Chương 16: Trời ơi, nhầm tất chân rồi!

Hệ Thống Học Bá Lầy Lội

Chương 16: Trời ơi, nhầm tất chân rồi!

Hệ Thống Học Bá Lầy Lội thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ở cổng Tây có một quán nướng mở đến tận hai giờ sáng. Diệp Tư thường xuyên lui tới, thân thiết với ông chủ như người nhà. Cậu dẫn Hà Tu đến trước quán, gọi đủ thứ nào gân bò, thịt dê, cánh gà, xúc xích... rồi đưa cho ông chủ đặt lên bếp than.
"Cho nhiều ớt một chút ạ." Diệp Tư nói, quay đầu nhìn Hà Tu, "Cậu có ăn được cay không?"
Hà Tu gật đầu, "Ăn được."
"Ăn được thôi, hay là thích ăn?" Diệp Tư hỏi xong lại khoát tay, "Thôi, để tôi bảo ông chủ nướng một nửa có ớt, một nửa không nhé."
Hà Tu nhìn ông chủ rắc ớt lên một nửa xiên thịt rồi dừng tay, thu lọ gia vị về, bỗng nói: "Thực ra tôi rất thích ăn cay."
Diệp Tư nhìn hắn đầy khó hiểu, "Đã thích thì sao lại nói là 'ăn được'?"
"Vậy thì phải nói thế nào?" Hà Tu hỏi.
"Thích ăn cay thì lúc người ta hỏi phải nói: Tôi cực kỳ thích ăn cay, chứ không phải chỉ là ăn được." Diệp Tư trợn mắt, "Ví dụ, tôi hỏi cậu, chúng ta có thể làm bạn cùng bàn không?"
Hà Tu khựng lại một chút, "Tôi cực kỳ thích làm bạn cùng bàn với cậu."
"Đúng rồi!" Diệp Tư vung nắm đấm, "Phải mạnh dạn nói ra tình cảm trong lòng chứ!"
Hai người đứng bên bếp nướng, than hồng nhảy múa hắt ánh sáng lên gương mặt Diệp Tư. Hà Tu bất chợt quay đầu nhìn cậu, nhìn một lúc rồi khẽ cong môi cười.
Động tác của Diệp Tư khựng lại, "Trên mặt tôi có gì à?"
"Không." Hà Tu nghĩ nghĩ rồi lại không nhịn được cười, "Trông hơi ngốc thôi."
Diệp Tư ngẩn ra, sau đó giáng ngay một cú đấm vào vai hắn, "Đánh cậu bây giờ!"
Cầm đồ nướng mang về, Diệp Tư vừa ăn vừa nghe Hà Tu "diễn tập" giảng bài tập cho mình. Hơn một tiếng sau, cậu thực sự đã hoàn thành cả một đề Toán. Hà Tu giảng bài rất nghiêm túc, tuy nói là diễn tập trước, nhưng Diệp Tư cảm nhận được hắn giảng từng bước rất chi tiết, ít nhất còn chi tiết hơn những gì cậu tự viết vào đề.
Những chỗ hiểu được thì Diệp Tư ghi nhớ trong đầu, những chỗ tạm thời chưa hiểu thì ghi chú lại trên giấy. Viết xong đề Toán đã hơn hai giờ sáng, cả hai ngáp ngắn ngáp dài cùng nhau trở về.
Giường ký túc xá không thoải mái bằng ở nhà, nhưng Diệp Tư vẫn ngủ khá ngon lành. Trong mơ, cậu còn nghe thấy hơi thở của Hà Tu ở giường trên. Không phải nhịp thở chậm rãi, mà rất đều đặn, nhẹ nhàng, khiến người khác cảm thấy an tâm.
...
Khi chuông báo thức reo, Diệp Tư suýt chút nữa ngất xỉu ngay trong mơ.
"Các bạn học sinh khối 12, một ngày quý giá bắt đầu từ buổi sáng, một năm quý giá bắt đầu từ tháng Sáu! Mau dậy học thôi!" Giọng nữ thô ráp gào lên từ loa phát thanh, "Ngay sau đây xin mời nghe một ca khúc dốc hết tình cảm mà tôi muốn dành tặng cho các em — Cao nguyên Thanh Tạng!"
Tiếng ca vút cao của "Nhã Lạp Tác" với âm lượng chắc chắn vượt xa trăm đề-xi-ben tràn ngập khắp ký túc xá. Diệp Tư hoảng hồn chống tay ngồi dậy, ngước nhìn chiếc loa trên khung cửa, tim đập thình thịch.
Cuối cùng cậu cũng hiểu vì sao cha cậu lại sáng suốt đến vậy, nếu kiếp trước mà phải ở ký túc xá, chắc chắn cậu đã sớm chết vì đau tim rồi.
Giường của Hà Tu cũng động đậy. Hà Tu ngồi dậy, vùi mặt vào lòng bàn tay, một lúc lâu sau mới đưa tay vò rối mái tóc.
"Mẹ kiếp!" Ủy viên thể dục của lớp 3 bên cạnh, Trần Lãng, ném chiếc dép treo ở đầu giường thẳng vào chiếc loa, "Câm mồm!"
Loa lại hát to hơn, Diệp Tư kinh ngạc nhìn đôi dép đó. Đêm qua mò về ký túc xá, cậu còn tò mò sao lại có người treo một chiếc dép ở đầu giường, hóa ra là để dùng vào lúc này.
"Chào buổi sáng, Diệp thần." Trần Lãng nheo mắt nhìn cậu một cái, yếu ớt dựa vào tường, "Tối qua nghe nói ngài ghé thăm phòng tôi, nhưng tiểu đệ buồn ngủ quá, chưa kịp đợi ngài về. Nay xin cúi đầu bái kiến."
Trần Lãng từng cùng Diệp Tư chơi bóng, bình thường gặp nhau cũng gật đầu chào hỏi, coi như nửa bạn bè.
Diệp Tư giả vờ ôm quyền đáp lễ, ôm lấy trái tim nhỏ bé của mình, mặt đầy vẻ mơ màng quay người xuống thang.
Nhưng cậu không để ý rằng Hà Tu bên cạnh cũng đồng thời làm động tác như vậy. Hai người vừa bước xuống bậc đầu tiên, vai liền va vào nhau.
"Ui da." Diệp Tư ôm vai ngã ngửa trở lại giường, "Tôi không muốn dậy nữa, buồn ngủ quá, đây là chuông báo thức sáu giờ đúng không?"
"Đây là chuông báo thức bảy giờ hai mươi." Giọng Hà Tu vang lên trầm thấp, "Thực ra sáu giờ rưỡi có một chuông báo thức bình thường, bọn mình đã ngủ quên mất rồi."
Bảy giờ hai mươi.
Tiết học đầu tiên bắt đầu lúc bảy giờ rưỡi.
Toang thật rồi.
Trần Lãng xuống giường mở cửa. Ngoài hành lang, mấy đứa cũng đang chạy loạn vì sắp muộn học, Tống Nghĩa cũng nằm trong số đó.
Tống Nghĩa chạy ngang qua cửa liền thấy Diệp Tư quỳ cạnh cầu thang, đầu úp vào giường, mông chổng lên giống hệt một con chim ngốc.
"Đi thôi, Diệp thần!" Tống Nghĩa vừa hét vừa chạy, "Tiết đầu là tiếng Anh! Đừng có chọc giận nữ thần của tao!"
"...Tao thật sự là..." Diệp Tư gắng gượng ngẩng đầu, trợn mắt lắc lư, "...mệt chết mất rồi."
Hà Tu đứng dưới giường ngước nhìn mái tóc Diệp Tư xù bông, giọng khàn khàn: "Cứ lên lớp trước đi, trong ngăn bàn tôi có ít bánh quy và sô-cô-la, ăn tạm nhé."
Diệp Tư ngơ ngác gật đầu, leo xuống giường, cảm giác bản thân yếu ớt như cái xác không hồn. Xỏ xong tất, cậu ngoái nhìn Hà Tu, phát hiện trạng thái của hắn còn tệ hơn, quầng mắt xanh đen, sắc mặt phờ phạc.
"Hơn năm giờ sáng tôi mới ngủ được." Hà Tu khẽ nói, "Chỉ là... tôi bị mất ngủ thôi."
Diệp Tư thở dài, vỗ vai hắn: "Chỉ là một cái máy chơi game thôi mà, đâu đến mức vậy, thật sự không đến mức vậy đâu."
Dù gấp gáp cũng vẫn muộn. Ở sảnh tầng một, Hồ Tú Kiệt, người chuyên bắt học sinh đi muộn, nhìn Hà Tu theo sau Diệp Tư, suýt không thốt nên lời. Ánh mắt anh ta bám theo hai người lên tận cầu thang, cổ gần như xoắn lại.
"Báo cáo." Diệp Tư ỉu xìu đứng ở cửa lớp, "Chúng em đến muộn ạ."
Cửa sau bị khóa, không biết là đứa nào làm thế.
Cô La Lợi đang giảng bài tập tiếng Anh cuối tuần. Cô quay đầu liếc nhìn hai người, hơi bất đắc dĩ: "Hai em muộn mười phút rồi, mệt mỏi thế này, tối qua làm gì vậy?"
Diệp Tư lim dim, lờ mờ nghe thấy hàng đầu có tiếng cười khúc khích. Cậu gắng mở mắt: "Không làm gì ạ, học thần kèm em học thôi."
Dưới lớp tiếng cười còn lớn hơn. Diệp Tư trừng mắt nhìn xuống định trấn áp, nhưng trạng thái vừa ngủ dậy chưa tan, ánh mắt chẳng có chút uy hiếp nào.
La Lợi thở dài: "Kèm học mà kèm ra nông nỗi này sao?"
Diệp Tư không hiểu. Thấy ánh mắt cô nhìn xuống chân mình, cậu cúi đầu nhìn theo: "Trời ạ."
Hà Tu mệt mỏi mở mắt: "Sao vậy?"
"Nhầm tất rồi." Diệp Tư cạn lời.
Trên cổ giày lộ ra viền tất. Diệp Tư chân trái đi tất đen, chân phải đi tất trắng; Hà Tu thì chân trái trắng, chân phải đen.
"Trong hai đứa mình ai là người nhầm trước vậy? Tôi đi tất trắng hay tất đen nhỉ?" – Diệp Tư mơ màng hỏi Hà Tu.
Hà Tu cũng ngơ ngác: "Không biết, tôi có cả tất đen lẫn tất trắng."
"Thôi được rồi, đừng đứng đây lải nhải nữa." Cô La Lợi lại thở dài: "Mau về chỗ đi, giờ ra chơi thì đổi lại."
Diệp Tư lảo đảo từng bước đi về phía sau, cuối cùng mới về đến chỗ ngồi, lại ngơ ngác nghiêng người sang bên nhường Hà Tu đi vào trước.
Hà Tu còn buồn ngủ hơn, trên người như tỏa ra tiên khí. Hắn chống tay vào bàn rồi trực tiếp lách vào, "vù" một cái còn kéo theo một cơn gió nhẹ.
"Cao thủ." Diệp Tư vừa ngáp vừa ôm quyền, thò tay vào ngăn bàn Hà Tu tìm hộp bánh quy sô-cô-la "huyền thoại". Nhưng La Lợi bỗng nói: "Diệp Tư, đừng ngáp nữa, đứng lên giải thích cho mọi người cách em tìm ra đáp án của câu này."
"Hả?"
La Lợi nói tiếp: "Bài tập cuối tuần, đề B2, câu trắc nghiệm số 7."
Diệp Tư đứng lên, nhíu mày lục tìm trong tập bài vừa phát xuống bàn, khó khăn lắm mới tìm được câu đó.
La Lợi: "Câu này có bốn lựa chọn: consist, resist, insist, persist, đáp án cuối cùng là C. Kiến thức rất cơ bản nhưng nhiều người dễ nhầm. Diệp Tư, em giải thích cho cả lớp tại sao lại chọn C."
Diệp Tư mặt mày chấn động, trong đầu trống rỗng, chỉ còn vang vọng giọng La Lợi vừa nói.
Toàn là "sist". Cả một nhà "sist" kéo nhau đến rồi, bảy tám cô dì bà thím, vác chăn chiếu kéo tới luôn.
Hà Tu ngẩng đầu nhìn Diệp Tư, phát hiện diễn xuất của cậu bạn này thật không phải dạng vừa. Nói muốn giả làm học dốt là lập tức nhập vai, mắt buồn ngủ díp lại mà vẫn chuyên nghiệp tận tâm bày ra vẻ mặt ngơ ngác đến vậy.
Diệp Tư im lặng một lúc rồi nói: "Em thật sự không biết ạ."
"Diệp Tư, em đừng khiêm tốn." La Lợi mỉm cười dịu dàng: "Câu này em làm đúng rồi, chia sẻ cho mọi người sự khác nhau giữa mấy từ này đi."
Diệp Tư lại im lặng, nghiêng đề thi che mặt, khẽ hỏi Hà Tu: "Khác nhau chỗ nào vậy..."
Hà Tu đang lôi máy chơi game ra, nhỏ giọng nói: "Câu đơn giản vậy mà cậu còn diễn, hơi quá rồi đấy, cứ trả lời thật đi."
Diệp Tư: "......"
Bạn cùng bàn này coi như vứt đi rồi.
La Lợi: "Diệp Tư?"
"À." Diệp Tư cố gắng lấy lại bình tĩnh, dán mắt vào mấy đáp án kia.
"Câu này đáp án là... C. Vì sao chọn C ư? Chủ yếu là vì nửa sau của bốn từ này giống nhau, nên ta phải tìm sự khác biệt ở nửa trước." Diệp Tư vừa nói vừa liếm môi, ngẩng đầu nhìn La Lợi.
Không ngờ La Lợi lại gật đầu: "Đúng thế, Diệp Tư tiếp tục nói đi."
Đúng cái con khỉ khô ấy!
Diệp Tư nhíu mày, liều mạng ném đề lên bàn: "Nhưng thực ra phía trước cũng không khác nhau là mấy. Sau này đi thi gặp dạng này thì cứ chọn theo cảm giác. Lần này đoán đúng được, em thấy rất vinh hạnh."
Cả lớp cười ầm lên. Diệp Tư dày mặt ngồi xuống, vừa định thở phào thì đột nhiên nghe thấy ngoài hành lang có một giọng đàn ông kích động.
"Thầy Tần, chuyện này chúng ta phải nói rõ ràng, sao con tôi có thể ra nông nỗi này được..."
Tiếng bước chân lộn xộn kéo về phía văn phòng, xen lẫn giọng thầy Tần đang khuyên vị phụ huynh kia bình tĩnh lại.
Diệp Tư lập tức dựng tai lên, vươn tay qua người Hà Tu đẩy cửa sau: "Ai vậy?"
"Phụ huynh của Ôn Thần." Cậu bạn béo ngồi bàn trước bỗng quay đầu lại: "Hôm qua cậu ấy không đi học, cậu không nhận ra sao?"
"À..." Diệp Tư khựng lại, lập tức tỉnh táo hẳn.
Cuối hành lang đột nhiên lại ồn ào. Phụ huynh Ôn Thần kích động, đập cửa văn phòng hét: "Thằng Tống Hứa đâu? Gọi nó ra đây! Gọi cả phụ huynh nó tới luôn!"
Thầy Tần bất lực nói: "Ba của Ôn Thần, anh bình tĩnh chút. Chuyện này nghe từ đâu ra? Thực hư thế nào chúng ta còn chưa rõ, anh kích động thế làm gì..."
Trong đó còn xen lẫn giọng Ôn Thần nghẹn ngào: "Ba, chúng ta về trước đi, ba nghe con nói..."
"Câm miệng cho ta!" Người đàn ông gầm lên: "Hiệu trưởng đâu! Chủ nhiệm đâu! Gọi hết ra đây cho tôi!"
"Mẹ kiếp. Vẫn chưa xong nữa sao?" Diệp Tư đột nhiên bực bội, không biết từ đâu dâng lên một cơn hỏa khí, khiến ngực nóng ran.
Cậu đẩy Hà Tu một cái. Hà Tu đứng dậy đi ra từ cửa sau, Diệp Tư chống bàn nhảy ra theo.
"Hai em định làm gì vậy?" La Lợi ở phía sau gọi với theo: "Cứ yên tâm học đi, quan tâm bạn bè thì để sau giờ học."
"Cô ơi, bọn em xin phép nghỉ một lát." Diệp Tư quay đầu nhìn La Lợi: "Đợi đến sau giờ học thì Ôn Thần bị ba cậu ấy đánh chết mất."