Hãy Luôn Bảo Vệ Em
Chương 40
Hãy Luôn Bảo Vệ Em thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai cha con trò chuyện suốt mấy tiếng đồng hồ, mãi đến khi trời gần sáng Dung Kích mới dỗ dành con gái đi ngủ.
Dù không ai nói nhưng người làm cha như ông hiểu rõ con gái mình nhất, ông biết giấc ngủ của cô tệ đến mức nào. Thời gian qua cô chịu áp lực rất lớn, từ những lời đồn ác ý bên ngoài, áp lực trong nội bộ gia tộc, cho đến nỗi sợ hãi và bất an bị dồn nén sâu trong lòng, tất cả đều đè nặng lên thân hình yếu ớt này.
Cũng may là bên cạnh cô không phải là không có ai.
Dung Mạt lờ mờ nhận ra việc bố mình được trở về nhanh như vậy chắc chắn có sự giúp đỡ đáng kể của Nhiếp Phi Chiến, nhưng từ đầu đến cuối Dung Kích không hề nhắc đến anh, như thể không hề hay biết về sự tồn tại của người này.
Nhưng vừa rồi, ngay khoảnh khắc Nhiếp Phi Chiến mỉm cười với cô, cô đã cảm nhận một cách rõ ràng rằng anh Chiến của cô thực sự rất mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức có thể đáp ứng mọi nguyện vọng của cô.
Thậm chí có thể đưa bố cô trở về bên cạnh cô.
Chỉ là Dung Kích không nói thì Dung Mạt cũng ngại nhắc đến, dù sao mối quan hệ giữa cô và Nhiếp Phi Chiến hiện tại… khá mập mờ.
Không phải đơn thuần là chủ và vệ sĩ, cũng chưa xác định rõ ràng quan hệ yêu đương.
Nếu nhất định phải gọi tên, thì có vẻ hơi giống… quy tắc ngầm? Nhớ đến những lời đồn đại về mối quan hệ nam nữ trong công ty giải trí của mình, rồi cả những “câu chuyện tình yêu” giữa tiểu thư giàu có và vệ sĩ trong phim ảnh, hầu hết đều bắt đầu từ “quy tắc ngầm” như thế. Chẳng lẽ cô và anh cũng…
Nghĩ đến đây Dung Mạt càng không ngủ được, mãi đến khi trời sáng hẳn cô mới chợp mắt được một lát.
Chưa ngủ được bao lâu thì bị Lâm Tát đánh thức: “Tiểu thư, cô có muốn dậy ăn sáng cùng ông chủ không? Hay là ngủ thêm chút nữa?”
Dung Mạt mơ màng mở mắt: “Hả? Bố tôi chẳng phải…”
Nói đến đây cô mới chợt nhớ ra, tối qua bố cô đã về rồi.
“A…”
Dung Mạt ngồi bật dậy.
Vì dậy quá nhanh nên cô bị chóng mặt, suýt nữa ngã vật ra giường. Lâm Tát vội vàng đỡ lấy cô: “Tối qua cô ngủ muộn quá, ông chủ bảo để cô ngủ thêm chút nữa nên đã dời bữa sáng sang mười giờ rồi.”
“Bây giờ là mấy giờ rồi?”
“Chín giờ bốn mươi.”
Dung Kích luôn giữ thói quen sinh hoạt rất nề nếp, sáng nào cũng dậy lúc sáu giờ, chạy bộ, ăn sáng rồi đến công ty làm việc, dù đi công tác hay tối hôm trước có ngủ muộn, uống nhiều rượu đến mấy thì cũng vậy.
Hôm nay dời bữa sáng sang muộn thế này là vì muốn ăn cùng Dung Mạt, lại sợ cô không dậy nổi.
Dung Mạt vội vàng bảo Lâm Tát đưa đi rửa mặt, lúc xuống lầu vừa đúng mười giờ.
Để thuận tiện cho việc sinh hoạt của Dung Mạt, từ khi cô còn nhỏ Dung Kích đã thuê thiết kế cải tạo biệt thự, cô có thể đi xe lăn khắp nhà, còn lắp thang máy dành riêng. Tuy nhiên bình thường từ tầng hai xuống, Lâm Tát vẫn hay bế cô xuống.
Khi cô xuống đến nơi, Dung Kích đã ngồi ở bàn ăn đọc báo.
Dù hai tháng không gặp, lại vừa trải qua một trận ốm, nhưng trông Dung Kích không khác trước là mấy. Ông mặc bộ đồ thể thao thoải mái, rõ ràng là vừa tập thể dục và tắm rửa xong, tóc tai gọn gàng, chải chuốt. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ ông chỉ tầm ba mươi lăm đến bốn mươi tuổi, ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã, hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của rất nhiều phụ nữ.
Từ sau khi mẹ Dung Mạt qua đời, có quá nhiều người phụ nữ muốn làm bà chủ nhà họ Dung, làm mẹ kế của cô. Mấy năm đầu Dung Mạt rất phản đối chuyện này, Dung Kích cũng chưa từng để người phụ nữ nào bước chân vào cửa. Mãi sau này khi nỗi đau dần nguôi ngoai, chỉ còn lại nỗi nhớ mẹ, cô bắt đầu thấy xót xa khi bố cứ lẻ loi một mình, nên không còn phản đối việc ông qua lại với người phụ nữ khác.
Tuy nhiên đến nay vẫn chưa có người phụ nữ nào đủ tư cách làm bà chủ của nhà họ Dung. Ngược lại có khá nhiều người công khai theo đuổi Dung Mạt, nhưng đều bị Dung Kích thẳng thừng từ chối.
Trong mắt Dung Kích, người đàn ông xứng đáng với con gái ông quả thật không nhiều, ít nhất là cho đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện.
“Bố.”
Dung Kích ngẩng đầu lên, mỉm cười: “Con dậy rồi à.”
Ông quan sát Dung Mạt một lượt rồi nói: “Gầy đi rồi, dạo này không chịu ăn uống đầy đủ đúng không?”
Dung Mạt chối bay biến: “Đâu có ạ, con ăn uống đầy đủ mà, không tin bố hỏi chị Tát xem.”
Trước khi đi Dung Kích đã dặn dò cô phải ăn ngủ điều độ, đừng bận tâm đến những lời đồn bên ngoài.
Cô chỉ làm được một nửa.
Lâm Tát sờ mũi, cô làm sao dám nói dối Dung Kích. Với trình độ của cô, chưa nói dối đã bị nhìn thấu rồi. Nhưng trước mặt hai bố con này, cô vẫn phải bênh Dung Mạt: “Vâng thưa ông chủ, tiểu thư ăn uống rất tốt ạ.”
Dung Kích đặt báo và điện thoại sang một bên, xắn tay áo múc cháo và gắp thức ăn cho con gái.
“Bố nghe nói dạo này con có thêm một vệ sĩ tập sự?”
Câu hỏi bất ngờ của Dung Kích khiến cái thìa trên tay Dung Mạt suýt rơi vào bát.
Dung Kích lấy khăn ăn lau tay cho cô, nhẹ nhàng nói: “Ăn từ từ thôi, ăn cơm với bố mà cũng căng thẳng vậy sao.”
“Bố, con đâu có căng thẳng.” Dung Mạt cố gắng kiềm chế để mặt không đỏ lên, nhưng vô ích, hai má cô vẫn nóng bừng.
“Thêm một người bảo vệ con, bố cũng yên tâm phần nào.”
“… Bố hài lòng là được ạ.”
Dung Kích cười nói: “Bố hài lòng thôi chưa đủ, quan trọng là con có hài lòng hay không.”
Dung Mạt bình tĩnh đáp: “Với tư cách là một vệ sĩ, thể hiện của anh ấy cũng không tệ, tạm thời con vẫn… hài lòng.”
Dung Kích gật đầu, một lát sau lại nói: “Vậy thì đừng vội chuyển chính thức, cứ để tập sự tiếp đi, quan sát thêm một thời gian nữa.”
Dung Mạt ngoan ngoãn đáp: “Vâng ạ.”
Không biết Nhiếp Phi Chiến nghe được câu này sẽ nghĩ thế nào nhỉ.
Cô không hề nghi ngờ việc Dung Kích biết rõ thân phận Nhiếp Phi Chiến, và chắc chắn biết anh chính là người năm xưa đã cứu cô.
Năm đó Dung Kích từng cố gắng tìm kiếm anh, nhưng Nhiếp Phi Chiến giấu thân phận quá kín. Nếu không phải sau này anh tự tìm đến, Dung Mạt còn tưởng cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại anh.
Chủ đề này cuối cùng cũng kết thúc, Dung Kích chủ động nhắc đến chuyện của Dung Huân, có thể thấy ông đã hoàn toàn thất vọng về người cháu trai này.
“Linda đến giờ vẫn chưa tìm thấy, chỉ cần tìm được cô ta sẽ có thêm một bằng chứng quan trọng.”
Linda là một nhân viên cũ của công ty, vào làm chưa được hai năm đã thăng tiến vùn vụt lên vị trí quản lý cấp cao. Sau này họ mới biết cô ta đã có quan hệ mật thiết với Dung Huân từ hồi ở nước M. Lần này Dung thị gặp biến cố, cô ta là một trong những kẻ chủ mưu, nhưng đã mất tích một thời gian, không biết là tự bỏ trốn hay bị Dung Huân giấu đi.
“Những chuyện này con không cần lo lắng nữa, bố đã về rồi, để bố lo.”
Dung Kích nói: “Thời gian qua con vất vả rồi, hãy đi thư giãn một chút đi.”
Trước khi vụ án được làm rõ, Dung Kích tuy đã được tự do nhưng vẫn phải ở lại thành phố C, đợi đến khi mọi việc kết thúc mới được tùy ý rời đi.
Nhưng ông đã về, áp lực trên vai Dung Mạt cũng vơi đi quá nửa.
Ai cũng thấy cô đã mệt mỏi đến nhường nào trong thời gian qua.
Ăn cơm xong, Dung Kích nói: “Bảo Lâm Tát đưa con ra ngoài chơi đi.”
Ông chợt nhớ ra điều gì, bèn bổ sung: “À đúng rồi, mang cả cậu vệ sĩ tập sự kia đi cùng nữa.”
Dung Mạt: “…”
Lúc Dung Kích không ở nhà thì không sao, ông vừa về, Dung Mạt bỗng cảm thấy ngượng ngùng khi để Nhiếp Phi Chiến xuất hiện.
“Thôi ạ, con ở nhà với bố thì tốt hơn.”
“Bố còn rất nhiều việc cần giải quyết.” Dung Kích xoa đầu cô, “Con đấy, cũng nên thư giãn đi, dù là chuyện công ty hay chuyện gì khác, cũng đến lúc bố gánh vác rồi.”
“Nhưng mà…”
“Được rồi, quyết định thế nhé.”
Dung Mạt cố vớt vát: “Vậy… vậy để chị Tát đi cùng con là được rồi.”
Dung Kích nghiêm túc nói: “Dù là làm thêm thì cũng phải phát huy tác dụng chứ, nếu không thuê cậu ta làm gì.”
Dung Mạt há miệng định nói gì đó nhưng lại không phản bác được câu nào.
Cô rất muốn nói rằng cái anh chàng vệ sĩ làm thêm kiêm chưa được chuyển chính thức này không phải cô thuê mà là tự tìm đến, một là không ký hợp đồng, hai là không bàn bạc lương lậu, ba là không quy định giờ làm việc, hơn nữa xét ở một khía cạnh nào đó, cô còn đang “quy tắc ngầm” với anh ta nữa.
“Giờ này chắc anh ấy đang làm việc, dù sao anh ấy cũng là…”
Dù sao cũng là người đứng đầu một tập đoàn lớn.
Nhưng cô chưa kịp nói hết câu thì ngoài cửa có tiếng người vọng vào từ bên ngoài: “Tiểu thư, anh Nhiếp đến rồi, đang đợi cô đấy ạ.”
Dung Mạt: “… Chị Tát, đưa tôi về phòng nhanh lên.”
Lâm Tát lập tức đẩy cô vào thang máy.
“Tiểu thư, cô không muốn gặp anh ta à? Hay để tôi đuổi anh ta đi nhé?”
“Không, tôi chỉ cần…” Dung Mạt sờ lên mặt mình, “Trang điểm một chút.”
…
Nửa tiếng sau Dung Mạt xuống lầu, ngạc nhiên khi thấy Nhiếp Phi Chiến và Dung Kích đang ngồi uống trà với nhau.
Cô rất tò mò không biết hai người đàn ông này nói chuyện gì, cũng may tai cô thính, đứng từ xa cũng nghe loáng thoáng họ đang bàn chuyện công việc một cách nghiêm túc.
Hơn nữa bầu không khí lại… hòa hợp đến lạ?
“Đi chơi đi con.” Dung Kích xoa đầu cô, “Chơi chán thì về, nếu có ai bắt nạt con thì cứ bảo bố, bố sẽ xử lý nó cho con.”
“… Vâng ạ.”
Ra đến cửa, Lâm Tát định bế Dung Mạt lên xe thì Nhiếp Phi Chiến đã nhanh chân bước tới, dang tay đón lấy.
Lâm Tát nói: “Để tôi bế tiểu thư.”
Nhiếp Phi Chiến: “Cô đi hẹn hò đi là vừa đấy.”
Lâm Tát: “???”
“Hà Vị đang cô đơn lắm đấy.” Nhiếp Phi Chiến nói: “Cô mà không để ý đến cậu ta nữa là cậu ta buồn đến mức ăn thành heo quay trăm cân đấy.”
Lâm Tát: “… Cậu ta có thành heo quay nghìn cân thì liên quan gì đến tôi!”
Dung Mạt kinh ngạc phát hiện tai Lâm Tát vậy mà lại đỏ lên.
Chuyện lạ có thật đấy, cô chưa từng thấy Lâm Tát có biểu hiện như vậy với bất kỳ ai bao giờ.
Lâm Tát nghiêm túc nói: “Chăm sóc tiểu thư là trách nhiệm của tôi.”
Nhiếp Phi Chiến trực tiếp bế bổng Dung Mạt rời khỏi xe lăn: “Vậy thì để Dung tiểu thư cho cô nghỉ phép.”
Lâm Tát vẫn cứng đầu: “Tôi không cần nghỉ phép.”
Nhiếp Phi Chiến nói: “Hôm nay gió to, em không mặc áo khoác sao?”
Anh hỏi Dung Mạt, nhưng Lâm Tát lại chợt nhớ ra: “Áo khoác để trên ghế sofa, tôi sẽ đi lấy ngay.”
Lâm Tát vừa chạy vào nhà, Nhiếp Phi Chiến lập tức đặt Dung Mạt vào xe, cởi áo vest của mình đắp lên người cô, sau đó ra lệnh cho tài xế lái xe đi ngay lập tức.
Dung Mạt lý nhí: “… Không có chị Tát đi cùng, em không quen.”
“Những việc cô ấy làm được cho em, anh cũng làm được.”
“Bây giờ chúng ta đi đâu?”
“Em có muốn làm gì không?”
Dung Mạt nghĩ ngợi một lát rồi lắc đầu.
Cuộc sống của cô vốn rất đơn điệu, ngay cả hồi đi học cũng ít khi ra ngoài chơi, tốt nghiệp về nước xong, trừ khi có việc cần thiết, cô cũng hiếm khi ra khỏi nhà.
“Vậy thì cứ nghe theo sự sắp xếp của anh.” Nhiếp Phi Chiến nắm lấy tay cô, “Anh sẽ đưa em đi chơi.”
Không hiểu sao, tim Dung Mạt bỗng hẫng đi một nhịp.
Cô nhìn nghiêng khuôn mặt anh, ánh nắng ngoài cửa xe chiếu rọi lên những đường nét cương nghị, khoảnh khắc ấy cô như nhìn thấy anh của năm năm về trước. Trong đôi mắt phảng phất nét lười biếng kia dường như ẩn chứa nụ cười dịu dàng khó tả.
Cô cúi đầu nhìn bàn tay anh đang nắm chặt tay mình.
“Em muốn làm gì cũng được.” Nhiếp Phi Chiến bỗng nói: “Anh có thể để em tùy ý sai bảo.”
Mặt Dung Mạt đỏ bừng.
Vừa nãy cô đúng là có chút suy nghĩ đen tối, nhưng cũng chỉ là muốn gần gũi anh hơn một chút thôi mà.
Không ngờ Nhiếp Phi Chiến lại nhạy cảm nhận ra cô có “ý đồ” với anh, hơn nữa qua lời anh nói, cứ như thể… cô sắp làm chuyện gì đó ghê gớm lắm với anh vậy.
“Thật sự muốn làm gì cũng được sao?”
“Đương nhiên.” Nhiếp Phi Chiến quay sang nhìn cô, “Chỉ cần có thể giúp anh chuyển chính thức, em muốn làm gì anh cũng được, anh hứa sẽ không phản kháng.”
Trong đầu Dung Mạt lại hiện lên ba chữ “quy tắc ngầm”.
Vậy ý câu này của anh là, cô có thể tùy ý “quy tắc” anh? Hơn nữa dù làm gì anh cũng sẽ không phản kháng?