Tôi tỉnh dậy trong cơn đau nhức tê liệt, từng cơ bắp như bị xé nát sau một đêm không còn nhớ rõ. Vừa cựa mình, ánh mắt tôi vô tình chạm vào Thẩm Diệp – người đàn ông đang chìm sâu trong giấc ngủ, gương mặt thanh tao, yên bình đến lạ. Không còn chiếc kính làm điểm nhấn, vẻ "nhã nhặn mà thâm sâu" ngày thường của hắn dường như tan biến, chỉ còn lại một sự quyến rũ nguy hiểm, mờ ảo trong ánh sáng le lói. Đôi mi dài khẽ rung, như đang mơ về điều gì không thể nói. Tôi không thể rời mắt. Ánh nhìn trượt xuống dưới – và tim tôi đập loạn nhịp. Những vết cắn, vết cào đỏ rực rẫy trên làn da săn chắc, cơ bụng cuồn cuộn như được chạm khắc từng đường nét. Dấu tích của đêm hôm qua – cuồng nhiệt, điên dại, không kiểm soát – giờ đây hiện ra như một bản án không lời. Tôi nhắm nghiền mắt, tim thắt lại. Chỉ ước có thể chết quách đi cho rồi. Vì tôi biết, một khi hắn tỉnh, mọi thứ sẽ không còn đơn giản chỉ là… sai lầm.