Trong thế giới game kinh dị đầy rẫy hiểm nguy, tôi không phải anh hùng hay kẻ phản diện, mà là "người dọn dẹp" duy nhất. Mỗi khi một màn chơi tàn khốc khép lại, tôi lại lặng lẽ bước vào, thu dọn những tàn tích ghê rợn: từ vũng máu tanh tưởi đến những mảnh vụn xác thịt tan nát.
Những NPC khát máu, những kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng không gớm tay trong phó bản, lại cúi đầu kính cẩn khi rời khỏi "sân khấu" bạo lực. Đối với họ, tôi không chỉ là một người qua đường, mà là trụ cột giữ gìn sự "sạch sẽ" mong manh của thế giới này. Bởi lẽ, nếu thiếu vắng bàn tay của tôi dù chỉ một ngày, "môi trường sống" của họ sẽ biến thành một hố phân đúng nghĩa – một bãi chiến trường bốc mùi kinh tởm không ai muốn đặt chân vào.
Rồi một ngày, tôi quyết định nghỉ phép. Chỉ vậy thôi, nhưng cả thế giới game bỗng chốc đảo lộn. Những kẻ sát nhân máu lạnh ngày nào giờ phát điên lên, lật tung mọi ngóc ngách để truy lùng tôi. Gặp bất cứ ai, câu hỏi đầu tiên của chúng đều là: "Ngươi có thấy Má Ngô của ta đâu không? Mau trả Má Ngô lại cho chúng ta!"
Không chỉ NPC, mà ngay cả những người chơi – những kẻ điều khiển số phận của chúng – cũng bị cuốn vào cơn cuồng loạn. Họ cùng nhau dấn thân vào cuộc hành trình điên rồ, chỉ với một mục tiêu duy nhất: Tìm kiếm Má Ngô, bằng mọi giá!
Truyện Đề Cử






