Chương 13

Hãy Luôn Bảo Vệ Em thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Mạt suýt cắn phải lưỡi.
Cũng may cô có một kỹ năng đặc biệt để đối phó với những tình huống khó xử, đó là bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.
Cô hắng giọng, dùng giọng điệu thản nhiên nói: “Nếu anh xong việc rồi thì có thể tiện tay…”
Cô chưa kịp nói hết câu thì đã nghe anh tiếp lời: “Tiện tay đưa cô xuống sao?”
Khuôn mặt anh bị lớp râu ria che khuất gần hết, đến cả khóe miệng cong lên cũng khó mà nhìn rõ, nhưng Dung Mạt dám chắc anh đang cười.
Trong lòng cô lúc này như có bom nổ chậm, xấu hổ đến muốn nổ tung. Không cần soi gương, cô cũng biết mặt mình đỏ bừng, nóng ran – không đỏ mới là lạ.
Cô lập tức xoay xe lăn quay về phía lớp học: “… Không muốn thì thôi.”
Vốn dĩ cô định dùng tốc độ nhanh nhất để thoát khỏi tình cảnh xấu hổ này, tốt nhất là biến mất vào trong lớp, nhanh đến mức không để lại cả một cái bóng.
Ai ngờ vừa quay người lại thì một chuyện còn trớ trêu hơn xảy đến.
Không biết bánh xe lăn có phải bị mắc vào thứ gì đó không mà nhất thời không thể tiến lên.
Cô ra sức đẩy, mặt đỏ bừng, đang định cúi xuống kiểm tra thì chiếc xe lăn bỗng tự động lăn bánh tới.
Không cần quay đầu, cô cũng biết anh đang đẩy mình, cứ thế đẩy một mạch đến tận cửa lớp học.
“Tan học tôi sẽ xuống đón cô.”
Cô nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh, ngạc nhiên quay đầu lại.
“Thật sao?”
Vì anh quá cao, khi cô quay đầu lại, tầm mắt chỉ vừa vặn chạm đến ngực anh.
Trong khoảnh khắc đó, cô loáng thoáng thấy bên trong cổ áo khoác màu xám của bộ đồng phục tạp vụ có vật gì đó lóe sáng.
“Nếu tôi không đến, cô có thể mách ban giám hiệu, cứ trừ lương tôi.”
Anh nhẹ nhàng đẩy cô vào lớp học còn vắng vẻ, hơi cúi người xuống: “Sắp vào học rồi, bạn học nhỏ.”
Khi nói câu này, anh ghé sát lại gần cô.
Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được cái “từ tính” kỳ lạ trong giọng nói trầm thấp của anh.
Chỉ trong chưa đầy một giây, Dung Mạt nghe thấy trái tim mình đập mạnh một nhịp.
Giống như có một con thú nhỏ vô tình xông vào lồng ngực, nhảy nhót lung tung một cách khó hiểu.
Nhưng ngay lập tức, trong lòng cô lại vang lên vô số tiếng phản bác, tự chế giễu bản thân.
— Lại không phải là người đó, mày kích động cái gì hả Dung Mạt? Đến khi cô hoàn hồn, đã có người đẩy cô vào trong lớp. Là một bạn học vừa tập thể dục về, thấy cô chắn ở cửa nên tiện tay đẩy vào.
“… Cảm ơn cậu.”
Cô bạn sững sờ, dường như không ngờ hành động tiện tay của mình lại đổi lấy lời cảm ơn từ Dung Mạt, người vốn nổi tiếng cao ngạo. Cô bạn có chút ngạc nhiên đến mức thụ sủng nhược kinh, vốn định đi vòng qua cô, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại tiếp tục đẩy cô về phía trước: “Để tớ đưa cậu về chỗ nhé, lối này hẹp lắm.”
“Được.”
Đưa Dung Mạt về chỗ xong, cô bạn quay lại nói với bạn cùng bàn: “Này, tớ phát hiện ra Dung Mạt cũng không cao ngạo, khó gần như lời đồn đâu. Vừa nãy cậu ấy cảm ơn tớ đấy, giọng nghe đáng yêu lắm…”
“Cậu cũng nghe thấy à? Hôm trước tớ nghe cậu ấy nói chuyện với cán sự môn, trời ơi, tớ không ngờ giọng cậu ấy lại hay đến thế…”
Thực ra, bây giờ trong lớp ngày càng có nhiều người nhận ra Dung Mạt không hề khó gần hay tính khí thất thường như họ vẫn tưởng. Trong suy nghĩ của họ, người khuyết tật ít nhiều đều có chút lập dị.
Nhưng tính cách của Dung Mạt dường như không hề lập dị chút nào, ngược lại còn có chút… tương phản đáng yêu?
Nhiếp Phi Chiến đi thẳng vào rừng cây trong trường, lấy tai nghe ra đeo vào.
Vừa kết nối, đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng ai đó húp mì sù sụp.
“Hà Vị.” Nhiếp Phi Chiến gọi một tiếng, giọng đầy mất kiên nhẫn.
Hà Vị lập tức đặt bát mì xuống: “Anh Z, làm nhân viên tạp vụ có vui không? Có em gái lớp 10 nào nhét thư tình cho anh không đấy?”
Nói xong câu này, Hà Vị tự cười trước, nhưng Nhiếp Phi Chiến hoàn toàn không có hứng thú đùa giỡn.
Đầu dây bên kia im lặng như tờ, Hà Vị gần như có thể mường tượng ra vẻ mặt lạnh lùng của anh lúc này, vội vàng ho khan một tiếng: “Chuyện anh bảo em điều tra cũng hòm hòm rồi, lát nữa em gửi vào máy anh nhé.”
Cái tính khí của Nhiếp Phi Chiến, nói lạnh như băng cũng đúng, nhưng một khi đã nổi nóng thì còn đáng sợ hơn cả núi lửa phun trào.
Hỉ nộ vô thường, tính tình thất thường, thực lực lại siêu cường, bảo sao chỉ có sếp Đoàn của bọn họ mới chịu nổi anh.
“Ừ.”
“Anh Z này, anh còn định ở đó bao lâu nữa? Ý em là ở cái trường học đó ấy.”
Trong cái nghề của bọn họ, càng ít người biết mặt thật càng tốt, mà khuôn mặt của Nhiếp Phi Chiến lại quá nổi bật, nên anh thường xuyên phải ngụy trang.
Nhưng ngụy trang thành dạng này thì đây là lần đầu tiên Hà Vị thấy.
Xem ra cô thiếu nữ ngồi xe lăn kia quả thực rất đặc biệt.
Nhiếp Phi Chiến lạnh lùng hỏi: “Sao? Cậu có ý kiến à?”
“Đương nhiên là không rồi hahaha, anh muốn ở bao lâu thì ở, dù sao công ty cũng đang rảnh, chẳng có việc gì quan trọng.”
“Ăn mì của cậu đi.”
Nhiếp Phi Chiến ngắt kết nối.
Anh sờ sờ cằm lởm chởm râu ria, dù là loại dán sát da nhưng đeo lâu cũng thấy khó chịu.
Anh dựa vào gốc cây, châm một điếu thuốc, nhưng sự bực bội trong lồng ngực vẫn không sao đè xuống được, cuối cùng anh bực mình định giật phăng nó ra.
Nhưng rồi chợt nhớ ra lát nữa tan học anh còn phải đi “lấy”… à không, đưa cái xe lăn và cô nhóc kia xuống lầu.
“… Mẹ kiếp.”
Anh thầm chửi thề một câu, lại tỉ mẩn dán lại miếng hóa trang vừa bị giật ra một nửa.
Đúng là tự mình chuốc lấy phiền phức mà.
Vừa đến giờ tan học, mấy bạn nữ định qua giúp Dung Mạt đẩy xe lăn ra ngoài thì ngoài cửa lớp bỗng vang lên tiếng huýt sáo, là Trình Dục lớp 6 đến.
Trình Dục ở trường này cũng được coi là hot boy, đẹp trai, biết chơi bóng rổ, rất được lòng các bạn nữ.
Nhưng cậu ta xưa nay mắt cao hơn đầu, ngay cả hoa khôi khóa trước cũng chẳng thèm để mắt đến.
Cho đến khi Dung Mạt chuyển đến đây.
Trình Dục nhìn thấy cô lần đầu tiên đã gần như si mê.
Nhưng cậu chàng ngày thường vô tư lự là thế, đứng trước người con gái mình thích lại cứ ấp a ấp úng chẳng nên lời, chứ đừng nói đến chuyện tỏ tình.
Lần này là do cậu ta lấy hết can đảm, lại được đám bạn thân cổ vũ mới dám sang đây.
Học sinh lớp 3 vừa thấy Trình Dục sang là biết ngay cậu ta đến tìm Dung Mạt. Lâm Phỉ – người thầm thương trộm nhớ Trình Dục bấy lâu nay – vừa nhìn thấy cậu ta đi về phía Dung Mạt, môi đã cắn chặt đến trắng bệch.
Dung Mạt đang thu dọn sách vở, bỗng cảm thấy có rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía mình. Cô ngẩng đầu lên, thấy một nam sinh khá cao đang đứng trước mặt: “Dung Mạt, tớ là Trình Dục lớp 6, cậu còn nhớ tớ không?”
Dung Mạt “à” lên một tiếng.
Cô nhớ hồi mới đến trường, thầy Lý đẩy cô vào, vừa khéo nam sinh này đang đập bóng rổ. Chẳng hiểu thế nào, quả bóng trên tay cậu ta rơi xuống đất, lăn đến ngay trước mặt cô.
Dung Mạt đương nhiên không thể cúi xuống nhặt bóng, đành ngồi chờ cậu ta đến nhặt.
Nhưng lúc đó nam sinh này cứ ngây ra như phỗng, đứng chôn chân tại chỗ nhìn cô chằm chằm, cũng chẳng biết đường đến nhặt bóng. Cuối cùng thầy Lý phải nhặt lên ném trả lại cho cậu ta.
Cậu ta vậy mà vẫn còn ngẩn ngơ, bóng bay tới cũng không đưa tay ra đỡ, cứ thế trơ mắt nhìn quả bóng đập “bốp” vào người mình.
“… Cậu có việc gì không?”
Trình Dục vô thức gãi đầu: “Cái đó… thầy Lý đưa bạn tớ đi bệnh viện rồi, để tớ bế cậu xuống lầu nhé?”
“Không cần đâu, không phiền cậu…”
Dung Mạt còn chưa nói hết câu, đám nam sinh bên cạnh đã nhao nhao lên: “Anh Dục của bọn này chẳng thấy phiền chút nào đâu, phải không Trình Dục?”
“Không phiền.” Trình Dục cười: “Cậu thu dọn xong chưa? Không vội đâu, tớ đợi cậu.”
“Không cần đâu, lát nữa có người đến đón tớ.”
Trình Dục tưởng cô nói giáo viên khác, bèn kiên quyết nhìn cô: “Tớ cũng có thể đưa cậu xuống mà.”
Cậu ta khó khăn lắm mới lấy được dũng khí, lại đang đứng trước mặt bao nhiêu người lớp 3, sao có thể rút lui được?
“Trình Dục, cậu có đủ sức không đấy? Cái xe lăn của cậu ấy nhìn nặng lắm.”
Trình Dục vỗ ngực: “Sức tớ trâu lắm.”
Chính vì thấy xe lăn của Dung Mạt có vẻ nặng nên dạo này cậu ta ngày nào cũng tập đẩy tạ, ném tạ, cơ bắp cuồn cuộn hơn hẳn.
Dung Mạt nhíu mày, đang nghĩ cách từ chối sao cho không làm tổn thương lòng tốt của người khác thì Trình Dục đã đi ra sau lưng cô, nắm lấy tay vịn xe lăn.
“Này, các cậu nhìn xem kia là ai?”
Một tiếng ồn ào còn lớn hơn cả lúc Trình Dục đến vang lên.
Dung Mạt ngẩng đầu nhìn, thấy một người đàn ông cao lớn bước vào lớp.
Lần này thì cả nam lẫn nữ đều sững sờ.
Bọn họ đều nghe nói trường mới tuyển một nhân viên tạp vụ, trông dữ dằn như tội phạm mới ra tù, nghe đâu là họ hàng của lãnh đạo trường, chỉ làm tạm thời.
Trường bọn họ làm gì có nhân viên tạp vụ nào như thế, bác lao công cũ hơn bốn mươi tuổi trông hiền lành lắm. Còn người mới này nhìn quá hung hãn, học sinh trong trường chẳng đứa nào dám lại gần.
Giờ này anh ta vào lớp bọn họ làm gì?
Bọn họ trơ mắt nhìn anh ta đi thẳng đến trước mặt Dung Mạt, vươn tay nắm lấy xe lăn của cô.
Trình Dục cuống lên: “Này anh kia, anh muốn làm gì?!”
Cậu ta đưa tay định đẩy anh ta ra.
Trình Dục là dân thể thao, cao to vạm vỡ, cũng phải mét tám, nhưng đứng trước người đàn ông này, cậu ta rõ ràng thấp hơn hẳn một cái đầu.
Không chỉ chiều cao, mà cả khí thế cũng thua xa.
Tay cậu ta vừa vươn ra đã bị bàn tay còn lại của người đàn ông kia tóm chặt.
Nhìn anh ta có vẻ chẳng dùng sức gì, nhưng Trình Dục giãy giụa mãi không thoát ra được.
Dung Mạt thấy tình hình không ổn, vội vàng nói: “Anh ấy sẽ đưa tớ xuống, cảm ơn cậu nhé bạn học.”
Trình Dục ngẩn người.
Chỉ trong lúc cậu ta ngẩn người, người đàn ông kia đã đẩy Dung Mạt ra ngoài, sau đó cúi người, nhấc bổng cả chiếc xe lăn lên.
Đám nữ sinh ồ lên kinh ngạc: “Oa!!!”
Bọn họ thường thấy thầy Lý vất vả khiêng Dung Mạt lên xuống lầu nên quen rồi, không ngờ người đàn ông này lại nhấc bổng cả người lẫn xe nhẹ nhàng như không, sau đó cứ thế lẳng lặng đi xuống lầu!
Dung Mạt bám chặt lấy tay vịn.
Sức anh ấy lớn thật.
Bước chân cũng rất vững.
Ngồi trên xe lăn được anh bế, cô hoàn toàn không có cảm giác chòng chành, lắc lư như khi được thầy Lý khiêng.
Cảm giác lo sợ bị ném xuống hay rơi xuống hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự phấn khích khó tả khi được nâng lên cao.
Cao quá!
Nhưng cô vừa mới cảm thấy phấn khích thì xe lăn đã chạm đất.
“Nhanh thế á?”
Giọng cô rõ ràng có chút hụt hẫng.
Người đàn ông khựng lại, cúi đầu nhìn cô: “Vui không?”
Dung Mạt lúc này trông hệt như một cô bé con được người lớn nâng bổng lên cao, khuôn mặt ửng hồng, và ngay cả chính cô cũng không nhận ra khóe miệng mình đang cong lên.
Vì thế, khi cô quay đầu nhìn anh, nụ cười rạng rỡ và ánh sáng lấp lánh trong đáy mắt cô lập tức đâm sầm vào tầm mắt anh.