Hãy Hôn Anh Đi - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng
Chương 11: Xác nhận mối quan hệ
Hãy Hôn Anh Đi - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Câu hỏi của Hứa Nghiên khiến Lâm Trạch sững lại một thoáng. Vừa lúc đó thang máy đến tầng một, cả hai cùng bước vào, đứng cách nhau một khoảng cách vừa phải.
Thang máy chạy lên, dừng ở khu vực nhà hàng tại tầng 3. Một nhóm khách vừa dùng bữa xong bước vào, khá đông khách, có người còn phải chen vào đứng giữa hai người họ.
Hứa Nghiên cúi đầu nép sang một bên, cố gắng không tiếp xúc với người lạ.
Cổ tay cô bất ngờ bị ai đó nắm lấy.
Là Lâm Trạch.
Lâm Trạch kéo cô lại gần, nhờ chiều cao và vóc dáng vượt trội, anh chỉ nói một câu “xin nhường đường”, rồi dễ dàng vượt qua người đứng giữa, chuyển sang đứng sát bên Hứa Nghiên.
Anh đã ở ngay cạnh rồi nhưng vẫn không buông tay cô ra.
Hứa Nghiên ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh đang nhìn thẳng phía trước, vẻ mặt nghiêm túc như một chính nhân quân tử.
Cô lại cúi đầu nhìn tay anh, rụt tay lại. Anh không ngăn hành động của cô, buông lỏng tay để cô rút ra.
Nhưng cô không có ý định rời đi, mà chỉ muốn rút cổ tay ra, rồi chủ động nắm chặt lấy tay anh.
Lúc từ chợ sáng trở về, cô là người nắm tay anh, lòng bàn tay anh khi đó hơi mở, để mặc cô dắt đi như một con búp bê.
Còn bây giờ, những ngón tay anh đã khép lại, bao trọn bàn tay nhỏ nhắn của cô trong lòng bàn tay mình.
Anh cúi đầu nhìn cô, nói một câu mà chỉ hai người mới hiểu: “Hẹn.”
Cô nghe thấy vậy thì tiến sát lại gần anh, chân khẽ chạm vào chân anh, ngẩng đầu nhìn anh mỉm cười rạng rỡ.
Lâm Trạch vẫn chăm chú nhìn cô, mặt vẫn không lộ chút cảm xúc nào. Nhưng khi quay đầu sang một bên nhìn số tầng trên bảng điện tử, khóe môi anh bất giác cong lên.
Hứa Nghiên ở tầng thấp hơn anh, lẽ ra cô phải đến phòng mình trước nhưng cô không muốn buông tay, định cùng anh lên tầng trên rồi mới xuống lại sau.
Kết quả là thang máy lên tận tới tầng 30, khách ở tầng đó đã ra ngoài hết, chỉ còn lại hai người họ vẫn nắm tay nhau đứng đó.
Hứa Nghiên phát hiện ra có gì đó sai sai, hỏi: “…Anh ở tầng mấy vậy?”
Lâm Trạch: “26.”
Hứa Nghiên bấm tầng 26 và tầng cô ở: “Em ở tầng 19.”
Lâm Trạch: “Ừm.”
Trong lúc hai người nói chuyện, chẳng mấy chốc đã đến tầng 26. Hứa Nghiên chủ động buông tay anh ra trước: “Anh đi làm việc đi, gặp lại ở Bắc Thành nhé.”
“Được.” Lâm Trạch bước ra khỏi thang máy, quay đầu lại nhìn cửa thang đóng lại, thấy bóng cô dần biến mất sau cánh cửa thang máy.
Anh như nhớ ra điều gì, vội nhấn nút gọi thang xuống. Thế nhưng thang đã đi rồi, chiếc thang máy bên cạnh vẫn đang dừng ở tầng khác, di chuyển chậm chạp hơn.
Lâm Trạch nhìn bảng chỉ dẫn cầu thang thoát hiểm bên cạnh, sải bước, kéo cửa thoát hiểm và lao xuống cầu thang bộ.
Nếu là trong phim điện ảnh của Thành Long, chắc lúc này anh đã bám lan can, nhảy vút qua từng tầng như một con khỉ.
Nhưng đây không phải là phim, anh chỉ là một vận động viên có thể lực tốt, nên chỉ có thể chạy như bay xuống bảy tầng lầu.
Bây giờ vẫn đang là giờ cao điểm, lượng người đi thang máy xuống tầng 3 ăn sáng rất đông, thang máy dừng ở mọi tầng, kéo dài thời gian di chuyển. Cuối cùng, Lâm Trạch thậm chí còn đến tầng 19 trước cả Hứa Nghiên.
Hứa Nghiên bước ra, thấy anh đứng ở cửa thì hoảng hốt, tưởng mình nhìn nhầm, còn ngẩng đầu nhìn lại số tầng để xác nhận, mở to mắt: “Anh biết dùng phép thuật à?”
Lâm Trạch đút tay vào túi, giải thích lý do mình có mặt ở đây: “Ngày mai em đã có lịch trình chưa, muốn đến trường quay xem thi đấu không?”
Hứa Nghiên gật đầu: “Muốn chứ!”
Đúng lúc thang máy bên cạnh đến, Lâm Trạch bước vào, quay lưng, vẫy tay chào cô: “Vậy thì để anh hỏi thủ tục vào sân rồi sẽ báo lại cho em.”
Hứa Nghiên quay đầu nhìn theo hướng anh rời đi, đến khi thang máy đóng lại cô mới sực tỉnh, nghĩ bụng chắc anh đã xuống bằng một chiếc thang máy khác nhanh hơn.
Còn Lâm Trạch, người nãy giờ vẫn cố nín thở, đứng trong thang máy thở hổn hển.
Ông chú đứng cùng thang máy nhìn anh đầy lo lắng, sợ anh có bệnh gì, quan tâm hỏi: “Chàng trai, cháu không sao chứ?”
Lâm Trạch lại thở hắt ra một lần nữa, tay vẫn đút túi đi ra ngoài: “Cảm ơn chú, cháu vui lắm.”
Ông chú ngơ ngác.
Lâm Trạch ăn phần cơm do chuyên gia dinh dưỡng chuẩn bị, rau củ và tinh bột đều tươi ngon, hữu cơ, sau đó anh bổ sung thêm vài loại thực phẩm chức năng. So với đống đồ ăn vặt mà Hứa Nghiên ăn hôm nay thì thật sự chẳng có chút hấp dẫn nào.
Nhưng trong đầu anh lại hiện ra hình ảnh Hứa Nghiên hai má phồng lên như sóc, háo hức muốn nhét hết mấy món ngon vào miệng. Chỉ nghĩ đến thôi anh đã bất giác bật cười.
Ban ngày, Lâm Trạch nghiêm túc quay chương trình, cùng ban huấn luyện hướng dẫn nhóm idol gần như chưa biết gì về khúc côn cầu tập luyện trên sân băng. Còn Hứa Nghiên thì nằm trong phòng ngủ bù một giấc ngon lành.
Một giấc ngủ không có báo thức là giấc ngủ hạnh phúc nhất.
Và điều hạnh phúc hơn cả giấc ngủ ấy chính là khi tỉnh dậy, cô đã có bạn trai rồi.
Là ý đó phải không?
Anh nói “hẹn” mà?
Là hẹn hò chứ còn gì.
Cô vốn cho rằng Lâm Trạch là một đóa hoa trên đỉnh núi cao, rất khó mà hái được, nhất là khi bản thân mình lại có “quá khứ không mấy tốt đẹp”, chắc chắn anh sẽ không dễ dàng bị mình “lừa gạt”.
Ai ngờ lại dễ dàng đến thế, cô chỉ bay theo anh một chuyến, tặng anh một bó cúc họa mi mà anh đã “bỏ qua những hiểu lầm” đồng ý hẹn hò với cô rồi.
Hứa Nghiên nhớ lại lời Ba Đóa từng nói với mình: “Nếu anh ta thật lòng thích mày thì sẽ không bắt mày phải chờ đâu.”
Thì ra đây là thích.
Không mập mờ, không đẩy đưa, mà rất thẳng thắn, dứt khoát và chân thành.
Cô không nhịn được chia sẻ niềm vui này với bạn thân của mình: “Tỉnh dậy một giấc, chị đã 'xử lý' xong cậu em trai rồi nhé!”
Ba Đóa: “Gì cơ?! Thấy sao thấy sao?!”
Hứa Nghiên: “Tuyệt vời!!!”
Ba Đóa: “Nhìn thể hình của cậu ta đã thấy chắc chắn là rất tuyệt rồi!”
Hứa Nghiên: “???”
Ba Đóa: “Giờ này mới dậy, chẳng lẽ không phải là sau chuyện kia ư?”
Hứa Nghiên đỏ mặt, gửi ngay một sticker hình mèo bị bịt miệng, quyết định không bao giờ kể chuyện của cô và Lâm Trạch cho nhỏ này nữa: “Đồ bà cô đen tối!”
Rời giường rửa mặt xong, Hứa Nghiên lấy mấy món đồ ăn vặt mua lúc sáng ra ăn bớt. Sau đó cô thay đồ rồi lên đường tiếp tục “check-in” các điểm tham quan đã lên kế hoạch và bổ sung thêm vào lịch trình của mình “bãi biển” mà sáng nay cô mới nhìn thấy từ xa.
Trước kia cô thích chia sẻ ảnh thường nhật, nhưng bây giờ lại cảm thấy vòng bạn bè không còn “an toàn” lắm nên gửi hết những bức ảnh đã chụp vào nhóm gia đình và cả cho Lâm Trạch nữa.
Lâm Trạch đang làm việc nên chưa phản hồi lại.
Hứa Văn Tiêu thì thả một loạt sticker bày tỏ sự thích thú, yêu thích, và khen 'quá tuyệt vời!'
Ông còn gửi thêm một lời nhắn “vu vơ”: “Bé ngoan, sóng biển khó lường, con đứng gần bờ một chút!”
Chưa hết, ông còn gọi điện hỏi cô có cần bố đi cùng không. Sau khi bị từ chối, Hứa Văn Tiêu lập tức chuyển khoản cho con gái cưng một khoản tiền lớn: “Đi chơi thì đừng tiếc tiền, ăn thật nhiều đồ ăn ngon rồi mua cả váy xinh nữa nhé.”
Cô cũng được coi là một cô gái “sinh ra đã 'ngậm thìa vàng'”. Từ bé đến lớn muốn gì bố mẹ cũng cố gắng đáp ứng, nhất là bố, ông chiều cô vô điều kiện, luôn dành cho cô những điều tốt nhất trong khả năng của mình.
Lúc cô học nhạc kịch để thi vào trường nghệ thuật, chỉ riêng tiền luyện thi thôi đã tốn không biết bao nhiêu. Sau khi tốt nghiệp cũng không thể nổi tiếng, tuy kiếm đủ sống dư dả nhưng bố vẫn hay lén chuyển tiền cho cô, sợ con gái phải sống kham khổ.
Cô lớn lên trong tình yêu thương nên khi trưởng thành cũng sống rất thẳng thắn, dám yêu dám ghét. Đời cô chỉ từng “vấp ngã” duy nhất một lần vì Lộ Anh Kỳ.
Hứa Nghiên coi chuyện ấy như một kiếp nạn, nếu không thì thật khó lý giải tại sao cô lại như bị ma xui quỷ khiến, quanh quẩn bên Lộ Anh Kỳ suốt hơn hai năm mà không thoát ra được.
Mà nghĩ lại, Lộ Anh Kỳ đúng là có tố chất để trở thành một ngôi sao hàng đầu, mê hoặc người khác dễ như trở bàn tay.
Hứa Nghiên dành cả buổi tối lang thang ngắm đèn đường và dạo chợ đêm.
Cảnh đêm rất đẹp, nhưng tiếc là Lâm Trạch bận nên cô đành thưởng thức một mình.
Tâm trạng cô thay đổi chỉ trong chốc lát. Hôm qua Hứa Nghiên còn thấy đi du lịch một mình thật tự do biết bao, hôm nay lại nghĩ, giá mà có người yêu đi cùng thì tốt biết bao.
Cô đi dạo dọc theo tuyến phố đi bộ mà Lâm Trạch đã đi trong livestream tối hôm qua, cứ như thể đang xuyên qua thời gian để cùng anh tản bộ một vòng.
Do ban ngày đã ăn quá nhiều nên buổi tối cô không ăn được gì nữa. Hứa Nghiên ngó nghiêng qua vài sạp hàng lưu niệm nhỏ, rồi ghé vào một sạp bán đồ chơi bóp tay giảm stress.
Ở đây bán đủ loại hình thù, còn có cả móc khóa treo túi nữa.
Cô chọn chiếc hình bánh mì mềm mềm để tặng Ba Đóa, rồi lấy thêm một con búp bê Nga Matryoshka để tặng cho Lâm Trạch.
Cô đã biết số phòng của Lâm Trạch. Sáng nay anh đã nhắn cho cô sau khi hai người tạm biệt nhau. Vậy nên trước khi anh tan làm, cô đã lén treo món quà nhỏ đó lên tay nắm cửa phòng anh.
Tối nay chương trình vẫn quay muộn như hôm qua.
Nhưng ban ngày Hứa Nghiên đã ngủ bù nên đến tối chẳng còn buồn ngủ nữa. Cô nằm chơi game chờ Lâm Trạch nhắn tin.
Cuối cùng anh gửi một tấm ảnh chụp con búp bê mà cô tặng đang được treo trên dây kéo đèn ngủ đầu giường.
Hứa Nghiên không muốn làm phiền giấc ngủ của anh nên cô coi như chưa thấy tin nhắn.
Anh cũng không gửi thêm gì nữa.
Rõ ràng chẳng nói thêm gì với nhau, vậy mà Hứa Nghiên thấy trong lòng bình yên hẳn. Cơn buồn ngủ ập đến, cô ôm điện thoại chìm vào giấc mộng.
Sáng sớm, cô vừa mở mắt đã thấy Lâm Trạch gửi cho mình hai tin thoại và một dãy số điện thoại được gửi cách đây không lâu.
Lâm Trạch nói đây là số của biên tập chương trình anh đang quay, thời gian khán giả được vào sân là từ 9 giờ đến 10 giờ sáng. Lúc nào cô tới sân vận động thì gọi vào số này sẽ có người đưa cô vào.
Anh còn nói cảm ơn món quà mà cô tặng, anh rất thích.
Đây chỉ là một tin nhắn rất nghiêm túc nhưng Hứa Nghiên lại nghe đi nghe lại đoạn “anh rất thích” đến hai lần, càng nghe càng thấy giọng anh thật êm tai. Tóc tai rối bù, cô nằm lăn trên giường một vòng khiến tóc càng thêm rối.
Hứa Nghiên nằm sấp trên giường nhắn lại cho anh: “Anh thích là được rồi.”
Thời gian không còn sớm, Hứa Nghiên không muốn đến trễ rồi làm phiền người khác nên vội rửa mặt thay đồ, chưa kịp ăn sáng đã vội bắt xe đến sân vận động.
Khi đó hầu hết khán giả đã vào sân. Hứa Nghiên gọi cho biên tập theo số anh đã cho. Không lâu sau một cô gái nhỏ nhắn đeo thẻ công tác chạy ra, ngó nghiêng xung quanh tìm một người mặc áo sơ mi xanh lá, chính là Hứa Nghiên. Cô ấy thấy cô đeo kính đen, bịt khẩu trang kín mít thì dè dặt hỏi cô có phải bạn của thầy Lâm hay không.
Cách gọi “thầy Lâm” này khiến “cô nàng Tiểu Nghiên” thấy có chút lạ lẫm.
Cô đưa điện thoại cho cô gái xem lịch sử cuộc gọi để xác nhận thân phận, sau đó được biên tập dẫn đến hàng ghế đầu trên khán đài.
Đây không phải vị trí chính giữa nên tầm nhìn về phía trận đấu không quá đẹp, nhưng lại rất gần với khu ngồi của ban huấn luyện của đội khách.
Hứa Nghiên tháo kính râm, định chụp một tấm hình gửi cho Lâm Trạch báo cho anh vị trí và trang phục của mình hôm nay, nhưng lại nghĩ chắc anh không thể xem điện thoại, có gửi cũng vô ích thôi.
Cô đến đúng giờ, ngồi chưa được bao lâu thì trận đấu bắt đầu.
Bình luận viên khách mời lần lượt giới thiệu hai đội tham gia. Một bên là nhóm tân binh vừa thành lập không lâu. Các tuyển thủ trong đội này về cơ bản đều là những người từng là vận động viên, nay chuyển sang hoạt động trong ngành giải trí. Họ đều có kỹ năng trượt băng nhất định, ít nhất là có thể điều khiển giày trượt trên băng.
Chương trình “Siêu Tân Binh Khúc Côn Cầu” quy tụ nhóm các nam thần nổi tiếng này không chỉ đơn thuần để ghi hình mà họ còn phải tham gia huấn luyện trong ba tháng, bắt đầu từ con số 0 cho đến khi có thể thi đấu, sau đó sẽ đi khắp các thành phố để quảng bá cho Thế vận hội Mùa đông.
Hôm nay là chặng đầu tiên của chương trình, cũng là trận đầu tiên sau khi lập đội.
Đội còn lại tham gia tranh tài chính là đội khúc côn cầu của trường tiểu học số 2 tại thành phố A. Đây là đội tuyển quy tụ dàn tuyển thủ cực kỳ “hổ báo”, đã vô địch giải đấu dành cho học sinh tiểu học ba năm liên tiếp.
Trên sân đấu, hai đội trưởng trao cờ cho nhau. Một anh chàng cao 1m86 đứng cạnh một cậu bé cao 1m68 khiến khung hình có chút mất cân đối.
Các bạn nhỏ vung gậy đập xuống mặt băng, hô vang đầy khí thế.
Các “tân binh” bên này cũng bắt chước theo, Hứa Nghiên ngồi xa mà vẫn cảm giác nghe được họ đang nói: “Anh em cố lên, thua ít thôi!”
Cô vui vẻ ngồi chờ mấy anh chàng cao kều bị “mất mặt”, ngồi thẳng lưng, mắt nhìn về phía trước.
Lúc này, cô thấy Lâm Trạch bước vào khu vực dành cho huấn luyện viên. Anh mặc áo khoác thể thao sọc trắng đen, trên đầu đội mũ lưỡi trai màu đen.
Anh xoay người, nhìn về phía khán đài nơi Hứa Nghiên ngồi, đưa tay nhấc vành mũ lên nhưng không hề chỉnh lại tóc.
Như thể anh đang ngả mũ chào cô.