Trong thế giới hào môn phù hoa, Dung Mạt là đóa trà hoa mỏng manh nhất: nhan sắc khuynh thành, gia thế hiển hách, nhưng lại mang thân thể yếu ớt, quanh năm bầu bạn cùng xe lăn. Cô là "thiên chi kiêu tử" đúng nghĩa, được bao bọc trong nhung lụa, nhưng cũng là mục tiêu của bao hiểm nguy rình rập.
Một ngày nọ, biến cố ập đến: cô bị kẻ gian bắt cóc, biến mất không dấu vết. Giữa lúc cả giới thượng lưu nháo nhào tìm kiếm vô vọng, chỉ có một người đàn ông bí ẩn tìm thấy cô. Hắn là một vệ sĩ rắn rỏi, toàn thân toát ra khí chất mạnh mẽ, ẩn chứa hormone bùng nổ và ý muốn chiếm hữu cuồng nhiệt.
Trước ánh mắt dè dặt của Dung Mạt – đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi sợ hãi – người đàn ông cao lớn với khí chất thâm trầm, lạnh lẽo ấy đã thốt ra câu nói tàn nhẫn: "Sẽ không." Khi cô hỏi vì sao anh lại cứu mình, đáp lại chỉ là một lời hờ hững, lạnh lùng đến thấu xương: "Tiện đường thôi."
Dung Mạt từng nghĩ, trái tim người đàn ông này hẳn đã đóng băng. Mãi đến sau này, khi anh đường hoàng trở thành vệ sĩ riêng của cô, cô mới "tự mình trải nghiệm" và nhận ra, bên trong vẻ ngoài băng lãnh ấy là một bầu nhiệt huyết cuồn cuộn, một ngọn lửa nồng cháy chỉ dành riêng cho cô.
Từ góc sân trường, cô tiểu thư ngồi xe lăn nũng nịu vươn tay về phía "nhân viên tạp vụ" đang làm việc ở đằng xa: "Này, anh lại đây, bế tôi lên đi, tôi muốn vào lớp."
"Tôi chỉ là nhân viên tạp vụ, chuyên làm việc vặt." Anh lạnh lùng đáp.
"Vậy thì anh nhân viên tạp vụ chuyên làm việc vặt ơi, lại đây bế tôi một cái nào!"
Rồi đến một ngày khác, khi cô khẽ khàng thủ thỉ: "Này, anh vệ sĩ kia, lại đây bế em một chút đi, em buồn ngủ rồi."
Nhiếp Phi Chiến sải bước đến gần, ánh mắt thâm thúy ẩn chứa dục vọng chiếm hữu: "Em chắc chắn muốn tôi bế em về phòng chứ?"
Trước sự rụt rè của cô, anh cúi người bế thốc cô lên, giọng nói trầm khàn đầy ám ảnh: "Tôi hận không thể ngày nào cũng bế em lên, nhét vào túi áo mang theo bên mình mọi lúc mọi nơi. Em cảm thấy như vậy còn chưa đủ thích hay sao?"
Từng có một Nhiếp Phi Chiến lạnh lùng tuyên bố: "Tôi không muốn dây dưa với cô ấy. Tôi không hứng thú với cô nhóc đáng yêu này. Tôi chẳng bao giờ yêu cô ấy đến mức phát điên đâu."
Nhưng rồi, tất cả đã thay đổi. Nhiếp Phi Chiến của hiện tại chỉ có một luật lệ: "Chỉ có tôi mới được phép bế cô ấy rời khỏi xe lăn. Kẻ nào dám chạm vào cô ấy dù chỉ một chút, tôi sẽ liều mạng với kẻ đó!"
Một câu chuyện tình ngọt ngào, nhẹ nhàng nhưng đầy kịch tính, nơi vẻ đẹp yếu ớt của nàng tiểu thư hào môn được che chở bởi tình yêu nồng cháy và sự chiếm hữu cuồng nhiệt của chàng vệ sĩ bí ẩn. Đón đọc để cùng Dung Mạt khám phá trái tim rực lửa ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng của Nhiếp Phi Chiến!
Truyện Đề Cử






