gương mặt ngẩn ngơ của mình.
Tâm trạng của họ bắt đầu có những biến chuyển khác lạ kể từ ngày hôm đó.
Tiếng gọi của bạn trai đưa Quan Nhất Hòa trở về thực tại: “Bạo Bạo. Thuốc lá.”
“À.” Cô vội vàng dụi tàn thuốc.
Điếu thuốc đã cháy quá nửa, cô bỗng thấy mất hứng nên dụi tắt điếu thuốc.
Quay lại chỗ ghế đá, Trần Mộ Giang đã đứng dậy từ lúc nào không hay. Anh nở nụ cười yếu ớt, nâng mặt cô lên, khẽ hôn một cái, nói: “Chị vất vả vì phải ở đây cùng em rồi.”
Cô vội lắc đầu: “Có gì đâu mà vất vả.”
Hai người trao nhau thêm một nụ hôn. Anh vòng tay ôm lấy vai cô, tay cô cũng vòng qua eo anh, cả hai im lặng trở vào sảnh lớn.
Ngồi lại vào bàn, Quan Nhất Hòa bề ngoài tỏ ra điềm nhiên, nhưng trong đầu lại không ngừng suy nghĩ về hai từ cuối cùng ông cụ đã nói trước khi qua đời. Thực ra ngay từ ngày hôm đó, hai từ ấy tựa như một hạt giống đã được gieo xuống trong lặng lẽ, theo thời gian âm thầm nảy mầm.
Ông nội nói: “Đáng tiếc”.
Đáng tiếc điều gì? Cô và Trần Mộ Giang, cũng như bất kỳ thành viên nào khác trong gia đình anh, đều chưa từng thảo luận về vấn đề này. Mọi người cứ như thể chưa từng nghe thấy hai từ ấy, rất ăn ý lảng tránh nó.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Quan Nhất Hòa không biết ông nội của Trần Mộ Giang đang tiếc nuối điều gì.
Là chuyện con cháu nối dõi tông đường.
Khác với thế hệ trẻ, trong quan niệm của thế hệ đi trước, thành gia lập thất, sinh con đẻ cái là chuyện hiển nhiên, thậm chí là đại sự bắt buộc phải hoàn thành trong đời. Cô và anh yêu nhau đã hai năm rưỡi, chưa kể đến gia đình hai bên, ngay cả người qua đường hay người hâm mộ, những người ban đầu không ủng hộ, giờ đây cũng thường xuyên nhắc đến chuyện kết hôn, sinh con.
Nói cho cùng, cô ba mươi ba, anh ba mươi, trong mắt đại chúng, đã đến lúc phải tính đến bước tiếp theo trong cuộc đời rồi.
Đối với những lời giục cưới của người ngoài, Quan Nhất Hòa chưa bao giờ để tâm. Còn bố mẹ cô thì xưa nay vốn chẳng thể nào can thiệp vào quyết định của con gái. Về phần Trần Mộ Giang, ngay từ khi mới bắt đầu yêu đương, anh đã biết cô tạm thời chưa có kế hoạch kết hôn sinh con. Anh đối với việc này cũng giữ thái độ thuận theo tự nhiên, hai người bên nhau lâu như vậy, anh chưa từng đề cập với cô về dự định này.
Thế nhưng, cô nhạy cảm nhận thấy rằng, dường như suy nghĩ của bạn trai đã có phần thay đổi sau sự ra đi của ông nội.
Chú Giang và dì Trần đều đã ngoài sáu mươi. Tuy lần nào gặp Quan Nhất Hòa họ cũng niềm nở yêu mến, tuyệt nhiên không nhắc đến kế hoạch tương lai của hai người, nhưng trên đời này có mấy cặp phụ huynh được như bố mẹ ruột của cô chứ? Bố mẹ cô để cô tự do, chẳng phải cũng vì cô là con gái ruột, là cục vàng cục bạc của họ, lại hiểu rõ tính cách của cô nên mới chiều theo ý cô mà thôi?
Hơn nữa anh trai của Trần Mộ Giang là Giang Ý Trần, cô quen anh ấy cũng đã ngót nghét ba năm rồi, anh ấy dường như vẫn chưa thể thoát khỏi nỗi đau mất đi vị hôn thê, vẫn cứ một mình lẻ bóng, cả người toát lên vẻ lạnh nhạt với tình yêu. Phỏng chừng trong vòng năm năm tới, chuyện có cháu đích tôn khó mà trông cậy vào anh ấy được.
Vậy thì, trọng trách duy trì nòi giống tất nhiên sẽ đặt lên vai Trần Mộ Giang.
Trần Mộ Giang không sống vì bản thân mình nhiều như Quan Nhất Hòa. Nhìn cách anh chăm sóc chu đáo cho từng người thân là đủ hiểu, anh là người có tinh thần trách nhiệm với gia đình, đặt gia đình vào trong kế hoạch cuộc đời mình. Cho dù trong hơn hai năm yêu nhau, anh chưa từng nhắc đến bước tiếp theo, thì điều đó cũng chỉ chứng tỏ anh tạm thời chưa vội, chứ không có nghĩa là anh hoàn toàn không có kế hoạch đó.
Nhưng ngặt một nỗi trong kế hoạch cuộc đời của Quan Nhất Hòa, ít nhất là trong năm năm tới, hoặc rộng hơn là trong mười năm tới, cô không hề có bất kỳ mong muốn nào về việc lập gia đình hay sinh con.
Thái độ trước đây của Trần Mộ Giang có lẽ là có thể chờ đợi.
Nhưng cô cảm giác được, hiện tại anh dường như đã không thể chờ đợi được nữa rồi.
Thật ra sau khi ông nội qua đời, Trần Mộ Giang không hề nhắc đến chuyện này với Quan Nhất Hòa.
Chỉ là, những người yêu nhau sớm tối kề cận bên nhau, một chút thay đổi của đối phương, dù là manh nha nhỏ nhất, cũng dễ dàng bị người còn lại cảm nhận được. Có thể là một khoảnh khắc ngẩn người lâu hơn một chút, một tiếng thở dài vô thức, hay nụ cười gượng gạo che giấu sự ngập ngừng muốn nói mà thôi, tất cả đều có thể khiến người kia nảy sinh những suy nghĩ phức tạp.
Suy nghĩ một khi đã nảy mầm, vết rạn nứt cũng theo đó mà dần lớn thêm.
Một tháng sau khi ông nội qua đời, Quan Nhất Hòa luôn cảm thấy cách họ chung sống giữa cô và Trần Mộ Giang trở nên gượng gạo hơn một chút.
Cô vốn là người sống cho hiện tại, ít khi lo nghĩ đến chuyện tương lai, mà nếu có tính toán chuyện sau này thì cũng phải đợi đến lúc bản thân đã chuẩn bị sẵn sàng và vẹn toàn và tự mình chủ động lên kế hoạch. Cô không hề bài xích chuyện kết hôn, sinh con, nhưng sự ra đi của ông nội Trần Mộ Giang đã kéo tuột một vấn đề vốn có thể từ từ suy xét, đẩy nó ra ngay trước mắt hai người một cách đầy khiên cưỡng, khiến cô không khỏi nảy sinh tâm lý phản kháng và sợ hãi.
Cô thậm chí còn chưa nghĩ xong xem mình có muốn kết hôn với “một ai đó” hay không, vậy mà giờ đã bắt cô phải quyết định có cưới Trần Mộ Giang hay không sao? Thực ra kết hôn hay không chẳng phải điều quan trọng nhất, một tờ giấy đăng ký thôi mà, cùng lắm thì ly hôn, chuyện “tập hai” đối với họ cũng chẳng phải vấn đề gì to tát.
Nhưng sinh con lại liên quan đến quá nhiều vấn đề phức tạp. Giả sử cô và Trần Mộ Giang thực sự muốn có con, liệu họ đã sẵn sàng làm bố mẹ chưa? Công việc sau đó sẽ sắp xếp thế nào? Chưa nói đến những chuyện đó, cô đã sẵn sàng để cơ thể mình chịu những tổn thương vĩnh viễn do việc sinh nở chưa?
Chắc chắn là cô chưa hề chuẩn bị tâm lý cho việc đó.
Nỗi hoang mang trong lòng Quan Nhất Hòa đã khuấy động sự êm đềm trong những ngày tháng của cô và Trần Mộ Giang.
Những con sóng gợn lên chẳng hề tốt đẹp.
Khi hai người quen nhau được hơn một năm, Trần Mộ Giang từng nửa đùa nửa thật hỏi cô, thời gian họ bên nhau đã chạm đến mốc chán chường giống như khi cô quen người cũ chưa, hay anh cũng sắp bị cô “đào thải” rồi.
Lúc đó Quan Nhất Hòa còn gắt lại, bảo anh đừng có rảnh rỗi mà sinh nông nổi. Sự bình lặng cũng có dăm bảy kiểu, chuyện giữa cô và người cũ không phải là sự bình lặng khi đam mê đã phai nhạt, mà là sự nhạt nhẽo đến từ việc duy trì lớp vỏ bọc giả tạo sau khi tình yêu đã bị bào mòn.
Cô còn từng thề thốt khẳng định rằng, tình yêu trở về trạng thái bình lặng là chuyện hoàn toàn bình thường.
Nhưng cô của hiện tại không ngờ rằng, dù bình lặng là bình thường, nhưng nỗi sợ hãi và sự bình lặng lại chẳng thể nào cùng tồn tại.
Mọi cử chỉ hành động của Trần Mộ Giang trong mắt cô bắt đầu trở nên khó hiểu, dường như đều ẩn chứa một thâm ý nào đó.
Tiệc mừng trăm ngày con gái của Long Nghiệp Nguyên có mời cả Trần Mộ Giang và Quan Nhất Hòa. Bữa tiệc quy tụ không ít người trong giới đã lên chức bố mẹ, mang theo cả con cái đến dự. Quan Nhất Hòa trước nay vốn giữ thái độ dửng dưng với trẻ con, tuy hồi bé Quan Vĩ Diệp cô cũng không đến nỗi ghét bỏ, nhưng nếu đứa trẻ không tự động sán lại gần, cô tuyệt đối sẽ chẳng bao giờ chủ động tiếp cận.
Vì thế trong bữa tiệc, theo phản xạ vô thức, cô sẵn lòng trò chuyện với những người bạn vẫn còn độc thân.
Thế nhưng, khi cô đang cười, nghiêng đầu định nói điều gì đó với Trần Mộ Giang, lại bắt gặp anh đang chống cằm, nở một nụ cười nhàn nhạt nhìn đám trẻ con đang chạy nhảy quanh bàn, trong ánh mắt ẩn chứa những cảm xúc khó gọi thành tên.
Vậy là cô mím môi, nuốt ngược những lời định nói vào trong lòng, quay mặt đi, tiếp tục trò chuyện với bạn bè.
Nụ cười trên môi cô vẫn giữ nguyên, nhưng trái tim lại thắt lại một cách đau nhói.