Chương 7: Đưa về

Hãy Hôn Anh Đi - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xe của Lâm Trạch cứ thế phóng thẳng về phía trung tâm thành phố. Hứa Nghiên nhìn xuống bộ đồ ngủ hoạt hình ngộ nghĩnh và chiếc áo khoác xám rộng thùng thình như bao tải trên người, bỗng thấy hơi ngại: “Chúng ta đi ăn hả? Hay là để tôi về thay đồ trước đã nhé?”
Lâm Trạch buột miệng nói đùa: “Chúng ta đi tiệc pijama.”
Hứa Nghiên tính cô vốn đơn thuần, lại cả tin nên đã thực sự tin là thật.
Lúc tâm trạng tệ hại, chẳng còn chút sức lực nào để làm gì, con người chúng ta ngược lại còn mong mỏi có chút kích thích bất thường.
Bình thường Hứa Nghiên không bao giờ cho phép mình ra đường với bộ dạng này, nhưng hôm nay tâm trạng quá tệ, cô đã mệt mỏi đến mức tê liệt cảm xúc.
Hứa Nghiên chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, không hỏi anh định đưa mình đi đâu, cứ thế để mặc Lâm Trạch lái xe đưa mình về một nơi không xác định.
Xe dừng ngay một chỗ đối diện thang máy ở tầng hầm đỗ xe. Hứa Nghiên nhận ra đây là thang máy chuyên dụng, không nối liền với khu văn phòng bên cạnh.
Trước khi xuống xe, Lâm Trạch còn tiện tay cầm theo chiếc túi xách mới còn nguyên hộp của Hứa Nghiên.
Cô lặng lẽ theo sau anh, im lặng nhưng đầy tò mò bước vào thang máy, nhìn số tầng cứ thế tăng dần. Cánh cửa mở ra, đập vào mắt cô là một quầy lễ tân sáng bừng với tông màu trắng tinh khôi.
Dù ở đây không có biển hiệu, cũng không có bảng tên, nhưng Hứa Nghiên đoán đây là một câu lạc bộ tư nhân.
Cô thoáng chút bối rối. Bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ thấy cảnh tượng một cô gái mặc đồ ngủ đi cùng một chàng trai đẹp xách túi này cũng sẽ thấy có chút kỳ lạ.
Nhưng các nhân viên ở đây đều rất lịch thiệp, từ đầu đến cuối không hề tỏ ra bất kỳ sự khó chịu nào.
Hai cô nhân viên xinh đẹp và dịu dàng bước tới, chào đón cô với nụ cười tươi tắn.
Hứa Nghiên nghe thấy Lâm Trạch nói với họ: “Làm phiền các chị trang điểm giúp cô ấy rồi chọn cho cô ấy một bộ đồ hợp với chiếc túi này nhé.”
Cô ngơ ngẩn nhìn anh, thấy anh giao túi cho nhân viên rồi bước lại đứng cạnh mình: “Đi đi, tôi đợi chị ở ngoài.”
Giữa một nơi xa lạ như vậy, người duy nhất Hứa Nghiên có thể tin tưởng chỉ có anh.
Hai cô nhân viên dẫn cô vào một căn phòng có bồn tắm gỗ và ghế thư giãn, đóng cửa lại, điều chỉnh nhiệt độ phòng, bật máy xông tinh dầu, rồi hỏi cô muốn tắm hay chỉ gội đầu.
Hứa Nghiên vẫn hơi căng thẳng, ngại ngùng nhìn bồn tắm, sau đó đi đến ghế tựa nói rằng cô chỉ gội đầu là được.
Một người gội đầu cho cô, người còn lại mát-xa tay.
Hứa Nghiên nhắm mắt lại, tim đập rộn ràng, trong đầu chỉ nghĩ nếu lát nữa họ giới thiệu mình mua thẻ thành viên thì phải từ chối thế nào cho khéo léo.
Nhưng hai người kia ngoài vài câu hỏi về cảm nhận kiểu “lực như thế này đã vừa chưa”, sau đó thấy cô không muốn nói chuyện thì không nói thêm gì nữa.
Tay nghề mát-xa tốt đến mức khiến Hứa Nghiên cũng phải xiêu lòng. Nếu giá ở trong mức chấp nhận được thì làm thẻ cũng không tệ lắm.
Sau đó, họ sấy tóc, sơn móng tay rồi giúp Hứa Nghiên chọn một bộ váy tím nhạt, trang điểm nhẹ nhàng, còn tết cho cô một kiểu tóc đuôi cá xinh xắn hợp với phong cách hôm nay.
Lúc bước ra ngoài, vẻ mặt căng thẳng ban đầu của Hứa Nghiên đã biến mất, trông cô thư thái hơn hẳn.
Chỉ là đến khi nhìn thấy Lâm Trạch, cô lại cảm thấy ngại ngùng: “Cậu đợi có lâu không?”
Lâm Trạch rót cho cô một ly nước ấm: “Không sao, mẹ tôi còn mất thời gian lâu hơn nhiều.”
Hứa Nghiên cầm ly nước bằng hai tay, chân thành cảm ơn anh: “Cảm ơn nhé.”
Lâm Trạch thấy cô uống xong nước thì lại nghiêm mặt trêu chọc: “Tôi đã nói lần sau sẽ hạ độc rồi mà chị còn dám uống hả?”
Hứa Nghiên tự thấy mình hôm nay xinh đẹp không tì vết, khi khoác chiếc túi mới còn thơm mùi da, nháy mắt với Lâm Trạch: “Nếu vậy thì tôi mời cậu ăn bữa cuối cùng của đời người nhé, ăn một bữa thật sang!”
Cô nhân viên đứng cạnh không nhịn được bật cười khúc khích.
Lâm Trạch một tay đút túi, tay kia nâng lên ra hiệu cho cô khoác tay anh.
Hứa Nghiên khoác tay anh, cùng anh bước ra ngoài. Cô nghe thấy anh đồng ý: “Được.”
Nhà hàng là do anh chọn, cũng là kiểu không treo biển hiệu. Vừa nhìn thấy đèn lồng hình quả hồng treo trên cổng vào của tứ hợp viện, Hứa Nghiên đã bắt đầu cảm thấy ví tiền của mình sắp đau.
Cô ngập ngừng hỏi: “Thật ra tôi nghĩ lại rồi, hay mình ăn lẩu nước lọc ở Haidilao nhé, chắc là cũng sạch sẽ lắm đấy?”
Lâm Trạch đã bước một chân vào cửa, vẫy tay với phục vụ hỏi xem còn phòng trống không, vừa dẫn Hứa Nghiên đi vừa nói: “Vậy hôm nay tôi mời chị, lần sau chị mời lại tôi đi ăn bữa Haidilao mà chị thích nhé.”
Tuy Hứa Nghiên không phải là con nhà siêu giàu, nhưng điều kiện gia đình cũng khá giả, đi làm vài năm cũng có chút tiền tiết kiệm. Nghe anh nói vậy, cô không muốn bị coi là kẻ lợi dụng nên đã âm thầm quyết định, dù bữa ăn hôm nay đắt đến mấy cô cũng nhất định tự trả.
Ai ngờ họ vừa ngồi xuống đã có một người trông như chủ nhà hàng đến chào hỏi, cười híp mắt hỏi: “Lâm Trạch mời khách à? Hôm nay muốn ăn gì nào?”
Lâm Trạch đứng lên, gật đầu với chủ nhà hàng: “Cháu chào cậu ạ, đây là Hứa Nghiên, bạn của cháu. Hôm nay có món nào mới không cậu? Chị có kiêng món nào không?”
Câu cuối cùng anh hỏi là dành cho Hứa Nghiên.
Hứa Nghiên thấy anh đứng nên lễ phép đứng dậy theo. Nghe anh gọi cậu, cô cũng nhanh chóng chào một tiếng “cậu” rồi quay sang trả lời Lâm Trạch: “Tôi ăn gì cũng được.”
Cậu kể tên mấy món, hai người họ gật đầu lia lịa, món nào cũng “được ạ”.
Thế là cậu bước ra ngoài. Trước khi đi, cậu còn liếc nhìn Lâm Trạch với nụ cười trêu chọc. Lâm Trạch lập tức tránh ánh mắt ấy, nhưng vành tai lại nóng bừng.
Món chính chưa được mang lên, trên bàn chỉ có món ngọt khai vị.
Cả ngày nay Hứa Nghiên chưa ăn gì ra hồn, lúc này đã là chiều tối, cô đói cồn cào. Cô cố giữ hình tượng, ăn bánh hồ đào một cách thật tao nhã, nhưng tốc độ ăn thì cực kỳ nhanh, hết miếng này tới miếng khác.
Lâm Trạch rót cho cô một tách trà nóng, còn đẩy đĩa bánh sen giòn mà cô không với tới lại gần hơn.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô ăn, trà vơi thì rót thêm, đĩa nào ăn hết thì lại đổi món khác đặt trước mặt cô. Thậm chí còn dùng bình trà nóng làm ấm khăn nén để cô lau miệng.
Hứa Nghiên ăn lưng lửng bụng thì món chính bắt đầu được dọn ra. Món nào cũng trình bày đẹp mắt, phục vụ còn gõ trống và giới thiệu tên món bằng một điệu hát.
Đợi người phục vụ đi rồi, Hứa Nghiên mới nhỏ giọng hỏi: “Sao phải gõ trống vậy? Để báo cho con vịt biết là nó sắp bị ăn hả?”
Vốn từ tiếng Trung của Lâm Trạch từ khi gặp Hứa Nghiên đã được nâng cấp đáng kể, anh lập tức áp dụng ngay vào thực tế: “Dù sao cũng là “bữa ăn cuối cùng”, thì cũng phải có chút nghi thức chứ.”
Hứa Nghiên giơ ngón cái khen anh: “Cậu biết nhiều thật đấy.”
Rồi cô nói tiếp: “Còn biết cả nhiều chỗ hay ho nữa, cảm giác không giống như những gì tôi vẫn nghĩ về cậu.”
Lâm Trạch hỏi lại: “Vậy chị nghĩ tôi là người như thế nào?”
Hứa Nghiên: “Tôi nghĩ cậu chưa quen với cuộc sống ở đây, chắc phải đăng ký tour du lịch trong ngày, cầm cờ nhỏ theo hướng dẫn viên đi tham quan khắp nơi.”
Lâm Trạch bật cười, lắc đầu: “Tôi về Trung Quốc, ngoài luyện tập và thi đấu thì chẳng đi đâu nhiều, đều là đi cùng mẹ thôi.”
Anh nói muốn dẫn cô đi tìm niềm vui, chính là dẫn cô đến những nơi tốt nhất mà anh biết.
Hứa Nghiên nếm một chút nước sốt còn dính trên đầu đũa của món cá chép sốt chua ngọt, vị chua chua ngọt ngọt ấy giống hệt tâm trạng rối bời của cô lúc này.
Cô giả vờ hỏi bâng quơ: “Cảm ơn cậu nhé, sao lại tốt với tôi như vậy?”
Lâm Trạch im lặng một lát rồi đáp: “Tôi không có bạn ở đây.”
Như thể đang giải thích vì sao mình lại kết bạn với một cô gái đang buồn.
Hứa Nghiên tò mò hỏi: “Vậy tôi cũng được coi là bạn của cậu rồi sao?”
Lâm Trạch nâng chén trà lên nhấp một ngụm, trong giọng nói có chút kiêu ngạo, rồi phủ nhận: “Tôi không làm bạn với đồ lừa đảo.”
Vừa nghe đến hai chữ “lừa đảo”, Hứa Nghiên không khỏi nghĩ đến chuyện mình đã lừa anh điều gì.
Hứa suông rồi bùng hẹn là chuyện sau này.
Còn chuyện trước đó, cô đã cướp mất nụ hôn đầu của anh…
Cô nhìn vào đôi môi sau khi uống trà thì trở nên ướt át của anh.
Hình như cô vẫn còn nhớ cảm giác khi hôn anh.
Lâm Trạch vô tình bắt gặp ánh mắt cô đang dừng trên môi mình, vẻ mặt đăm chiêu như đang hồi tưởng điều gì đó. Trong khoảnh khắc ấy anh cũng chợt nhớ ra điều gì đó, lập tức bị sặc nước trà, gân trên cổ nổi hết cả lên.
Hứa Nghiên vội thu ánh mắt về, gắp miếng bò viên lên ăn.
Lâm Trạch đặt ly trà xuống, bóc một hạt bạch quả cho vào miệng.
Hai người đều im lặng, chỉ tập trung ăn, nhưng bầu không khí trong phòng lại dần nóng lên một cách kỳ lạ.
Tiếng đàn trống kiểu kinh kịch nhẹ nhàng vang lên từ phòng sát vách, len qua khe cửa vọng sang phòng họ.
Hứa Nghiên nghiêm túc lắng nghe, mặc dù không hiểu gì nhưng vẫn nhịp nhịp ngón chân theo điệu nhạc.
Lâm Trạch chợt nhớ lại năm đó ở Santorini, bên vỉa hè có một nghệ sĩ đường phố chơi đàn accordion, Hứa Nghiên cùng mấy người bạn hát vang bên bức tường phủ đầy những đóa hoa không tên. Họ là sinh viên nhạc kịch chuyên nghiệp, giọng hát thánh thót như chim hót, thu hút bao người qua đường dừng chân thưởng thức.
Hứa Nghiên hỏi anh: “Cậu có thích hát không?”
Khi ấy anh không giỏi, giờ cũng vậy, vẫn lắc đầu.
Hứa Nghiên mỉm cười. Với dáng vẻ cường tráng như vậy, nếu anh cầm mic thì chắc chỉ hợp hát những bài ca hùng tráng như “Trượng nghĩa lên tiếng gầm trời đất” thôi nhỉ.
Lâm Trạch không biết cô đang nghĩ gì, chỉ thấy cô mím môi cười thầm, bầu không khí giữa họ cũng dịu lại.
Điện thoại Hứa Nghiên rung lên, cô liếc nhìn tên người gọi đến. Là Ba Đóa.
Cô nhấc máy: “Tao đang ăn cơm bên ngoài.”
Ngữ điệu của Ba Đóa có chút ngượng nghịu: “À, tao thấy trên camera giám sát mày mặc đồ ngủ ra khỏi nhà, tao tưởng mày định đi nhảy cầu.”
Hứa Nghiên cũng thấy ngượng ngùng: “Không đến mức đấy đâu. Lần sau đoán tao bị người ngoài hành tinh bắt có khi còn hợp lý hơn đấy.”
Ba Đóa: “Vì một thằng đàn ông thì không đáng, nhưng chẳng phải mày còn đang cãi nhau với bạn thân nhất hay sao?”
Nghe đến đó, môi Hứa Nghiên khẽ cong lên, cô kiêu ngạo đáp: “Không nói nữa đâu, đang ăn với Lâm Trạch.”
Ba Đóa nghe đến cái tên “Lâm Trạch”, giọng điệu lập tức thay đổi hẳn: “Ghê chưa, trưởng thành rồi đấy! Hiểu rồi, xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, bye!”
Dứt lời, cô ấy lập tức cúp máy một cách dứt khoát.
Trong phòng yên tĩnh thế này, dù cách điện thoại, Lâm Trạch vẫn nghe được giọng Ba Đóa.
Hứa Nghiên quay đầu đi chỗ khác, càng khiến người ta nghĩ cô đang có tật giật mình.
Hứa Nghiên gắp một miếng ớt chiên giòn từ món gà cay bỏ vào miệng, che giấu gương mặt đang dần nóng lên.
Cô tiếp tục câu chuyện ban nãy, tiện miệng nói một câu chẳng liên quan gì: “Tôi thích hát.”
Lâm Trạch không để câu chuyện rơi vào ngõ cụt, nhưng cách anh tiếp tục câu chuyện lại hơi kỳ lạ: “Vậy nên chị cũng thích người biết hát.”
Thật ra anh chỉ muốn diễn đạt phán đoán của mình về tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô, nhưng lời này vừa thốt ra lại khiến Hứa Nghiên lập tức nghĩ đến tin đồn hôm nay, đến “người yêu cũ biết hát” của cô.
Cổ họng cô hơi ngứa, liền ho khan mấy tiếng.
Lâm Trạch cau mày: “Ăn ít gà cay thôi.”
Lần này Hứa Nghiên lại còn ho dữ dội hơn.
Câu nói vô tình trêu chọc này đúng là chí mạng, Hứa Nghiên không thể không nghi ngờ anh đang cố tình chọc tức mình.
Anh chủ động đổi chủ đề: “Chị cãi nhau với bạn à?”
Hứa Nghiên gật đầu: “Nhưng đã làm hòa rồi! Ở đây có bán đồ ngọt mang về không? Tôi muốn mua chút bánh sen giòn với bánh hồ đào cho cô ấy.”
Lâm Trạch: “Được.”
Thưởng thức xong khúc nhạc, dùng bữa và uống trà xong xuôi, anh đưa cô về nhà.
Lần này anh đưa cô thẳng vào khu chung cư. Bên đường đã chật kín xe đậu, lối đi rất hẹp. Hứa Nghiên ngồi thẳng dậy, chỉ tay về phía cổng: “Cho tôi xuống ở đây là được.”
Lâm Trạch nghe lời, tìm một chỗ trống để đỗ xe rồi xuống theo cô: “Tôi đưa chị lên.”
Thời tiết cuối hạ đầu thu, gió đêm mát dịu. Trong khu có không ít người già đang tản bộ, trông rất an toàn, rõ ràng chẳng cần phải hộ tống.
Nhưng Hứa Nghiên cũng không từ chối. Cảm xúc mập mờ lặng lẽ nảy nở, cô không muốn phá hỏng bầu không khí tốt đẹp này.
Khi đi ngang khu tập thể dục, Hứa Nghiên bị phân tâm bởi một đứa nhỏ đang đánh đu trên chiếc máy chạy bộ hỏng chỉ còn một nửa, phàn nàn rằng cơ sở vật chất trong khu đã xuống cấp.
Như thể để chứng minh cho điều cô nói, lúc hai người đến cửa tòa nhà cô ở, mặc cho Hứa Nghiên có giậm chân mấy lần, đèn cảm ứng trong hành lang vẫn không chịu sáng.
Lâm Trạch nhìn hành lang tối om, theo cô đi vào đến tận cửa thang máy: “Tôi đưa chị lên.”
Hứa Nghiên định nói là mình cũng không sợ lắm. Lúc bước vào thang máy, cô kể cho Lâm Trạch: “Có một hôm đèn thang máy hỏng mới thật sự đáng sợ.”
Miệng Hứa Nghiên đúng là có phép thuật đen, lời còn chưa dứt lời, “bụp” một tiếng, đèn thang máy tắt phụt. Không chỉ đèn mà cả khoang thang máy cũng khựng lại giữa chừng.
Lâm Trạch: …
Lâm Trạch không nói gì. Trong thang máy tối om và yên tĩnh đến rợn người. Hứa Nghiên cố tìm lời an ủi anh: “Cậu đừng sợ, không sao đâu.”
Nghe giọng điệu thì có vẻ cô ấy cũng khá sợ.
Lâm Trạch giơ tay ra, hỏi cô: “Chị có muốn ôm không?”
Anh vốn chỉ định để cô nắm lấy cánh tay mình làm điểm tựa.
Hứa Nghiên chần chừ chưa đến một giây, đưa điện thoại soi về phía ngực anh, lắp bắp hỏi: “Ôm… ôm kiểu gì?”
Lâm Trạch bị ánh đèn điện thoại chiếu thẳng vào mắt nên anh nghiêng đầu tránh đi, cánh tay duỗi ra chạm nhẹ vào vai cô.
Hình như anh thở dài một tiếng, rồi nhẹ nhàng kéo cô lại, ôm vào lòng.
Hứa Nghiên ngay lập tức bật đèn flash điện thoại lên, chiếu vào bảng nút thang máy, ấn nút gọi khẩn cấp.
May mắn là, phòng bảo vệ nhanh chóng bắt máy.
Bác bảo vệ phản ứng rất nhanh, dặn cô chờ một chút, sẽ cử người đến ngay.
Cuộc gọi vừa kết thúc, Hứa Nghiên theo phản xạ lùi về phía sau, nhưng lùi mãi cũng không còn chỗ để lùi nữa. Cô tựa sát vào vách thang máy, vẫn cố gắng an ủi Lâm Trạch: “Cậu đừng sợ nhé, chắc sắp được cứu rồi. Tôi hay thấy cư dân trong nhóm chung cư phàn nàn chuyện thang máy hỏng lắm.”
Đèn flash trên điện thoại của cô không chiếu vào người mà chiếu lên cửa thang máy, tạo thành một vòng tròn lớn giữa bóng tối.