38. Chương 38: Thời không

Hãy Hôn Anh Đi - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cả ngày hôm đó, Hứa Nghiên mãi suy nghĩ cách giải thích với Lâm Trạch về “lời nói dối thiện chí” của mình, rồi lại nghĩ hay là nên chủ động trách móc anh vì sao sáng sớm đã lướt mạng xã hội mà không tập thể dục.
Cứ thế, cô suy tính cả buổi, cho đến giờ hẹn gọi điện thường lệ, Lâm Trạch vẫn không liên lạc.
Đầu tiên, Hứa Nghiên nghĩ có lẽ hôm nay anh tập luyện muộn hơn. Sau đó, cô lại đoán có khi nào anh đang chờ cô dỗ dành không.
Cô gửi tin nhắn cho anh: “Khi nào rảnh thì gọi cho em nhé, em nhớ anh lắm.”
Lâm Trạch hồi đáp: “Anh hơi đau đầu, đi ngủ trước đây, không chờ cuộc gọi video của em nữa.”
Anh thường gửi tin nhắn thoại cho cô, nếu có nhắn chữ thì cũng dùng tiếng Anh. Đây là lần đầu tiên anh gửi một câu tiếng Trung hoàn chỉnh như vậy.
Quan trọng hơn là…
Chẳng phải đây là câu cô đã nhắn cho anh tối qua sao!
Thế là rõ ràng, anh thật sự đang giận.
Hứa Nghiên gửi lời mời gọi video. Phía bên kia cứ chần chừ mãi. Khi cô nghĩ anh sẽ từ chối thì cuối cùng cuộc gọi cũng được kết nối.
Là một cô nàng biết tiến biết lùi, Hứa Nghiên lập tức làm nũng, giọng điệu ngọt ngào: “Em nhớ anh quá, anh không nhớ em sao~ Hay là anh không yêu em nữa rồi, hu hu hu~”
Lâm Trạch: “…”
Anh đang nằm trên giường ký túc xá, đeo tai nghe Bluetooth, một tay kê sau gáy.
Anh đáp: “Không.”
Hứa Nghiên: “Quả nhiên là không nhớ em!”
Lâm Trạch nhìn cô không nói gì.
Thấy anh không hề có ý định nhượng bộ, Hứa Nghiên liền biết ý nhận lỗi: “Em sai rồi, em không nên nửa đêm đi chơi. Nhưng mà em không uống rượu đâu nhé! Chai rượu đó chỉ là đạo cụ để chụp ảnh thôi, em chỉ uống mỗi Coca thôi ạ.”
Lâm Trạch vẫn im lặng.
Hứa Nghiên đành phải tiếp tục thú nhận: “Em càng không nên nói dối anh. Nhưng mà em sợ anh lo lắng, sợ anh giận mà. Anh xem này, quả nhiên là anh giận thật rồi.”
Lâm Trạch: “Còn gì nữa?”
Hứa Nghiên có chút bối rối. Còn gì nữa nhỉ?
Cô suy nghĩ một lúc: “Em nên ôn bài nghiêm túc, không nên mất tập trung? À, hay là không nên quá thân mật với bạn bè nam? Chẳng qua lúc chụp ảnh mới ngồi gần nhau thôi. Anh không tin thì hỏi Ba Đóa mà xem, trước đó em luôn giữ khoảng cách xã giao một mét với họ đấy!”
Cô đã nói nhiều như vậy mà Lâm Trạch vẫn không nói gì.
Hứa Nghiên đã khai cả chuyện sáng hôm trước cô chưa ăn gì đã ăn kem. Bỗng nhiên cô nhận ra: “Lâm Trạch, anh đang lừa em đấy à?”
Đây rõ ràng là kế 'tay không bắt giặc' mà!
Anh có biết gì đâu nhưng lại làm ra vẻ bí ẩn để lừa cô tự khai ra cả một danh sách “tội lỗi chồng chất”.
Cuối cùng Lâm Trạch cũng bật cười.
Anh hỏi cô: “Sao lại giấu anh nhiều… chuyện thú vị như vậy?”
Tất cả những chuyện liên quan đến cô, anh đều thấy thú vị.
Hứa Nghiên chỉ thấy đó là những chuyện vặt vãnh, thậm chí còn làm ảnh hưởng đến hình tượng thông minh lanh lợi của cô: “Anh cứ để đầu óc suy nghĩ chiến thuật các thứ là được rồi, đừng bận tâm đến mấy chuyện lặt vặt này!”
Lâm Trạch: “Nhưng anh không gặp được em thì sẽ nhớ em. Em kể cho anh nghe nhiều một chút về mình thì anh mới có cơ sở mà tưởng tượng chứ.”
Hứa Nghiên cảm thấy chủ đề của câu chuyện ngày càng đi chệch hướng. Anh dường như chẳng trách móc chuyện cô đi chơi mà chỉ muốn cô “báo cáo” nhiều hơn về cuộc sống hằng ngày của mình.
Đột nhiên cô nghe thấy tiếng người khác bên phía anh, tiếng Trung xen lẫn tiếng Anh. Lâm Trạch nghiêng đầu, đáp lại một câu: “Either is fine. (Cái nào cũng được.)”
Hứa Nghiên đợi anh quay lại nhìn mình rồi hỏi: “Bạn cùng phòng của anh à?”
Lâm Trạch: “Ừ, không sao đâu, anh ấy nghe không hiểu.”
Vừa dứt lời, cô nghe thấy Diệp Tư tiến lại gần, nói đùa một câu: “Tôi nghe hiểu đấy nhé! Hi Hứa Nghiên. He’s crazy about you! (Cậu ấy yêu em phát điên lên rồi.)”
Anh ấy thậm chí còn nhớ tên Hứa Nghiên.
Hứa Nghiên nghiêm chỉnh ngồi thẳng lưng, vẫy tay trước màn hình: “Chào đội trưởng Diệp, chào anh!”
Lâm Trạch nhắc cô: “Anh đeo tai nghe mà.”
Tức là Diệp Tư không thể nghe thấy.
Lâm Trạch cũng không có ý định để cô gặp mặt bạn cùng phòng. Anh ôm điện thoại quay người lại, để màn hình hướng ra phía sau, giấu bạn gái mình đi.
Hứa Nghiên cảm thấy không nên làm phiền bạn cùng phòng của anh nghỉ ngơi nữa. Cô nhìn đồng hồ rồi nói: “Thôi để mai nói chuyện tiếp nhé, giờ em đi hâm sữa, uống xong rồi đi ngủ đây.”
Lâm Trạch: “Ừ, ngủ ngon.”
Hứa Nghiên chu môi trước màn hình “chụt chụt chụt” vài tiếng: “Yêu anh, tạm biệt!”
Lâm Trạch mỉm cười: “Tạm biệt.”
Hứa Nghiên xuống tầng, lấy sữa tươi từ tủ lạnh ra đổ vào cốc rồi cho vào lò vi sóng hâm nóng hai phút.
Trong lúc đợi sữa nóng, cô thầm nghĩ Lâm Trạch cũng thật dễ dỗ, cô chỉ cần nói mấy lời ngon ngọt là anh hết giận ngay.
Vừa quay đầu lại, cô thấy Ba Đóa đang lén lút quan sát mình thì giả vờ tỏ vẻ u sầu.
Ba Đóa: “Sao rồi, hai đứa bây ổn không?”
Hứa Nghiên: “Không ổn! Anh ấy giận lắm, không thèm nghe tao giải thích! Tội mày to lắm đấy!”
“Ôi…” Ba Đóa giả vờ dùng “khăn tay không khí” lau đi những giọt nước mắt không hề tồn tại: “Tao chỉ mắc phải lỗi mà mọi phụ nữ trên đời đều mắc phải thôi, mày không thể tha thứ cho tao được sao, tha thứ cho người phụ nữ xinh đẹp ~ mỹ miều ~ nhưng ngốc nghếch này nhé~”
Cô nàng này còn chế câu cuối cùng thành một điệu hát.
Hứa Nghiên không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
Lò vi sóng “ting” một tiếng. Cô lấy cốc sữa của mình ra, nhấp từng ngụm nhỏ, tiện tay hâm nóng cho Ba Đóa một cốc.
Cốc sữa của Ba Đóa là sữa tách béo, chỉ hâm nóng nửa phút, khi uống thì trộn một nửa sữa nóng, một nửa sữa lạnh.
Hứa Nghiên nắm rõ sở thích của cô nàng trong lòng bàn tay.
Thấy cô vẫn còn tâm trạng hâm sữa cho mình, Ba Đóa biết là cô không giận nữa. Cô ấy nghiêm túc hỏi: “Thật sự cãi nhau à? Vì chuyện gì thế? Mau kể đi để chiến sĩ đấu tranh vì nữ quyền như tao đây sẽ giúp mày xử đẹp.”
“Không cãi nhau. Tao cũng tưởng anh ấy sẽ giận lắm, nhưng cuối cùng lại chẳng sao hết. Đi chơi, nói dối, chơi với bạn nam, không chuyên tâm học hành, về trễ… Tao đã tự kiểm điểm tất cả mọi chuyện mà anh ấy chẳng nói gì cả.” Hứa Nghiên vừa uống sữa vừa thắc mắc: “Rõ ràng tao cảm thấy ban đầu anh ấy rất giận, nhưng sau đó không biết vì sao lại dịu đi, chắc là do anh ấy tốt tính.”
Thật ra, Lâm Trạch không hề dễ tính như vậy.
Đương nhiên là Lâm Trạch rất tức giận. Cả một ngày hôm đó anh tập luyện với khí thế hừng hực. Va chạm thì dùng mười hai phần sức lực, vung gậy không chút nương tay, đến mức thủ môn luyện cùng anh cũng suýt khóc.
Anh chẳng rõ bản thân đang giận chuyện gì. Có lẽ là do sáng ngủ dậy theo thói quen nhìn xem có tin nhắn của cô không, rồi tiện tay lướt mạng xã hội. Mà mạng xã hội của anh chỉ mở chế độ xem bài của Hứa Nghiên và Ba Đóa, còn những người khác anh đều giới hạn hiển thị, chỉ trò chuyện thông thường.
Vì vậy, anh lập tức nhìn thấy bài đăng mới nhất của Ba Đóa, thấy bạn gái mình một tay khoác vai Ba Đóa, vai phải tựa vào cánh tay của một người đàn ông khá bảnh bao, tay còn giơ cao một chai rượu.
Cả một ngày anh luôn cố tránh nghĩ đến việc Hứa Nghiên đã nói dối mình. Nhưng cái gọi là “không muốn nghĩ đến” đó chính là “vẫn luôn canh cánh trong lòng”.
Sau đó cô gọi video cho anh, giọng điệu cẩn trọng và dè dặt của cô khiến cơn giận của anh lập tức tan biến.
Cô đâu có lỗi gì đâu.
Chỉ là cô ôn bài quá mệt mỏi và buồn chán, muốn ra ngoài giải tỏa một chút, uống rượu và vui chơi với bạn bè. Cô không làm chuyện gì quá đáng, nói dối cũng chỉ là để không làm ảnh hưởng đến việc tập luyện của anh.
Bởi vì dù có nói cho anh cũng vô ích. Anh ở xa như vậy, chẳng thể làm gì được.
Lâm Trạch cảm thấy tất cả đều là lỗi của mình.
Anh không thể giận cô, không thể cãi nhau với cô. Điều đó chỉ khiến cô rời xa anh hơn mà thôi.
Cô yêu anh và quan tâm đến anh, đó mới là điều quan trọng nhất.
Là điều quan trọng duy nhất.
Sau vụ đi chơi đêm hôm đó, để lấy lại lòng tin của Lâm Trạch, Hứa Nghiên đã quen với việc kể cho anh nghe mọi chuyện lớn nhỏ trong ngày của mình.
Thật ra cũng không có gì nhiều, phần lớn thời gian cô đều ôn bài.
Thỉnh thoảng cô lại mua gì đó thú vị cùng Ba Đóa, rồi đập hộp, lắp ráp cho anh xem; hoặc kể chuyện người giao hàng và chủ tiệm cãi nhau trong nhóm chat vì giao hàng quá giờ.
Cô sợ anh tập luyện quá buồn chán nên luôn dùng giọng điệu sinh động nhất khi kể những câu chuyện này cho anh nghe.
Việc tập luyện thực sự rất tẻ nhạt. Lâm Trạch hiếm khi kể cho Hứa Nghiên về chuyện ở trung tâm huấn luyện. Hứa Nghiên đoán có lẽ có cả quy định bảo mật gì đó nên cũng chưa bao giờ hỏi.
Cô chỉ hỏi anh một chuyện duy nhất: “Khi nào anh được nghỉ phép?”
Thời gian tập huấn hai tháng đã kết thúc. Anh rời đi khi thời tiết vừa vào hạ, giờ thì gió thu đã thổi bay cả tiếng ve.
Lâm Trạch có chút bất lực. Vì ảnh hưởng của dịch bệnh nên hầu hết các giải đấu công khai đều không thể tổ chức, mà chỉ luyện tập nội bộ thì rất khó để nâng cao kỹ thuật.
Hai tháng tập huấn này vốn là để tuyển chọn vận động viên cho Thế vận hội Mùa đông. Mà những vận động viên được chọn sẽ tiếp tục bước vào giai đoạn huấn luyện dài hơi hơn.
Và lại còn là huấn luyện kín.
Hứa Nghiên đã đợi lâu như vậy, giờ nhận được tin này tuy có chút hụt hẫng nhưng cũng là chuyện đã đoán trước được.
Cô từng đọc rất nhiều bài báo về các vận động viên quốc gia, có nhiều người còn phải huấn luyện kín từ nhỏ, rất hiếm khi về nhà.
Hứa Nghiên sốc lại tinh thần, động viên Lâm Trạch: “Lần trước anh nói đội tuyển sẽ được chia về các tỉnh thi đấu để lấy lại phong độ đúng không? Vậy thì khi có trận đấu em vẫn có thể đến xem nhỉ?”
Lâm Trạch: “Cụ thể thế nào anh vẫn chưa rõ, nhưng theo tình hình hiện tại thì có lẽ phải đợi đến Giải Vô địch Quốc gia vào tháng 12 đấy.”
Hứa Nghiên: “Haizz! Thế thì cũng không lâu lắm, chỉ ba tháng nữa thôi mà! Vừa hay em cũng phải chuẩn bị cho kỳ thi sau đại học nữa, trai đẹp dễ khiến người ta xao nhãng lắm đó~”
Lâm Trạch không bị “câu nói đùa” của cô chọc cười. Anh cảm thấy hơi nặng nề, nói với cô: “Hứa Nghiên, anh rất muốn một cái ôm.”
“Ôm á?” Một người anh vừa phơi áo ba lỗ bên cửa sổ đi ngang qua, tiến đến sau lưng Lâm Trạch, cho anh một cái ôm siêu nhiệt tình.
Lâm Trạch lập tức thúc cùi chỏ, bảo anh ấy biến đi.
Diệp Tư cười lớn: “Hey guy! Cheer up!” (Vui lên đi bạn ơi!)
Đây là lần đầu tiên Hứa Nghiên nhìn thấy Diệp Tư lướt qua trên màn hình. Cô chỉ thấy bộ râu quai nón và cơ bắp tay cuồn cuộn của anh ấy.
Cô khua chân múa tay với Lâm Trạch: “Cánh tay của anh ấy còn to hơn cả bắp đùi em ấy!”
Lâm Trạch: “Ừ.”
Thân hình của Diệp Tư vạm vỡ hơn so với Lâm Trạch. Và theo Lâm Trạch, Diệp Tư rất đàn ông. Vì thế Lâm Trạch đã nói một câu hoàn toàn không liên quan đến cuộc trò chuyện trước đó: “Anh ấy đã kết hôn rồi.”
Hứa Nghiên: ???
Lâm Trạch: “Đừng nhìn anh ấy nữa, vợ anh ấy sẽ không vui đâu.”
Hứa Nghiên: “…”
Cô giơ nắm đấm lên camera đấm “bôm bốp” hai cái, không thèm để ý đến người đàn ông hay ghen tuông vớ vẩn này nữa.
Nhưng cô cũng không quên ánh mắt cô đơn của Lâm Trạch khi anh nói “muốn một cái ôm”.
Vì vậy, cô đã đặt trên mạng một chiếc gối ôm hình người bằng đúng chiều cao của Lâm Trạch, thậm chí còn in cả mặt anh lên đó.
Khi cô ôm “hình nộm” này xuất hiện trên màn hình, ánh mắt Lâm Trạch hiện rõ vẻ không thể tin nổi, sau đó anh bật cười nắc nẻ, buột miệng nói một câu chửi thề bằng tiếng Anh.
Hứa Nghiên giơ cánh tay nhỏ của chiếc gối ôm vẫy vẫy với Lâm Trạch: “Hello, đây là Tiểu Trạch hay còn gọi là “nhân viên ôm ấp” độc quyền của Hứa Nghiên. Rất hân hạnh được gặp mặt, mong được chỉ giáo nhiều hơn ạ!”
Lâm Trạch nhìn thấy cả chiếc quần đùi boxer của mình cũng được mặc trên người chiếc gối ôm, nhăn mũi lại khinh bỉ hỏi: “Nó sẽ không có cả “của quý” đấy chứ?”
Hứa Nghiên hơi tốn sức đỡ chiếc gối ôm đang ngồi trong lòng mình dậy, tụt chiếc quần lót xuống để chứng minh nó không có gì cả.
Hứa Nghiên: “Chào đồ biến thái nha!”
Lâm Trạch: “Người đặt làm cái này mới là biến thái thì có.”
Hứa Nghiên: “Anh mắng em đấy à?”
Lâm Trạch: “Em nghe nhầm rồi, anh nói em đáng yêu mà.”
“Lâm Trạch, mỗi khi anh nhớ em, em sẽ ôm anh nhé. Em sẽ ôm anh ngủ mỗi ngày, cảm nhận bằng tâm ý nhé!” Hứa Nghiên trở nên nghiêm túc, ôm chặt lấy bản sao của anh: “Anh cảm nhận được không?”
Lâm Trạch: “Ừ.”
Anh cảm nhận được, cô thật sự rất yêu anh.