25. Chương 25: Khoảnh khắc tạm dừng

Hãy Hôn Anh Đi - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng

Chương 25: Khoảnh khắc tạm dừng

Hãy Hôn Anh Đi - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời gian quấn quýt không bao giờ là đủ. Đến khi chương trình giải trí bắt đầu chiếu phần cuối cùng tri ân các nhà tài trợ, Hứa Nghiên mới giật mình nhận ra thời gian đã trôi đi nhanh đến thế.
Cô trượt xuống khỏi người Lâm Trạch, ngồi ở một bên sofa, đỏ mặt kéo dây áo trễ xuống khuỷu tay lên, chỉnh lại cổ áo rồi kéo vạt áo về phía sau.
Lâm Trạch thì co chân đặt lên cạnh bàn trà, cả người ngả ra sau dựa lưng vào ghế, hai tay đặt lên đầu gối, tư thế thoải mái ấy giúp anh vơi đi phần nào cảm giác bứt rứt khó chịu trong lòng.
Hứa Nghiên không dám nhìn anh, nhưng anh lại dùng đôi mắt đen nhánh ấy dõi theo cô không rời. Anh muốn kéo cô vào lòng hôn thêm lần nữa nhưng lại sợ dọa cô.
Cô gái này, bình thường hay tỏ ra mạnh mẽ như chị đại, nhưng hễ ở bên anh là lại tỏ ra e thẹn.
Cứ như một con chim cút giả vờ hung dữ vậy.
“Chắc cơm chín rồi nhỉ.” Hứa Nghiên nhìn đôi dép đi trong nhà của mình, nhỏ giọng nói.
Chắc là chín rồi, cũng gần hai giờ chiều rồi còn gì.
Mà thật ra nãy giờ họ cũng ăn vặt lặt vặt, nghỉ phép thì làm gì còn khái niệm ăn ba bữa đúng giờ chứ, phải thong thả, tùy hứng, đói lúc nào ăn lúc ấy mới đúng.
Hứa Nghiên thuyết giảng triết lý này cho Lâm Trạch, anh chỉ mỉm cười.
Anh đeo găng tay chống nóng, bê chiếc nồi đất còn nóng hổi ra bàn ăn rồi lấy hai bộ bát đũa. Anh múc trước cho Hứa Nghiên một bát canh gà nấu cùng đậu trắng rồi dùng dao nĩa cắt phần đùi và cánh gà đặt vào đĩa của cô.
Da gà đã được nướng vàng ruộm, cháy xém, còn khoai tây, cà chua và súp lơ xanh xếp bên cạnh cũng thấm đẫm hương vị nước canh đậm đà.
Hứa Nghiên nếm một ngụm canh. Á, bỏng cả lưỡi rồi!
Cô vội vàng uống nước lạnh, may là cô chỉ múc một chút, không thì chắc bỏng luôn cái lưỡi.
Cái tên thủ phạm kia còn dám cười! Cô thè lưỡi, hờn dỗi nói: “Đau chết mất!”
Lâm Trạch: “Nghiêm trọng vậy sao?”
Hứa Nghiên: “Rất nghiêm trọng! Mấy hôm nay anh đừng hòng hôn em!”
Lâm Trạch cũng làm mặt nghiêm túc: “Xem ra thật sự nghiêm trọng đấy. Vậy anh đưa em đi bệnh viện nhé.”
Hứa Nghiên nhất quyết không đi, mất mặt chết đi được!
Lưỡi đau thì đau, nhưng chịu đựng một chút vẫn ăn uống được. Ăn no uống đủ xong lại thấy mệt lả, nhưng cô không nỡ đi ngủ. Thời gian được ở bên Lâm Trạch chẳng có mấy ngày, từng giây từng phút cô đều muốn trân trọng từng giây từng phút.
Vừa ăn xong là cô kéo Lâm Trạch đi dạo phố, mua sắm đồ dùng cho mấy ngày tới.
Trước khi ra khỏi nhà, Hứa Nghiên không chỉ đội mũ đôi với anh, còn nhét thêm hai chiếc khẩu trang vào túi áo: “Giờ anh cũng được coi là người của công chúng rồi đấy, nên kín đáo một chút.”
Khi còn thi đấu ở Bắc Mỹ, Lâm Trạch cũng có kha khá fan hâm mộ. Họ cổ vũ anh trên sân đấu, xin chụp ảnh chung.
Tuy chưa từng được trực tiếp trải nghiệm cảm giác được hâm mộ bởi các fangirl, nhưng chỉ cần nhìn những bình luận khiếm nhã muốn làm đủ thứ với mình, anh thấy đề xuất của Hứa Nghiên rất có lý.
Bình thường khi đi mua sắm với Ba Đóa, Hứa Nghiên sẽ thong thả đi dạo từng cửa hàng, thử hết kiểu này đến kiểu khác, chọn lựa kỹ càng xem món nào hợp với mình nhất.
Nhưng đi cùng Lâm Trạch thì khác hẳn. Hai người cứ như đang đi mua sỉ, càng nhanh gọn càng tốt.
Đồ skincare và makeup, Hứa Nghiên chọn ngay loại mình hay dùng. Với đồ gia dụng, cô dự định sẽ đặt online, nhanh nhất một tiếng là giao tận nơi. Còn quần áo, Hứa Nghiên chọn thương hiệu mà mình thường mặc, cùng kiểu cùng màu, mỗi kiểu một size lớn, một size nhỏ, áo thun, áo nỉ và hoodie, mỗi loại một vài bộ.
“Anh có muốn mua đồ ngủ không?” Hứa Nghiên vội vàng thanh toán rồi quay lại hỏi Lâm Trạch đang xách túi lớn túi nhỏ.
Lâm Trạch: “Lúc ngủ anh không mặc đồ.”
Hứa Nghiên: “… À, thế thôi vậy.”
Cô có thể mặc áo phông của anh thay cho đồ ngủ.
Hoàn thành việc mua sắm, trên đường trở về Hứa Nghiên nhìn thấy một chiếc máy chụp ảnh tự động ở góc trung tâm thương mại.
Cô chỉ vào chiếc buồng chụp ảnh nhỏ màu trắng, hỏi Lâm Trạch: “Anh bảo là cần ảnh thẻ phải không? Vậy vào chụp luôn nhé.”
Trước đó cô từng nói với anh là định đi chụp một bộ ảnh chân dung và ảnh thẻ để đi tìm việc. Lâm Trạch bảo anh cũng cần một bộ ảnh thẻ để dùng khi cần.
Hứa Nghiên hết lời khen ngợi vẻ ngoài cực phẩm của bạn trai: “Em còn phải trang điểm rồi chỉnh ảnh chứ anh thì cứ chụp bừa thôi cũng đẹp trai ngời ngời rồi.”
Cô nghĩ nếu tới studio thì sợ Lâm Trạch bị nhận ra sẽ gây phiền phức, mà không dẫn anh đi thì lại tiếc khoảng thời gian được bên nhau. Cuối cùng cô quyết định hủy bỏ kế hoạch đó, đợi lúc anh đi quay chương trình thì tự mình đi chụp.
Lâm Trạch không ý kiến gì, cô bảo đâu anh làm đó, kéo rèm trắng lên rồi cúi người bước vào trong ngồi xuống.
Buồng chụp ảnh không rộng lắm, thân hình cao lớn của Lâm Trạch khiến không gian trong đó càng thêm chật chội.
Thêm cả Hứa Nghiên cũng chen vào hướng dẫn, không khí bên trong có phần nóng nực, ngột ngạt.
Hứa Nghiên quét mã QR rồi bắt đầu loay hoay bấm bấm trên màn hình, bật chế độ chụp ảnh thẻ nền trắng, sau đó lùi ra khỏi khung hình.
Cô thấy rất đỗi tự hào, cảm giác như đang dạy một bạn nhỏ mới nhập học chưa biết gì cả vậy, cảm giác được chăm sóc người khác thật sự quá đỗi tuyệt vời.
Lâm Trạch chụp ảnh rất thoải mái, nhấn nút chụp rồi ngồi thẳng người, chụp xong là xong.
“Á, khoan đã!” Hứa Nghiên giữ lấy tay anh, không cho anh ấn xác nhận, “Anh cười một chút đi, đừng có tỏ vẻ lạnh lùng.”
Lâm Trạch nhìn hình mình trong màn hình, thấy rất bình thường, anh vốn dĩ đã ngầu sẵn như thế rồi mà.
Nhưng anh không phản đối, làm theo lời Hứa Nghiên chụp thêm một tấm nữa.
Lần này khóe môi hơi cong lên.
“Cười gượng gạo quá đi.” Hứa Nghiên lắc đầu, không làm khó anh thêm nữa, “Thôi vậy cũng được, còn đỡ hơn tấm trước.”
Cô tiếp tục mày mò gửi bản điện tử về email, vừa thao tác xong thì trên màn hình hiện ra quảng cáo chụp ảnh couple phong cách retro.
Hứa Nghiên: “Ơ, chúng mình thử cái này đi!”
Lâm Trạch ngoan ngoãn để cô sắp xếp.
Khung hình chụp này thực sự rất hoài cổ, hồi tiểu học Hứa Nghiên đã từng chụp với bạn thân, giờ nhìn lại phần khung viền màu hồng ấy cứ như đang trở về tuổi thơ.
Đôi khi sự sến súa đến cùng cực lại chính là trào lưu. Hứa Nghiên chọn một mẫu có khoảng mười khung hình nhỏ khác nhau, thanh toán xong thì bắt đầu vào chế độ chụp ảnh.
Lâm Trạch vẫn giữ nguyên gương mặt không biểu cảm như đang chụp ảnh thẻ.
Hứa Nghiên không hài lòng: “Học theo em nè.”
Tuy tình yêu là sự bao dung… nhưng Lâm Trạch thật sự không thể bắt chước cô mở to mắt, nhướn mày, chu môi, giơ tay chào như thế được.
Hứa Nghiên: “Anh không hiểu đâu! Đây từng là trào lưu hot một thời đó!”
Lâm Trạch gãi gãi cổ.
Hứa Nghiên cố gắng ép anh thử vài lần nhưng thấy anh thật sự không muốn nên cũng không làm khó anh nữa, nghiêm túc chụp ảnh đôi.
Cô đứng phía trước tạo dáng đáng yêu đủ kiểu, còn anh thì đứng bên cạnh làm nền đẹp trai, nhìn cô.
Đến tấm cuối cùng, Hứa Nghiên đột nhiên nghiêng đầu hôn lên má anh một cái. Anh vốn đang cười với cô, nên khoảnh khắc được hôn ấy nụ cười càng rạng rỡ hơn.
Hứa Nghiên cực kỳ hài lòng.
Cô lấy ảnh mới in ra từ máy, còn cố gắng lắc lắc mấy cái vì cảm giác như vậy sẽ giúp mực khô nhanh hơn.
Trên đường về nhà, cô ngồi trên xe đặt nốt những món đồ dùng cần thiết, còn mua thêm một chiếc ốp điện thoại trong suốt.
Lấp đầy từng ngóc ngách của căn hộ mẫu trống trải thực sự là một hoạt động giải trí mang lại cảm giác vô cùng thỏa mãn.
Thời gian thậm chí còn trôi qua nhanh hơn cả lúc thân mật với Lâm Trạch. Khi người giao hàng mang đồ đã đặt tới, họ lại bắt đầu một đợt dọn dẹp khác.
Mọi thứ được sắp xếp gọn gàng đâu vào đấy Hứa Nghiên mới ngồi xuống ghế, thảnh thơi ngắm nhìn căn phòng vừa được cô chất đầy những món đồ lớn nhỏ.
Cô thay ốp điện thoại bằng chiếc ốp mới trong suốt rồi cắt tấm ảnh vừa chụp ngày hôm nay, một tấm ảnh thẻ của anh, một tấm cô hôn má anh, nhét tất cả vào trong ốp, mặt in ảnh quay ra ngoài.
Cô rất hài lòng với chiếc ốp điện thoại mới của mình, đưa lên lắc lắc khoe với anh ta: “Nhìn đẹp không?”
Lâm Trạch thật sự chẳng thấy có gì đẹp cả, nhưng thấy cô “mang anh theo bên mình mọi lúc”, anh lại cảm thấy rất vui.
Anh cười làm Hứa Nghiên có chút nhạy cảm. Cô lập tức nhấn mạnh: “Cái này không có nghĩa là em tự gắn mác anh lên người mình đâu nhé, em không phải tài sản của anh.”
Lâm Trạch: “Tất nhiên rồi.”
Hứa Nghiên chỉ vào tấm ảnh: “Đây là thú cưng điện tử em nuôi cho điện thoại của mình.”
Lâm Trạch: …
Anh vò nhẹ mái tóc cô, chỉ cười chứ không đáp lại.
Buổi tối hai người cùng xem bộ phim “Amélie”. Giai điệu vui tươi nhẹ nhàng rất hợp để đôi trẻ ngồi trên thảm, quấn chăn và trao nhau những nụ hôn.
Cơm tối đã ăn, tắm rửa xong xuôi, đồ ngủ cũng mặc rồi… ờ thì, Lâm Trạch vốn không mặc đồ đi ngủ, nhưng giờ anh đang mặc quần đùi.
Cũng chỉ mặc mỗi quần đùi.
Chiếc áo thun màu xám rộng thùng thình của anh mặc lên người Hứa Nghiên thì che quá cả đùi cô.
Phòng khách bật điều hòa chế độ sưởi nhưng đêm thu vẫn se lạnh. Hai người trùm tấm chăn lông trắng phủ lên người, lớp lông cừu ngắn mềm mại tiếp xúc với da thịt, tựa như làn da người yêu đang kề sát bên.
Bộ phim điện ảnh dài 122 phút, hai người gần như chỉ hôn nhau suốt cả bộ phim. Tay Hứa Nghiên đặt trên eo Lâm Trạch. Cô cảm nhận được rõ ràng từng khối cơ bắp, từng múi cơ bụng của anh dưới lòng bàn tay.
Có lúc họ ngồi sát cạnh nhau, có lúc cô ngồi trên đùi anh, có lúc mặt đối mặt, có lúc anh ôm cô từ phía sau.
Ngoại trừ ánh sáng từ màn hình TV, trong phòng khách không còn bất kỳ ánh đèn nào khác. Trong bóng tối, họ tự khám phá những điều vượt ngoài khuôn khổ. Rõ ràng là chưa đi đến bước cuối cùng, nhưng sự thân mật vô bờ bến này đã quá sức chịu đựng. Lý trí đã sớm bị thiêu rụi, vậy mà trên người vẫn vương lại hơi ẩm mỏng manh tựa như muốn dập tắt ngọn lửa, chỉ tiếc là mồ hôi ẩm ướt ấy chẳng làm được gì ngoài việc khơi gợi thêm những khao khát mãnh liệt, khiến người ta càng khó kiềm chế hơn.
“Ngứa…” Hứa Nghiên lẩm bẩm, ngửa cổ quay lại nói với anh.
Anh vẫn đang hôn cô, mái tóc dài của cô được anh vén lên ngang vai, phần gáy trắng ngần lộ ra trở thành món đồ chơi để anh cắn mút.
“Ở đâu cơ?” Anh ôm eo nhấc bổng người cô lên. Anh đang ngồi khoanh chân còn cô thì ngồi ở khoảng trống trên thảm trong lòng anh, tựa như bị giam trong một chiếc vòng kim cô.
Chân chạm chân như có dòng điện chạy qua. Hứa Nghiên đáp: “Lông chân.”
Cô đang tố cáo đám lông chân vừa cứng vừa dài của anh đâm vào người cô gây ngứa kinh khủng: “Tí nữa em sẽ quét kem tẩy lông lên, dọn sạch đám lông chân của anh!”
Lâm Trạch hôn từ sau tai cô ra phía trước, hôn dọc theo má, hôn đến khóe môi. Anh giữ cằm cô xoay đầu cô lại, tiếp tục hôn: “Được, lát nữa làm.”
Thời gian trong căn nhà này như bị phù phép vậy. Tay chân như bị trói buộc, chẳng thể nhúc nhích. Một khoảnh khắc nào đó của cuộc đời đã bị đóng băng trong những nụ hôn bất tận.
Đó là những nụ hôn cực kỳ điên đảo nhưng cũng là những nụ hôn cực kỳ thuần khiết. Chỉ là hôn, cũng chỉ có hôn, vừa khô ráo vừa ướt át, vừa có chút dục vọng vừa đơn thuần, những đối lập giằng xé ấy vẫn khiến mặt đỏ bừng mỗi khi nghĩ đến.
Hứa Nghiên không nhớ nổi mình ngủ lúc nào. Đã quá muộn rồi, tuy não bộ hưng phấn nhưng cũng căng thẳng nhưng cô lại cảm thấy ấm áp, thoải mái và an toàn. Cô vốn là kiểu người dễ ngủ, thường chỉ cần đặt lưng xuống giường, tắt điện thoại là ngủ thiếp đi sau ba phút nên bây giờ có cuộn tròn trong lòng Lâm Trạch mà ngủ cũng chẳng có gì lạ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô đã nằm trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ, vừa quay người đã thấy Lâm Trạch đang tựa vào đầu giường nhìn mình: “Chào buổi sáng.”
Vừa nhìn thấy anh, cô lập tức nhớ lại đêm hôm qua và những nụ hôn không điểm dừng ấy, xấu hổ kéo chăn lên che miệng.
Dưới lớp chăn, cơ thể chẳng có dấu hiệu bất thường nào, chứng tỏ anh không lợi dụng lúc cô ngủ để làm điều gì quá đáng.
Hứa Nghiên rất hài lòng, nhưng lời nói ra lại đầy "ác ý".
Cô hỏi Lâm Trạch: “Nhà anh có theo đạo không?”
Lâm Trạch: “Đạo gì cơ?”
Hứa Nghiên: “Như kiểu Chính giáo yêu cầu giữ trinh tiết trước hôn nhân ấy.”
Lâm Trạch im lặng vài giây, hiểu được ẩn ý trong câu nói của cô.
Từ chiều hôm qua đến sáng nay, sự kiềm chế của anh dường như đã khiến cô bắt đầu không biết sợ là gì nữa.
Lâm Trạch nghiêng người về phía trước, đẩy Hứa Nghiên vừa mới ngồi dậy ngã ngược xuống giường. Một tay anh giữ lấy hai cổ tay cô kéo lên đỉnh đầu, khống chế cô như một cây cung.
Sự khác biệt thể lực giữa nam và nữ càng rõ ràng trong tình huống này. Anh chẳng dùng bao nhiêu sức mà cô đã chẳng thể chống đỡ.
“Anh không theo đạo.” Lâm Trạch bóp nhẹ cổ tay cô, nhẹ nhàng nhắc nhở, “Nhưng nếu em cứ khiêu khích anh như vậy thì anh cũng không phải người tốt đâu, bà Lâm!”