Hãy Để Lãng Mạn Làm Chủ
Chương 57
Hãy Để Lãng Mạn Làm Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Mộ Giang đưa Quan Nhất Hòa về đến dưới nhà.
Xe đỗ lại dưới hầm, tắt máy xong, không gian trong xe chìm vào tĩnh lặng một lúc.
Quan Nhất Hòa nghiêng đầu nhìn Trần Mộ Giang, người đàn ông cũng quay sang nhìn cô, bốn mắt chạm nhau không nói lời nào.
Cô cảm thấy mình có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại chẳng biết nên nói câu nào vào lúc này. Hay nói đúng hơn, liệu những lời đó thốt ra vào thời điểm này có đủ chân thành hay không?
Thấy môi cô mấp máy nhưng rốt cuộc chẳng thốt nên lời, Trần Mộ Giang dường như hiểu rõ suy nghĩ của cô, anh cười nhẹ, nghiêng người qua tháo dây an toàn giúp cô rồi nhẹ nhàng xoa đầu.
“Bạn gái cũ.” Khuỷu tay anh chống lên hộp tỳ tay, chăm chú nhìn cô không rời: “Lên nhà đi, nghỉ ngơi sớm nhé.”
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông dịu dàng đến lạ thường, khiến trái tim Quan Nhất Hòa khẽ rung lên.
“Bạn trai cũ.” Cô khẽ hỏi: “Có muốn hôn một cái không?”
Trần Mộ Giang sững sờ ngay trước mặt, sau đó anh nhìn cô chằm chằm vài giây.
Quan Nhất Hòa chớp chớp mắt.
Một lúc lâu sau, anh cụp mắt, thở dài: “Chị đúng là…”
Khóe mắt Quan Nhất Hòa cong lên, nhìn người đàn ông đối diện vừa cười vừa lắc đầu: “Không hôn đâu.”
Anh ngước mắt, hơi ghé sát vào cô: “Không hôn bạn gái cũ.”
Cô cũng nhích người lại gần anh một chút: “Được thôi.”
“Ừ.”
“Ừ.”
Hai người cứ nhìn nhau chăm chú, anh “ừ” một tiếng, cô “ừ” một tiếng qua lại vài lần.
Cuối cùng Quan Nhất Hòa không nhịn được mà bật cười trước, sau đó khóe môi Trần Mộ Giang cũng cong lên theo.
Cô làm bộ tiếc nuối: “Không hôn thật à?”
Anh gật đầu có vẻ rất nghiêm túc: “Ừ, nguyên tắc rồi.”
“Em mà cũng có nguyên tắc á?”
“Trước mặt chị thì cũng sắp chẳng còn gì.” Anh cười khẽ: “Nên chút nguyên tắc cuối cùng này, chị để em giữ lại đi.”
Quan Nhất Hòa bước về phía thang máy, đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn lại.
Trước khi cửa thang máy khép lại, cô bỗng nhớ về một đêm nọ khi hai người vẫn chỉ là bạn giường. Hôm đó cũng ngay trước cửa thang máy này, người đàn ông đút tay túi quần, khóe miệng nhếch lên, đôi mắt hơi khép hờ nói với cô: “Để cho chị đêm nay đều phải tơ tưởng đến chuyện này”.
Một vẻ mặt chắc chắn phần thắng trong tay.
Nghĩ đến đây, nụ cười trên môi cô càng rạng rỡ hơn.
Trần Mộ Giang, rõ ràng em cũng rất biết cách nắm thóp chị mà.
Quan Nhất Hòa không biết liệu Trần Mộ Giang có đang dùng chiêu lạt mềm buộc chặt hay không, nhưng anh của đêm nay cũng giống hệt đêm trong ký ức kia, đã thành công cuốn hút được cô.
Chỉ có điều, cô của đêm nay còn chưa kịp vào nhà đã vội vàng nhắn tin cho anh.
Quan Nhất Hòa: Đi chưa?
Quan Nhất Hòa: Đừng đi nữa.
Nửa tiếng sau, cô mới nhận được tin nhắn trả lời.
Trần Mộ Giang: Về đến nhà rồi mới dám trả lời tin nhắn của chị.
Quan Nhất Hòa: Thế mà lại vội vàng lái xe đi thật à.
Tin nhắn vừa gửi đi, Trần Mộ Giang đã gọi điện tới.
Cô nhấc máy, giọng điệu lưu luyến không nỡ: “Sao đấy?”
“Bạo Bạo.” Trong giọng nói của người đàn ông nghe có vẻ bất lực: “Chị mà còn trêu em nữa là em xuống nhà lái xe đi thật đấy.”
“Thì em lái đi.”
“…”
Đầu dây bên kia bỗng im lặng vài giây, không đợi cô lên tiếng, Trần Mộ Giang lại mở lời, nhưng giọng điệu đã trở nên có phần lạnh lùng: “Chị nghiêm túc đấy à?”
Cô lờ mờ nhận ra đối phương thay đổi nhưng nhất thời không để ý nhiều, vẫn mỉm cười nói rằng mình thật mà.
Trần Mộ Giang lại im lặng một lúc, lần này Quan Nhất Hòa mới cảm thấy không khí có gì đó không ổn, cô khó hiểu hỏi: “Sao thế?”
“…” Anh lại đánh trống lảng sang chuyện khác: “Nghỉ ngơi sớm đi.”
Dứt lời, điện thoại chìm vào im lặng nhưng màn hình vẫn hiển thị cuộc gọi đang kết nối.
Quan Nhất Hòa nhìn điện thoại với vẻ mặt thắc mắc, muốn hỏi cho ra nhẽ nhưng nghĩ lại thấy không cần thiết.
Hai người đã quay lại với nhau đâu?
“Ừ.” Cô nhún vai: “Em cũng nghỉ ngơi sớm nhé, bạn trai cũ.”
Người đàn ông lại im lặng thêm một lúc, sau đó mới trả lời cô, giọng điệu không chút cảm xúc: “Ừ, ngủ ngon.”
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Quan Nhất Hòa theo thói quen nhắn tin qua WeChat cho Trần Mộ Giang.
Chẳng biết từ bao giờ, hai người đã ngầm khôi phục thói quen sinh hoạt khi còn yêu nhau: Sáng thức dậy việc đầu tiên là nhắn cho đối phương một tiếng, dù sau đó ai nấy bận việc của mình.
Theo phong cách yêu đương của họ, có khi tin nhắn đầu tiên sẽ không được trả lời ngay, nhưng xong việc kiểu gì cũng sẽ báo lại cho người kia sớm nhất có thể.
Thế nên đã qua nửa ngày mà Trần Mộ Giang vẫn chưa nhắn lại, Quan Nhất Hòa không để tâm lắm.
Nhưng đến khi nhìn thấy Trần Mộ Giang thả like bài đăng của một người bạn chung trên vòng bạn bè, cô mới nhận ra có gì đó sai sai.
Cảm giác đầu tiên không phải là tức giận, mà là khó hiểu.
Cô gửi thẳng một tin nhắn thoại cho bạn trai cũ: “Em đang làm gì đó?”
Trần Mộ Giang vẫn không trả lời.
Cô vẫn chưa giận, ngược lại còn thấy thú vị. Một tiếng sau, cô tiếp tục gửi cho Trần Mộ Giang mấy tin nhắn vừa nũng nịu vừa trêu chọc.
Trần Mộ Giang vẫn im hơi lặng tiếng.
Qua 0 giờ, khi Quan Nhất Hòa lại lướt thấy Trần Mộ Giang thả like bài đăng của Lâm Thù Nghiêu trên vòng bạn bè, cô mới thực sự nổi giận.
“Làm sao vậy trời? Trước kia có thấy anh ấy chăm tương tác trên mạng xã hội thế này bao giờ đâu?” Cô cảm thấy chuyện này thật nực cười: “Anh bao nhiêu tuổi rồi hả?”
Quan Nhất Hòa nhíu mày nhìn điện thoại, vắt óc suy nghĩ mãi cũng không thể hiểu nổi hành động này của Trần Mộ Giang là thế nào. Cô không nghĩ anh đang cố tình làm mình làm mẩy với mình, cô hiểu anh cũng như anh hiểu cô, thả thính hay chiêu lạt mềm buộc chặt cũng cần có chừng mực. Huống hồ cả hai đều không còn trẻ, đã qua cái thời thích làm mình làm mẩy rồi. Điều kiện của họ đều không tệ, đâu phải không tìm được người mới, cho nên nếu không phải vì còn chưa buông bỏ được đối phương thì chẳng việc gì phải dây dưa mập mờ, không đi đến đâu với người cũ làm gì.
Tìm đại một người mới để tán tỉnh không phải thú vị hơn sao?
“Chuyện quái quỷ gì thế này…”
Quan Nhất Hòa lướt nhanh qua vô vàn giả thuyết trong đầu, sau khi bác bỏ tất cả, cô rút ra kết luận: Đơn thuần là Trần Mộ Giang đang giở chứng.
Càng nghĩ càng tức, cô cũng thôi không nhắn tin cho anh nữa.
Mặc dù ý nghĩ cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ là “biết đâu ngày mai anh ấy lại bình thường”.
Đến lúc đó nhất định phải hỏi cho ra nhẽ xem rốt cuộc anh ấy đang giở trò gì. Cô hậm hực nghĩ thầm.
Nào ngờ ngày hôm sau khung chat vẫn im lìm.
Quan Nhất Hòa nuốt cục tức xuống bụng một ngày, rồi lại thêm vài ngày nữa trôi qua. Trong khoảng thời gian đó, cô còn thấy Trần Mộ Giang trả lời bình luận của một đạo diễn nọ, cô cố tình vào trả lời ngay dưới bình luận của anh.
Thích giả chết à? Tôi đây cứ thích lượn lờ trước mặt cho bõ ghét đấy.
Nhưng Trần Mộ Giang cứ làm như không nhìn thấy cô.
Một tuần trôi qua, ngày nào Quan Nhất Hòa cũng sống trong bực dọc. Tuy chuyện này không ảnh hưởng đến công việc và cuộc sống hằng ngày, nhưng việc thi thoảng lại không kìm được mà suy đoán tâm tư của Trần Mộ Giang khiến cô vô cùng khó chịu.
Theo suy nghĩ trước giờ của Quan Nhất Hòa, đàn ông thỉnh thoảng không để ý đến cô thì cô có thể coi là tình thú, thậm chí còn kích thích ham muốn chinh phục của cô gấp bội; nhưng nếu cố tình tránh mặt cô, thì cô sẽ quay lưng bỏ đi thẳng.
Trên đời này đâu phải chỉ có mỗi mình anh là đàn ông.
Nhưng trong lòng cô biết rõ, lần này cô chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ bỏ đi. Thế là khi một lần nữa vô thức cầm điện thoại lướt vòng bạn bè của bạn trai cũ để xem động tĩnh, cô đột ngột đứng dậy, lái xe thẳng đến nhà Trần Mộ Giang.
Xuống lầu, lên xe, đỗ xe, lên lầu, mở khóa, mở cửa.
Chuỗi động tác mượt mà, không vấp một nhịp nào.
Đứng hùng hổ trong bếp nhà Trần Mộ Giang, rót cho mình ly nước xong, cô mới sực nhận ra.
Mật mã cửa nhà Trần Mộ Giang vẫn không đổi.
Những chiếc cốc cô quen dùng vẫn được đặt ngay ngắn trong tủ.
Quan Nhất Hòa ngẩn người, đưa mắt nhìn quanh căn hộ của bạn trai cũ một lượt. Những nơi cô nhìn tới không có quá nhiều thay đổi. Ngoại trừ việc bớt đi một số món đồ, trông có vẻ chẳng khác là bao so với lúc hai người còn bên nhau.
“Làm cái trò gì không biết…” Cô cụp mắt nhìn chiếc cốc trên tay, lầm bầm: “Đồ lớn thì gửi trả hết cho mình, còn mấy món nhỏ lặt vặt lại giữ làm gì chứ.”
Cô bĩu môi, ngọn lửa giận trong lòng cũng vơi đi phần nào.
Quan Nhất Hòa ngồi trên sofa lướt điện thoại một lúc thì ngoài cửa có tiếng động. Cô lập tức đứng dậy, mặt lạnh tanh, khoanh tay trước ngực đứng chờ ngay cửa.
Cửa mở ra, Trần Mộ Giang bước vào cùng hai trợ lý.
“Anh Trần, anh mua nhiều trà thế này để làm gì… Ơ?”
Nhóm trợ lý đang nói chuyện với Trần Mộ Giang nhìn thấy cô thì sững người, ngay sau đó Tiểu Trương mừng rỡ reo lên: “Chị, chị…”
Vừa thốt ra, cậu ta như sực nhớ ra điều gì, ái ngại nhìn gương mặt điềm tĩnh của ông chủ mình rồi hạ giọng: “Chị đến chơi ạ.”
Giọng điệu của Quan Nhất Hòa chẳng mấy vui vẻ, nhìn chằm chằm Trần Mộ Giang, nói: “Bạn trai cũ làm lơ tôi cả tuần trời, tôi qua hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì.”
Nghe vậy, Tiểu Trương không kìm được thốt lên một tiếng “Hả?”, bị Trần Mộ Giang liếc một cái liền lập tức ngậm miệng, vội vã đặt đồ ở cửa, nhanh chóng kéo cậu trợ lý mới đang vô cùng tò mò ra khỏi nhà.
Cửa đóng lại, Trần Mộ Giang nhìn Quan Nhất Hòa bằng vẻ mặt vô cảm, không bày tỏ bất cứ thái độ nào về việc bạn gái cũ tự tiện xông vào nhà, chỉ lẳng lặng thay giày rồi đi thẳng vào phòng ngủ.
Quan Nhất Hòa giậm chân thình thịch đi theo sau, thấy anh xem cô như không khí, tự nhiên đi vào phòng thay đồ để thay quần áo.
Đã lâu không thấy cảnh tượng trước mắt, tấm lưng với những đường nét cơ bắp săn chắc quen thuộc của người đàn ông khiến tim cô hẫng mất vài nhịp. Hoàn hồn lại, cô lắc mạnh đầu, gắt gỏng hỏi: “Em có ý gì?”
Trần Mộ Giang quay đầu liếc cô một cái, động tác trên tay vẫn không dừng lại, thờ ơ đáp: “Ý gì là ý gì?”
“Hôm đó nói chuyện xong xuôi, sao tự nhiên em lại lờ chị đi?”
“Chị bỏ mặc em cả năm trời, em mới không để ý đến chị một tuần thì đã sao chứ.”
“Một năm qua là vì chúng ta đã chia tay rồi mà.”
“Thế còn mấy tháng nay thì sao? Thế này là sao? Quay lại rồi à?”
“Em đừng có ăn nói cái kiểu móc mỉa đấy.”
“Em chẳng móc mỉa gì cả.”
Trần Mộ Giang chống tay lên tủ, cúi gằm mặt xuống sàn nhà, bỗng nhiên trở nên vô cùng bực bội: “Em không muốn diễn với chị nữa, Quan Nhất Hòa, em mẹ nó mệt chết đi được. Em không muốn làm bạn với chị, không làm nổi, đừng liên lạc nữa.”
Quan Nhất Hòa sững sờ: “Tự nhiên em phát điên cái gì thế? Trước đó… trước đó vẫn đang yên lành, tự dưng lại…”
Trần Mộ Giang ngẩng đầu nhìn cô, nhếch mép cười nhạt: “Cái yên lành đó là em đang diễn với chị, em hùa theo chị diễn đấy. Chị muốn làm bạn thì em làm bạn với chị. Chỉ cần nói được với chị vài câu thì mang danh bạn bè cũng chả sao.”
“Nhưng em không giỏi chịu đựng được như chị, em chịu thua, em không muốn làm cái kiểu bạn bè chó má gì đó nữa đâu.”
“Chị giỏi hơn em tưởng tượng nhiều lắm.”
Anh chống tay bên hông, đi vòng vòng hai lượt tại chỗ, vò rối mái tóc rồi bước lại gần cô.
Bóng dáng cao lớn của anh bao trùm lấy cô, cô thấy mày anh nhíu chặt, cả người toát ra vẻ nôn nóng, bất an: “… Sao chị giỏi nhẫn nhịn thế hả? Có thể không liên lạc, có thể không yêu đương, có thể không công khai, có thể không kết hôn, có thể không cần em… Rốt cuộc cái gì là chị không thể? Trong thế giới của chị, ngoại trừ bản thân chị ra, liệu có thể chừa cho em một chỗ đứng nào không?”
Cô còn đang ngẩn ngơ nhìn vào đôi lông mày nhíu chặt của anh, bên tai đã truyền đến giọng nói đang cố kìm nén cơn giận dữ: “Đừng liên lạc nữa, Quan Nhất Hòa. Chị xóa kết bạn với em đi.”
“Em không làm được việc tự tay xóa tên chị, cho nên nếu chị không xóa đi thì xin chị đừng đến tìm em nữa.”
Quan Nhất Hòa hoàn toàn bị cơn giận dữ dội của Trần Mộ Giang làm cho choáng váng.
Đầu óc cô rối bời như tơ vò, chẳng biết nên nói gì, đôi môi mấp máy: “Sao em lại… làm gì có ai như em… đột nhiên lại…”
Anh ngắt lời cô: “Là đột nhiên sao, Quan Nhất Hòa?”
“Mười bốn tháng rồi, chúng ta chia tay được gần mười bốn tháng rồi, em đã nín nhịn suốt mười bốn tháng nay rồi.”
Anh đứng bất động nhìn cô, ở khoảng cách gần như vậy, cô mới phát hiện trong mắt anh chẳng hề có chút tức giận nào, thay vào đó là nỗi buồn bã và sự bất lực vô tận.
Tim cô thắt lại, dù đầu óc vẫn đặc quánh như hồ dán, nhưng theo bản năng cô muốn ôm chầm lấy anh, muốn đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa hai đầu lông mày anh.
Giống như cô đã từng làm trước đây.
Nhưng người đàn ông đã né tránh bàn tay cô.
Anh thở dài, cụp mắt xuống.
“Quan Nhất Hòa, tha cho em đi.”
“Cầu xin chị đấy.”