Gặp gỡ bất ngờ và lời mời khó cưỡng

Hãy Để Lãng Mạn Làm Chủ

Gặp gỡ bất ngờ và lời mời khó cưỡng

Hãy Để Lãng Mạn Làm Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cánh cửa phòng bao mở ra, một dáng người cao lớn bước vào khiến Quan Nhất Hòa đang cầm micro vô thức nhìn thêm một chút.
Người nọ tháo khẩu trang, gương mặt lộ ra khiến cô khẽ nhướn mày.
Là Trần Mộ Giang.
Trong phòng ngay lập tức có người tiến tới chào hỏi niềm nở, Trần Mộ Giang lần lượt đáp lại từng người. Khi ngồi xuống, ánh mắt anh vô tình bắt gặp ánh mắt của Quan Nhất Hòa, anh khựng lại giây lát, không làm gì thêm.
Quan Nhất Hòa thấy anh bất động thì cũng chẳng bận tâm, tiếp tục hát, chỉ là mắt vẫn không rời khỏi đối phương.
Ngay sau đó, Trần Mộ Giang có phản ứng, anh nhướn mày đáp lại.
Cảnh tượng ở quán đồ Nhật hôm nọ như lặp lại, Quan Nhất Hòa bật cười.
Cười xong, cô hất cằm về phía anh, coi như đã chào hỏi.
Trần Mộ Giang cũng gật đầu nhẹ với cô, sau đó ngồi xuống phía bên kia phòng bao, không có ý định đổi chỗ.
Chào hỏi xong, Quan Nhất Hòa quay đi, tập trung vào bài hát của mình.
Khúc nhạc vừa dứt, cả phòng liền ồ lên, có người cầm micro, say mèm hỏi: “Nhiếp ảnh gia Quan này, cô đã xinh đẹp rồi, lại còn hát hay đến thế? Trước đây cô từng ra mắt rồi đúng không? Từng tham gia chương trình tuyển chọn nào vậy?”
Người đó chưa đến mười một giờ đêm mà đã say đến mức đứng không vững, người lắc lư, nói năng lảm nhảm: “Chị Quan có muốn tham gia… cái chương trình Singer kia không, tôi có thể nhờ người hỏi giúp chị!”
Quan Nhất Hòa cười khẩy trong lòng: Cần anh giúp đỡ chắc?
Nhưng ngoài mặt cô chỉ cười nhẹ: “Quá khen rồi, dù sao tôi cũng tốt nghiệp nhạc viện mà, chỉ đảm bảo hát đúng nhạc, đúng nhịp thôi chứ chưa thể gọi là hay được.”
Nói đoạn, cô cầm lấy màn hình cảm ứng trước mặt, thản nhiên điều chỉnh âm lượng nhạc lớn hơn.
Bài hát mới vang lên, Quan Nhất Hòa cầm điện thoại định lướt mạng thì bỗng có người ngồi xuống cạnh mình.
Cô nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt của Lương Mạt.
Lương Mạt cầm ly rượu, cười toe toét: “Chị Quan, bộ ảnh hôm nay chị chụp cho em đẹp tuyệt vời luôn, em xin mời chị một ly.”
Quan Nhất Hòa ngồi yên bất động: “Chỉ cần cháu trai tôi không nói cho tôi biết nó uống rượu thì tôi sẽ coi như nó chưa bao giờ uống.”
“Vậy mình chơi trò chơi đi? Xúc xắc gian lận? Hay oẳn tù tì?”
“Tùy, thua thì bị đánh vào tay.”
“Chị đẹp nói gì em cũng nghe.”
Lương Mạt mới mười sáu tuổi nhưng mấy trò chơi và mánh khóe trên bàn rượu lại nắm rõ trong lòng bàn tay.
Nhưng dù cậu ta có thành thục đến đâu, những động tác nhỏ và tâm tư vụn vặt đó trước mặt một người đã sống nhiều hơn cậu ta mười bốn năm như Quan Nhất Hòa, tất cả đều bị cô nhìn thấu.
Quan Nhất Hòa như đang xem kịch, nhìn cậu ta múa tay múa chân, liếc mắt đưa tình, tìm đủ mọi cách ám chỉ, muốn thân mật hơn với cô một chút. Trong lòng cô chẳng hề gợn sóng, vẻ mặt vẫn thản nhiên, lưng vẫn dựa vào ghế sofa, động tác lớn nhất chỉ là lắc cổ tay để đảo ống xúc xắc.
Sau vài vòng, Lương Mạt nhận ra chẳng chiếm được chút lợi lộc nào, bèn sấn lại gần Quan Nhất Hòa, định thì thầm vào tai cô.
Một tiếng gọi cắt ngang hành động của cậu ta.
“Chị Quan.”
Quan Nhất Hòa đã sớm nhận ra Lương Mạt định làm gì, cô không hề hoảng hốt, thậm chí chẳng thèm nhúc nhích. Nghe có người gọi, cô mới thản nhiên quay đầu, chạm mắt với Trần Mộ Giang.
Cô chớp mắt: “Cậu Trần.”
Trần Mộ Giang ngồi trên ghế cao, cầm micro nói chuyện trực tiếp với cô: “Tiến sĩ âm nhạc có thể chỉ giáo tôi hát một chút được không?”
“Anh cứ hát đi, nếu thấy được thì tôi sẽ xoay ghế lại.”
Mọi người cười ồ lên, có người còn hét to câu “I want you” như trong chương trình The Voice.
Trần Mộ Giang cũng cười, nụ cười có chút thờ ơ. Anh dường như chỉ nói đùa cho vui miệng, vì khi tiếng nhạc vừa nổi lên, ánh mắt anh không còn hướng về phía Quan Nhất Hòa nữa.
Từ đầu đến cuối, Quan Nhất Hòa vẫn giữ nguyên tư thế, khí định thần nhàn ngồi tại chỗ. Thấy Lương Mạt vẫn ngồi lì bên cạnh, cô không nói gì, cũng chẳng tránh né ánh mắt cậu ta, chỉ lạnh lùng hỏi: “Chơi nữa không?”
Lương Mạt mím môi, uống cạn ly rượu rồi nhe răng cười: “Lát nữa chơi.”
Quan Nhất Hòa quay đi, không đáp lại.
Một tiếng sau, trước cửa nhà vệ sinh.
Quan Nhất Hòa đang lau tay thì đột nhiên cảm nhận được một bàn tay lạ chạm vào eo mình.
Cô lập tức quay người, đập mạnh vào bàn tay láo xược đó.
Mặt cô lạnh tanh, câu chửi thề vừa định thốt ra thì ngẩng đầu thấy Lương Mạt đang cười cợt với mình.
Quan Nhất Hòa cố nhịn, chọn cách đối xử lịch sự trước. Cô nghiêm nghị nói: “Nếu cháu trai tôi làm thế này với phụ nữ khác, tôi sẽ giúp cô gái đó kiện nó tội quấy rối tình dục.”
Lương Mạt hoàn toàn không bận tâm, cậu ta chống một tay lên tường, chặn đường Quan Nhất Hòa, cười cợt: “Chị đẹp, chị trang điểm lên nhìn càng xinh hơn đấy.”
Quan Nhất Hòa thờ ơ đáp: “Tôi biết.”
“Chị đẹp, chắc chị có nhiều người theo đuổi lắm nhỉ.” Lương Mạt nheo mắt, từ từ ghé sát mặt vào Quan Nhất Hòa, hạ giọng: “Đã thử “hàng mười sáu tuổi” bao giờ chưa?”
Quan Nhất Hòa đứng yên, ánh mắt lạnh lùng: “Không hứng thú. Hơn nữa, tôi có bạn trai rồi.”
“Có bạn trai thì ảnh hưởng gì đâu.” Lương Mạt như nghe được chuyện cười, cười phá lên: “Em sẽ không mách bạn trai chị đâu.”
Quan Nhất Hòa nhíu mày ghê tởm, lười giải thích thêm với Lương Mạt: “Cậu chưa đủ tuổi vị thành niên.”
“Vậy hẹn chị ngày em đủ tuổi, không gặp không về nhé.” Lương Mạt nở nụ cười mà cậu ta tự cho là đẹp trai.
Nhưng thực tế, Quan Nhất Hòa bị cậu ta làm cho sởn gai ốc.
Cô rùng mình trong lòng: Mới mười sáu tuổi, sao có thể dầu mỡ, ngấy hơn cả mấy lão già thích ra vẻ bốn mươi sáu tuổi thế này.
Sắc mặt cô ngày càng lạnh lẽo: “Cậu có đủ tuổi thì cũng không phải gu của tôi.”
“Không nếm thử sao biết ngon hay không?”
Quan Nhất Hòa thực sự kinh ngạc.
Cô nghĩ: Trời đất ơi, hóa ra trên đời này không chỉ có “phổ tín nam”
(trai bình thường nhưng tự tin thái quá),
mà còn có phiên bản nâng cấp – “Thiên ấu phổ tín nam”.
Ngây thơ, ấu trĩ, bình thường nhưng đầy tự tin.
Tuổi tác so với “phổ tín nam” thông thường thì giảm một nửa, nhưng mức độ sát thương thì tăng gấp đôi.
Cô âm thầm bổ sung vào cuốn sổ tay “Những kiểu đàn ông đáng ghét” của mình, sau đó cười khẩy một tiếng, vẻ mặt đầy khinh bỉ: “Cậu có bao giờ nghĩ…”
“Những thứ mà chị đây từng nếm trải, có khi còn nhiều hơn cả cơm cậu ăn không?”
“Cái loại rau như cậu ấy à, chưa cần bưng lên bàn, mới nhìn thấy tên món là tôi đã gạch bỏ luôn rồi.”
“Nhóc con, cậu còn chưa được tính là rau đâu. Lông còn chưa mọc đủ, đợi người ta nhổ cậu từ dưới đất lên đã, rồi hẵng mơ đến chuyện được đem đi xào nấu, hiểu chưa?”
Quan Nhất Hòa nói xong, chẳng thèm liếc nhìn khuôn mặt tái mét của Lương Mạt thêm một cái nào, quay người bỏ đi thẳng.
Chưa đi được mấy bước, qua một khúc quanh, cô bắt gặp Trần Mộ Giang đang dựa lưng vào tường. Không cần nghĩ nhiều cũng biết, cuộc đối thoại vừa rồi anh đã nghe được phần nào.
Cô chẳng thấy xấu hổ chút nào, ngược lại còn tặng anh một cái lườm cháy mắt đầy ngán ngẩm.
Nam minh tinh lại nở nụ cười quen thuộc của mình.
Quan Nhất Hòa không định giao lưu gì với Trần Mộ Giang, gật đầu rồi định đi tiếp thì anh khẽ lên tiếng gọi lại.
Cô thắc mắc quay đầu hỏi có chuyện gì.
Anh hỏi cô, giọng vẫn rất nhẹ: “Có muốn về không?”
Tôi lạy, giờ định làm hiệp sĩ à? Thế vừa nãy sao không bước ra luôn đi. Quan Nhất Hòa thầm chửi trong bụng.
Cô nhếch môi, ánh mắt lạnh nhạt, nói thẳng: “Tôi không sợ mấy đứa ranh con vắt mũi chưa sạch.”
Vừa dứt lời, cô thấy nam minh tinh trước mặt lộ vẻ ngơ ngác.
Diễn cái gì không biết. Thiện cảm của Quan Nhất Hòa dành cho anh tụt xuống mấy phần.
Cô lười đôi co, cười gượng gạo: “Tôi về phòng bao trước đây, thầy Trần.”
Nói xong cô dứt khoát bỏ đi.
Không biết có phải vì Trần Mộ Giang là nam minh tinh hiếm hoi khiến cô có thiện cảm thuần túy, không vướng bận chuyện tình cảm nam nữ, mà giờ đây chút ấn tượng tốt đó cũng sụp đổ, nên khi Quan Nhất Hòa lao vào phòng bao, cơn giận có chút khó kìm nén.
Cô xách túi lên, ở góc độ người ngoài không nhìn thấy, giơ ngón tay thối về phía Lưu Căn, hất tóc bỏ về.
Vừa lên xe, điện thoại của Lưu Căn gọi tới hỏi han sự tình.
Tài xế lái xe thuê thi thoảng lại liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, cô tắt máy rồi bắt đầu gõ phím, kể lại ngắn gọn, súc tích chuyện vừa xảy ra.
Lưu Căn trả lời bằng một tràng “ha ha ha” và icon nôn mửa.
Quan Nhất Hòa: [Nôn mửa.]
Quan Nhất Hòa: Mới đóng được vai nam phụ hạng N trong một bộ phim truyền hình mà đã bắt đầu vác cái “dưa chuột nhỏ” của mình đi mời chào lung tung rồi.
Lưu Căn: Mau thay mặt Quan gia phong sát nó đi.
Lời của Lưu Căn nhắc nhở Quan Nhất Hòa, lần sau gặp cháu trai phải dặn nó đừng chơi thân với Lương Mạt.
Khá thật, thằng nhóc mười sáu tuổi mà hút thuốc còn ác hơn cả cô. Cách diễn xuất tử tế chưa học được bao nhiêu nhưng thói hư tật xấu trong showbiz thì không thiếu món nào, loại người mới hoàn toàn không cưỡng lại được cám dỗ của thế giới hoa lệ này, không khéo lại là mầm non chuyển từ bản tin giải trí sang bản tin pháp luật cũng nên.
Chỉ xem cậu ta có đủ may mắn để không bị tóm hay không thôi.
Điện thoại rung lên, Quan Nhất Hòa tặc lưỡi, mở ra xem thì hơi bất ngờ.
Trần Mộ Giang gửi tin nhắn Wechat cho cô.
Trần Mộ Giang: [Địa chỉ.]
Trần Mộ Giang: Chơi LARP không?
Quan Nhất Hòa khó hiểu: Định làm gì đây? Anh ta không có mắt à, không thấy chị đây đã rút lui rồi sao?
Cô gõ phím tanh tách.
Quan Nhất Hòa: Muốn đi và đã đi rồi.
Trần Mộ Giang: Tôi biết, muốn hỏi và tôi lại hỏi rồi.
Trần Mộ Giang: Jonas kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra.
Trần Mộ Giang: Vừa nãy không phải là tôi không giúp chị.
Quan Nhất Hòa nghiêng đầu, cảm giác ngọn lửa giận trong lòng hình như đã dịu đi một chút.
Quan Nhất Hòa: Không sao đâu, thầy Trần.
Trần Mộ Giang: Đừng giận, cô giáo Quan.
Trần Mộ Giang: Đến chơi đi, tôi sẽ giải thích trực tiếp với chị.
Màn hình điện thoại từ sáng chuyển sang tối, ánh đèn đường lùi nhanh vùn vụt in hằn lúc mờ lúc tỏ trên gương mặt Quan Nhất Hòa. Trong bóng tối lờ mờ, cô nhìn hình bóng mình phản chiếu trên màn hình, phát hiện giờ phút này cô vậy mà lại rất muốn băng qua nửa thành phố để đi chơi cái trò kịch bản sát kia.
Cô có chút kinh ngạc, tự lẩm bẩm: “Chà.”
“Đẹp trai đúng là có đặc quyền thật.”
[3] Khí định thần nhàn (Nguyên văn: 气定神闲)
Chỉ phong thái bình tĩnh, ung dung, thư thái, tinh thần ổn định, không hề tỏ ra vội vã, lo lắng hay nao núng trước ngoại cảnh.
LARP là viết tắt của Live Action Role-Play, có nghĩa là trò chơi nhập vai sống. Đây là một dạng trò chơi nhập vai mà người chơi sẽ hóa thân thành một nhân vật và hành động, tương tác với nhau trong một bối cảnh hư cấu, giống như một vở kịch ứng tác.