Quay Về Từ Khởi Đầu

Hệ Thống Học Bá Lầy Lội

Quay Về Từ Khởi Đầu

Hệ Thống Học Bá Lầy Lội thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ngày mai 8 giờ 20 vào phòng thi, các em đến điểm thi trước 10 phút. Đồ dùng học tập sẽ được phát, chủ yếu là mang theo chứng minh thư và thẻ dự thi, nhất định nhất định không được quên."
Giọng của cô chủ nhiệm rất bình tĩnh, nhưng trong âm điệu lại có chút run rẩy không kìm được, không biết là vì xúc động hay cảm thán. Cô thở dài một tiếng, hai tay nắm chặt mép bục giảng: "Các em, tuy rằng các em không trông cậy vào kỳ thi đại học để đổi đời, nhưng phòng thi chính là chiến trường của học sinh. Các em là những chiến sĩ! Cho dù ngày mai có nhiều câu không làm được, cũng hãy cố gắng viết thật nhiều, khoanh thật nhiều. Chiến sĩ thì phải chết kiêu ngạo bất khuất, không được bỏ cuộc!"
Chết tiệt, kiêu ngạo bất khuất cái cóc khô gì. Dưới lớp bắt đầu có người lẩm bẩm: "Có chết anh dũng thì cũng là ngã xuống rồi, hơn nữa rất có thể còn chết theo cái kiểu úp mặt xuống đất."
Trong lớp ồn ào hẳn lên, mọi người bắt đầu lục lọi đủ thứ trong hộc bàn, nhét hết vào cái thùng rác lớn bị đá lăn lóc khắp sàn.
Cô chủ nhiệm khẽ thở dài.
Lớp này, cô thật sự đã dốc hết sức rồi.
"Được rồi, nhét hết giấy nhắn vào hộp trên bục giảng, dọn sạch đồ dùng cá nhân, hôm nay trực nhật cũng không cần ở lại."
Keng.........
Tiếng chuông chói tai xé tan bầu không khí, hành lang trong ngoài lập tức nhộn nhịp hẳn lên. Tiếng bước chân, tiếng chạy ầm ầm, bàn ghế trong lớp bị kéo lê loảng xoảng, chỉ còn cậu nam sinh ngồi dãy cuối cạnh cửa sổ vẫn bất động.
Từ nãy giờ cậu ta luôn gục trên bàn, đầu tì lên cánh tay trái, để lộ chiếc cổ trắng ngần và thon dài, bóng lưng hiện rõ đường nét xương bả vai. Mái tóc đen dù gọn gàng nhưng vẫn rối xù, xù đến mức gần như dựng đứng, vì thế sợi tóc nhuộm lẫn màu bạc ở trong cũng dựng theo, không che được nữa.
Nói bạc cũng không hẳn bạc, nắng chiếu lên thì ánh lên màu vàng nhạt, nhưng bảo là vàng thì lại chắc chắn không phải.
Dù màu gì đi nữa, chỉ cần dựng đứng lên là được rồi.
Mãi một lúc sau, Diệp Tư mới ngẩng đầu, trong tai nghe vẫn là tiếng gào rú điên cuồng:
"Thanh xuân ơi thanh xuân! Ta ngồi hướng bắc nhìn về phía nam! Nghe ánh mặt trời chiếu rọi! Thanh xuân ơi thanh xuân! Ta đang độ tuổi phong hoa! Nhìn..."
"Diệp thần." Một bàn tay kéo tai nghe bên phải của cậu xuống, "Đi thôi, giờ đi còn kịp làm bữa nướng rồi về."
Diệp Tư giật tai nghe xuống, gỡ dây cuộn rồi nhét vào túi, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Mai thi đại học rồi, còn ăn nướng cái cóc khô gì nữa."
Tống Nghĩa cười vỗ cậu một cái: "Bớt giả vờ đi, thi xong bọn "già" chúng ta rời đi hết thì cái bảng xếp hạng học kém kia cũng đổi chủ. Chẳng lẽ không đáng để ăn mừng sớm cho ngày mày vinh quang được nghỉ hưu khỏi vị trí đứng đầu sao?"
Sườn Diệp Tư nhói lên một cái, cau mày: "Hôm nay tao khó chịu, đừng chạm vào."
Cậu cúi đầu nhìn mặt bàn sáng loáng, lại bật cười: "Một thế hệ truyền kỳ rút lui khỏi giang hồ, ông đây cuối cùng cũng thoát khỏi bảng xếp hạng rồi, đi thôi đi thôi."
"Ô!" Tống Nghĩa chống tay nhảy liên tục qua đống bàn ghế lộn xộn, vài bước nhảy đã lên tới bục giảng, rồi vội vã chạy ra ngoài: "Tao đi báo bọn nó, điểm hẹn là ở quán nướng, đừng quên bỏ giấy nhắn vào hộp nhé!"
"Trông cái bộ dạng kìa." Diệp Tư bật cười mắng một câu.
Trong lớp đã không còn ai, chỉ còn lại đống bàn ghế bừa bộn ngổn ngang.
Diệp Tư nhìn bàn ghế thấy chướng mắt. Nói về võ nghệ thì trong trường Trung học Anh Hoa, cậu xưng số hai thì không ai dám nhận số một. Bình thường đi lại toàn nhảy bàn, nhưng hôm nay tim cậu thực sự khó chịu, thôi bỏ.
Cậu thở dài, cầm tờ giấy nhắn trên bàn, lách qua bàn ghế đi ra ngoài.
"Giấy nhắn tốt nghiệp" là truyền thống của Trung học Anh Hoa, trước kỳ thi đại học, mọi người sẽ viết ẩn danh, rồi nhét vào thùng của mỗi lớp. Đến ngày quay lại trường đăng ký nguyện vọng, toàn khối đem thùng ra, chất thành đống rồi đốt.
Một cuộc tạm biệt hoành tráng với thanh xuân.
Diệp Tư thấy trò này hơi ngu ngốc, nhưng phải công nhận lớp 12-18 toàn nhân tài: có người viết "Tất cả ID hack game tao gặp, tao đều nhớ hết, đến lúc đó tính sổ chúng mày một lượt", có đứa lại viết "Tao ghi tên cái trĩ của tao lên đây, đốt một mồi lửa coi như vĩnh biệt tiểu trĩ.", còn có thằng ác hơn viết tên bi... của bạn cùng phòng, định đợi ngày đăng ký nguyện vọng thì cho thằng bạn thành "thái giám".
Diệp Tư cũng bị lay động, bèn viết một tờ.
Cậu cầm giấy nhắn, đứng trước khe thùng, ngập ngừng một chút rồi vẫn không nhịn được chửi khẽ: "Ngu ngốc."
Không rõ là chửi kẻ khởi xướng cái hoạt động này, hay chửi bản thân cũng ngu ngốc mà tham gia.
Trên tờ giấy có mấy chữ: "Khỏi bệnh tim bẩm sinh."
Cậu nhét vào, vác balo lên vai, sải bước rời khỏi lớp học bụi bặm.
"Tôi, Diệp Tư, đi đây, cáo từ!"
Như một vị anh hùng.
"Thanh xuân ơi thanh xuân—ta ngồi hướng bắc nhìn về phía nam—nghe ánh mặt trời chiếu rọi! Thanh xuân ơi thanh xuân——"
Diệp Tư tự lẩm nhẩm nhạc nền cho bản thân, lững thững đi từ đầu hành lang đến cuối hành lang. Cả khối gần như đã đi hết, hành lang vắng tanh, ngay cả lớp 12-4 – cái bọn ưu tú ngày ngày học bù – cũng không thấy động đậy.
Trong mắt Diệp Tư, trường có ba loại người: lũ lưu manh biết đánh nhau, lũ không đánh được cũng chẳng học giỏi nhưng chuyên "gây chướng mắt" kiểu thời trang quái dị, và cuối cùng là mấy đứa ngoan chăm chỉ học hành. Ba phe phân chia rõ ràng, hệt như trò chơi có chiến sĩ – pháp sư – du mục.
Diệp Tư, chiến binh hàng đầu, chỉ thỉnh thoảng xử lý vài tên pháp sư lòe loẹt chướng mắt, chứ tuyệt đối không động đến "du mục" chăm chỉ học hành.
Mà lớp 12-4 chính là nơi tập trung của du mục, ví dụ như nhân vật truyền thuyết – "Ánh sáng của Anh Hoa" Hà Tu. Vừa là học thần vừa là nam thần, nhưng lại lạnh lùng khó gần. Diệp Tư hồi lớp 10, 11 từng học cùng lớp với hắn hai năm, tổng số câu nói qua lại không quá mười câu. Thường thì cũng đều là Diệp Tư chủ động chào.
"Hây!"
Hà Tu thường sẽ nhìn cậu một cái, gật đầu: "Ừ."
Đám du mục thật chán ngắt, ít ra cũng phải đáp "Ha!" chứ.
Tao nói "Hây", mày nói "Ha".
Hây!
Ha!
Trong giang hồ đây là quy tắc mà.
Diệp Tư sải bước ngang qua lớp 12-4, khóe mắt bỗng chợt thoáng thấy một bóng dáng vừa hiện trong đầu.
Dáng người nổi bật, cao khoảng 1m86 -87, vai rộng, eo thon, chân dài. Tuy vẫn mang nét gầy gò của tuổi này, nhưng khung xương đẹp không thể bị che giấu. Mặc áo sơ mi trắng đồng phục, đang đứng một mình trên bục giảng.
Hà Tu không giống Diệp Tư – đến sợi tóc tung bay cũng lộ vẻ ngông nghênh. Nét mặt hắn là vẻ trầm tĩnh, hoàn toàn phù hợp với khí chất điềm đạm và chững chạc.
Trường Anh Hoa vốn có truyền thuyết "song nam thần". "Song" là vì có hai người – Hà Tu lớp 4, Diệp Tư lớp 18. "Vô song" là vì hai người này tồn tại cũng chẳng mấy ý nghĩa: Diệp Tư quá ngông, Hà Tu lại quá lạnh, có cũng như không.
Lớp 4 cũng đã trống, chỉ còn lại Hà Tu, trong tay cầm giấy nhắn, đang định nhét vào khe hộp bí mật, vẫn chưa bỏ vào.
Diệp Tư dừng bước, thậm chí còn lùi lại hai bước, lén quan sát.
Cậu tưởng vị thần du mục này sẽ đọc vài câu thơ rồi mới thả, nào ngờ hắn nhìn tờ giấy một lúc, bỗng cất đi, kẹp vào tập đề trong tay, quay người rời đi.
Hai người bất ngờ chạm mặt nhau.
Diệp Tư chợt ngượng ngùng, nhưng vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, ngước mắt nhìn lạnh lùng:
"Hây!"
Không ngờ Hà Tu không những không "ừ", mà còn dừng bước, mỉm cười với cậu.
Diệp Tư suýt chút nữa thì trẹo chân.
"Lâu rồi không gặp cậu." Hà Tu khẽ điều chỉnh tập đề trong tay, giọng điệu thản nhiên xen chút bông đùa, đổi là một tên dị hợm thì Diệp Tư đã đấm rồi, nhưng Hà Tu thì không được.
Cuồng chiến nhưng không động vào du mục. Đây là quy tắc của Diệp Tư.
Cảm giác gượng gạo khi phải giao tiếp với người xa lạ ập tới, cậu còn chưa nghĩ ra nói gì thì Hà Tu đã bình thản bước đi tiếp.
Đi được hai bước, hắn lại dừng, ngoảnh lại: "Diệp Tư."
"Hả?" Diệp Tư ngớ người.
"Cậu quyết định thi trường nào chưa?" Hà Tu hỏi với giọng điệu hờ hững.
Diệp Tư sững sờ: "Thi còn chưa thi, nghĩ sớm thế làm gì. Chẳng lẽ cậu nghĩ xong rồi?"
Hà Tu nghiêm túc: "Ừ."
Diệp Tư im lặng vài giây: "Vậy thì cậu cũng lợi hại phết đấy."
Hà Tu thở dài, vẫy tay: "Thôi, sau kỳ thi đại học lớp chúng ta cũng họp mặt, đến lúc đó gặp lại."
Diệp Tư nhìn bóng hắn đi xa, mãi sau mới "À" một tiếng.
Đứng tại chỗ, cậu thấy mơ hồ, mà chẳng hiểu bản thân mơ hồ vì cái gì. Điện thoại "ring ring ring" reo liên hồi, nhóm bạn lưu manh kia bắt đầu giục, thế là cậu bèn lắc đầu, chạy đi gặp gỡ bạn bè.
Đến gần cổng trường, Diệp Tư bỗng thấy dưới đất có một tờ giấy nhắn. Giấy còn rất mới, không dính vết giày, chắc vừa rơi.
Diệp Tư nhặt lên xem, vẻ mặt vốn lơ đễnh thoáng chốc cứng đờ lại.
"Nghỉ hè lớp 11, người đánh Thái Tuế là tôi. Rất đã tay. Không hối hận."
Chữ viết phóng khoáng, bay bổng, nét bút mạnh mẽ như sắp xuyên thủng mặt giấy.
Diệp Tư cảm thấy hơi quen mắt, nhưng nhớ không ra đã từng gặp ở đâu. Dù sao thì chữ cũng không quan trọng, vì chín mươi chín phẩy chín chín phần trăm người viết cái này là đang làm màu.
"Nghỉ hè lớp 11 cái quái gì". Diệp Tư vo tờ giấy xé nát rồi ném vào thùng rác bên cạnh, "Thi xong cuối kỳ nghỉ được một tuần là đi học lại rồi. Đã thích ra vẻ lại còn làm trò dở hơi."
Ngày trước kỳ thi đại học, ai nấy đều về nhà ôn tập. Chỉ có đám lưu manh bọn cậu vẫn nướng thịt, phung phí tiền bạc, phung phí tuổi trẻ ở quán nướng. Ông chủ quán không chịu nổi, khuyên bọn họ về học, kết quả lại bị đám học sinh chẳng lo học hành kia la ó át lời.
Hôm nay Diệp Tư cảm thấy không khỏe trong người, chẳng tham gia cãi vã, chỉ cắm đầu ăn thịt.
Nhưng ăn thịt cũng thấy không ngon, bình thường cậu có thể ăn được ba chục xiên thịt cừu nạc mỡ lẫn lộn, hôm nay mới nhai vài miếng đã thấy hơi buồn nôn.
"Diệp ca, Diệp thần, ăn mừng anh thoát bảng đi nào!" Tống Nghĩa ôm cốc bia lớn đi tới, gác chân lên ghế, ngón tay chỉ một vòng quanh đám bạn bè bên bàn: "Tất cả im lặng nào! Hôm nay, quán quân bảng xếp hạng học kém của trường Anh Hoa chúng ta, bạn học Diệp Tư, giang hồ gọi là Diệp Vô Câu, Diệp thần, chính thức vinh quang nghỉ hưu rồi!"
"Đỉnh!!!!"
Diệp Tư lười biếng đứng dậy, nhận cốc bia ngửa cổ dốc thẳng. Cái cốc khổng lồ gần như che kín mặt cậu, yết hầu lên xuống liên tục, tựa như sắp muốn thoát ra ngoài ngay giây tiếp theo.
Uống đến hai ngụm cuối cậu thấy như sắp nghẹt thở, muốn dừng lại, nhưng vẫn cố gắng uống cạn.
Cạch!
Diệp Tư đặt mạnh cốc bia xuống bàn: "Ông đây thoát bảng rồi!"
"Diệp thần đỉnh quá!!!!"
...
Đến cuối cùng, ngay cả chính Diệp Tư cũng không nhớ bản thân đã về nhà thế nào. Hình như có ai đó đẩy cậu vào taxi, tài xế lại giao cậu cho bảo vệ khu dân cư, bảo vệ giúp tìm được nhà. Còn cậu thì lảo đảo vừa lăn vừa bò vào phòng, ngã vật ra giường.
Trong nhà như thường lệ vẫn trống trải. Ba cậu gửi tới một tin nhắn thoại:
"Con trai! Mai thi đại học đừng căng thẳng, thi xong ba đưa con đi chơi, Âu – Mỹ – Đông Nam Á, tùy con chọn!"
Diệp Tư trở mình, lầm bầm: "Dù biết con không coi trọng thi đại học, ợ, nhưng ba cũng xem thường quá rồi đấy. Có chút trách nhiệm, ợ, nào không thế hả!?"
Cậu kéo cổ áo T-shirt, xé phăng khỏi người rồi ném sang một bên, lăn ra ngủ ngay lập tức.
Nửa đêm đen, một cơn đau dữ dội bất chợt ập đến từ sâu trong lồng ngực. Diệp Tư giật mình, choàng mở mắt, theo bản năng muốn ngồi dậy. Nhưng cột sống vừa vận lực, thì trong lồng ngực bỗng có một luồng điện xẹt qua rồi tắt phụt ngay lập tức. Bên tai vang lên âm thanh ù ù trống rỗng, hệt như tiếng sóng điện tâm đồ trong bệnh viện rơi về số 0.
Rồi sự rung động trống rỗng ấy khuếch đại, càng lúc càng lớn. Sức lực toàn thân biến mất, cơ thể chìm trong sự nặng nề và mệt mỏi chưa từng thấy.
Diệp Tư sững sờ rất lâu, đến khi kịp nhớ ra căn bệnh tim của mình, thì ý thức đã tan biến như cát chảy qua kẽ tay, bị gió cuốn bay đi thật nhanh.
Ý nghĩ cuối cùng của cậu là: "Chết tiệt, ông đây lại chết ngay trước ngày thi đại học à?
Tên tuổi trên bảng học kém mãi mãi bất diệt, không kịp thoát khỏi thành công?
Chết tiệt???
Chẳng phải uống bia uổng công rồi sao???"
......
......
......
Tựa như đã trôi qua cả một thế kỷ.
Một giọng nói pha chút trêu chọc bỗng vang lên trong đầu:
"Diệp Tư, mở mắt ra."