Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 7: Đêm trăng tròn và lời nguyền tan biến
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Dù mày có làm việc cật lực đến đâu, cũng chẳng đủ tiền mua nổi nửa bát thuốc này. Tao thật là xui xẻo khi sinh ra một đứa con xấu xí như mày!"
Đêm nay là đêm trăng tròn, cũng là lúc cơn ngứa trên chân ta dữ dội nhất. Cơn ngứa dai dẳng như xâm nhập tận xương, nhưng ta không dám đưa tay gãi.
Bởi chỉ cần gãi, nó sẽ càng trở nên kinh khủng hơn, ngứa đến mức ta muốn đập đầu vào tường cho xong.
"Uống mau đi, mai còn biết bao nhiêu việc phải làm!"
Mẹ ta quát lên, mắt đầy khinh bỉ rồi đóng cửa bỏ đi, không hề lo lắng ta sẽ không uống. Bởi nếu thiếu thuốc này, ta chẳng thể vượt qua đêm dài.
Ta lấy chiếc túi vải đã chuẩn bị sẵn, dùng răng buộc chặt dây trói lấy hai tay mình, đề phòng không thể kiềm chế được mà gãi ngứa.
Nghiến răng chịu đựng một hồi, mồ hôi trên người cứ ướt rồi lại khô, khô rồi lại ướt.
Ta nằm trên giường nhìn hai bát thuốc trên bàn. Nhân ngư nói không sai, mẹ quả nhiên đưa cho ta hai bát đầy.
Khuôn mặt nhân ngư, khuôn mặt Tống tiên sinh, cùng khuôn mặt cha mẹ cứ hiện lên trước mắt ta không dứt.
Ta không biết mình còn có thể tin vào ai, cũng chẳng biết mình nên làm gì nữa. Ta chỉ muốn sống sót mà thôi...
Trong cơn đau đớn tột cùng, ý thức của ta trở nên mơ hồ.
Đêm càng về khuya, cơn ngứa trên người càng thúc giục ta làm điều gì đó—dù là khoét thịt mình ra cũng được, miễn có thể xoa dịu cơn ngứa.
"Nước biển chỉ giúp thải độc trong cơ thể ngươi. Quá trình giải độc phải mất trọn một ngày mới xong!"
Giọng nói của nhân ngư vọng bên tai ta trong lúc mê mờ.
Ta nghiến răng, chống nửa thân dậy khỏi giường, lảo đảo bước về phía bờ biển.
Trời đã khuya lắm, ngôi làng chài nhỏ yên tĩnh, không một ánh đèn sáng.
May mắn thay, đêm trăng tròn giúp ta nhìn rõ đường ra biển.
"Ụm!"
Ta nhảy xuống biển bất chấp tất cả. Cơn đau dữ dội ập đến ngay lập tức, ta đau đến mức suýt ngất đi.
Mỗi tấc da trên người như bị thiêu đốt bởi lửa, lại như bị roi quất không thương tiếc.
Ta vùng vẫy vài cái rồi vội vàng bò lên bờ, ngồi trên cát thở hổn hển vài hơi. Sau đó, ta kinh ngạc nhận ra cơn ngứa đã giảm đi nhiều.
Nhưng niềm vui chẳng kéo dài được lâu. Chỉ một lúc sau, cơn ngứa cũ lại ập đến. Ta hít sâu một hơi, lại nhảy xuống biển lần nữa.
Cả đêm, ta không ngừng chạy ra vào biển, cho đến khi vệt sáng đầu tiên xuất hiện nơi chân trời.
Ta ngồi trên tảng đá, lặng lẽ ngắm nhìn vệt cam ấy. Bao giờ mặt trời cũng sẽ mọc, dù đêm có tối đến thế nào.
Nhưng 15 năm cuộc đời u ám của ta, bao giờ mới được đón ánh sáng của riêng mình?
Chỉ khi mặt trời hoàn toàn nhô khỏi mặt nước, ta mới miễn cưỡng rời khỏi bờ biển.
Cha mẹ vẫn đang ngủ say. Ta kéo thân thể mệt mỏi bắt đầu công việc.
Tháng sau, đại nhân phụ trách thu mua nhân ngư sẽ đến. Trong bếp lò, con nhân ngư cuối cùng vẫn còn sống.
Ta không muốn động tay vào giết nó. Cha mẹ ta vì chuyện này mà đã trừng phạt ta nhiều lần, nhưng ta vẫn không thể ra tay.
Thà bị mãng xà nuốt, ta cũng không muốn lột da nó. Dù nó là kẻ lừa đảo, nhưng nghĩ đến cảnh nó biến thành chiếc đèn nhân ngư, lòng ta vẫn không khỏi buồn bã.
Ta đẩy cửa bếp lò ra, con nhân ngư vẫn ung dung như thường. Nhưng khi nhìn thấy ta, nó thoáng kinh ngạc.
Rồi sự kinh ngạc ấy biến thành phấn khích: "Ngươi đã xuống biển đúng không? Ngươi không những không uống thuốc, mà còn xuống biển!"
Nó quả nhiên biết mọi chuyện. Ta trừng mắt nhìn nó không nói gì, nó lại đưa tay sờ lên vết đen trên má phải của ta.
Ta hoảng hốt lùi lại. Nhân ngư cười nhìn ta:
"Cá hề nhỏ, ngươi trở nên xinh đẹp hơn rồi!"
Thấy ta vẫn cảnh giác, nó chỉ vào mặt mình: "Vết đen của ngươi biến mất rồi. Độc tố đang tan dần."
Ta run rẩy đưa tay sờ lên má. Trước đây, trên má phải ta có một vết đen lớn, trên đó mọc một mảng lông đen dài bằng móng tay, cứng và nhám như râu người. Giờ đây, tay ta chạm vào làn da mịn màng, như lụa.
Ta đứng ngây người một hồi, rồi quay người bỏ chạy.
Trong sân có một chum nước lớn. Ta nằm bò bên đó nhìn bóng mình trong nước, không kìm được mà đôi mắt đỏ hoe.
Ta trở nên xinh đẹp hơn rồi! Ta thật sự trở nên xinh đẹp hơn rồi!