Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 100: Sự bối rối của nhị thiếu gia
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngô Diệp dùng dị năng tự dội nước ướt sũng từ đầu đến chân. Tắm xong, cậu mới phát hiện quần lót cũng ướt sũng. Cậu không nói hai lời, lập tức dùng điểm tích lũy và tinh hạch đổi ngay một chiếc quần lót mới từ hệ thống.
Trở về phòng, thấy Tần Vô Hoa vẫn đang ngủ, cậu liếc nhìn đồng hồ báo thức cạnh giường, mới hơn 5 giờ sáng. Cậu đứng tần ngần bên mép giường một lúc lâu, mãi mới lấy hết can đảm cắn răng nằm lại xuống giường.
Ngô Diệp vừa nằm xuống, Tần Vô Hoa như bị cậu “làm phiền”, nhẹ nhàng trở mình. Khuôn mặt tuấn tú đang say ngủ của hắn đối diện thẳng với cậu, hơi thở đều đều phả nhẹ vào má cậu.
Mái tóc hơi dài bên tai Ngô Diệp bị hơi thở nóng ấm của hắn khẽ lay động. Cậu chỉ cảm thấy vành tai nóng bừng, vội vàng che đôi tai đỏ bừng và khẽ xích sang một bên.
Vừa nhích ra, tay Tần Vô Hoa lại thản nhiên đặt lên bụng dưới của cậu. Nhị thiếu gia cứng đờ người, đỏ bừng như con tôm luộc.
Trước kia, tiếp xúc thân thể với Tần Vô Hoa bao nhiêu lần cũng thấy bình thường, sao giờ cậu lại thấy chỗ nào cũng không ổn thế này? Trong đầu không ngừng tái hiện lại cảnh tượng trong mơ vừa rồi, rất nhanh, Nhị thiếu gia đau khổ phát hiện ra cơ thể vừa bị nước lạnh dội để dập lửa giờ lại có phản ứng lạ thường.
Mẹ kiếp.
Nhị thiếu gia thẹn quá hóa giận, hất tay Tần Vô Hoa ra. Tần Vô Hoa “vô tội” mở mắt, vẻ mặt ngái ngủ hỏi: “Sao thế?”
Nhị thiếu gia giật mình lăn mình sang bên cạnh, suýt thì ngã xuống giường, may mà Tần Vô Hoa nhanh tay lẹ mắt tóm được eo cậu, kéo cậu lên.
“Buông tôi ra, đàn ông con trai động tay động chân làm gì chứ?”
Nhị thiếu gia tức giận ngồi dậy, kéo chăn mỏng che phần gốc háng trần. Cậu không giận Tần Vô Hoa mà giận chính mình. Vừa nãy lúc Tần Vô Hoa ôm eo cậu, cậu thế mà cảm thấy một luồng nhiệt chạy thẳng xuống phía dưới. Mất mặt chết đi được.
Tần Vô Hoa tiếp tục vẻ vô tội: “Chúng ta đều là đàn ông, cậu ngại ngùng gì chứ?” Thực ra nhìn bộ dạng thẹn thùng tức giận của Ngô Diệp, Tần Vô Hoa sắp không nhịn được cười rồi.
Nhị thiếu gia như con mèo bị giẫm phải đuôi, chỉ thiếu điều nhảy dựng lên chỉ vào mũi Tần Vô Hoa mà chất vấn: “Ai ngại, ai chột dạ? Anh nói cho rõ ràng xem nào!”
Tần Vô Hoa làm ra vẻ bất đắc dĩ: “Tôi chột dạ được chưa? Còn sớm lắm, ngủ thêm chút nữa đi.”
Nhị thiếu gia tức đến nghiến răng nghiến lợi: “Muốn ngủ anh ngủ đi, ông đây không ngủ được.”
Đêm qua Tần Vô Hoa đã thầm lén vui vẻ, trong lòng rạo rực gần như cả đêm. Giờ hắn quả thực rất buồn ngủ, lại sợ bị Ngô Diệp phát hiện ra điều gì bất thường, nên dứt khoát nhắm mắt lại. Chẳng mấy chốc, hắn đã ngủ thiếp đi.
“Mẹ kiếp, đúng là heo đầu thai.”
Ngô Diệp lầm bầm một câu, ánh mắt lơ đãng lướt qua cơ ngực rắn chắc, cơ bụng sáu múi cuồn cuộn của hắn. Ánh mắt ghen tị di chuyển theo hai đường nhân ngư đầy quyến rũ xuống chiếc quần lót đen, mép quần lót thấp thoáng vài sợi lông xoăn thưa -- ánh mắt lại di chuyển xuống dưới nữa --
To, to thật.
Nhị thiếu gia nuốt nước miếng theo phản xạ, ánh mắt tiếp tục di chuyển xuống dưới. Đôi chân dài săn chắc, cơ bắp rõ nét, kết hợp với làn da màu lúa mạch khỏe khoắn và lông chân không quá rậm rạp, quả thực quyến rũ chết người.
Hình ảnh mờ ảo trong mơ lại hiện lên trong đầu, dường như còn thấy đôi mắt phượng hẹp dài sắc bén kia tràn ngập tình dục dịu dàng sa đọa, bên tai như còn nghe thấy tiếng thở dốc lạnh lùng mà đầy từ tính...
Mẹ kiếp.
Người tí hon trong lòng Nhị thiếu gia ôm đầu tự đập vào tường, chắc chắn là do dạo này cậu cấm dục đã lâu rồi, hay là lần sau về nhà tìm phụ nữ giải tỏa một chút nhỉ?
Từ nhỏ đến lớn cậu chỉ thích phụ nữ dịu dàng, ngoan ngoãn, ngây thơ trong sáng, sao có thể động lòng với một gã đàn ông thô ráp được chứ?
Chắc chắn là do gần đây áp lực lớn quá, lại lâu không được giải tỏa nên mới vậy. Còn cả đoạn video chết tiệt tối qua nữa, mẹ kiếp, tự dưng quay video sex làm gì, hại ông đây phải suy nghĩ lung tung.
Nhị thiếu gia thầm niệm trong lòng: Ông đây là trai thẳng, ông đây là trai thẳng...
Tần Vô Hoa trở mình, Ngô Diệp theo bản năng quay đầu nhìn hắn -- Mông cong săn chắc, gợi cảm quá.
Sau ba giây ngẩn ngơ ngắn ngủi, người tí hon trong lòng Nhị thiếu gia đập đầu vào tường chảy máu mũi mà chết trận.
Cả ngày hôm sau, Tần Vô Hoa phát hiện Ngô Diệp cứ cố tình hoặc vô ý tránh mặt hắn.
Liên tưởng đến giấc mộng xuân đêm qua của Ngô Diệp và biểu hiện kỳ quái sáng nay, Tần Vô Hoa mạnh dạn đoán rằng -- chẳng lẽ hắn là đối tượng trong mộng xuân của Ngô Diệp?
Suy đoán này khiến tâm trạng u ám cả ngày của Tần Vô Hoa bừng sáng như hoa nở rộ. Đến bữa tối, cứ thấy thịt thà là hắn lại gắp liên tục vào bát Ngô Diệp.
Tuy bình thường hắn cũng hay làm vậy nhưng giờ Ngô Diệp có tật giật mình. Ăn thức ăn Tần Vô Hoa gắp cho, trong lòng cậu có cảm giác phức tạp khó tả. Điều duy nhất có thể khẳng định là cậu không hề bài xích hành động này của Tần Vô Hoa.
Bữa cơm này Ngô Diệp ăn mà lòng dạ rối bời, chẳng biết mùi vị gì. Ăn xong, Ngô Diệp rửa mặt sớm rồi trốn vào phòng xem phim. Xem mãi đến mười một giờ đêm, Tần Vô Hoa tu luyện xong, nhíu mày nói: “Muộn rồi, ngủ sớm đi.”
Trong lòng Ngô Diệp đang rối bời, mắt dán chặt vào bộ phim trên máy tính bảng mà chẳng xem lọt chữ nào: “Anh ngủ trước đi, tôi xem nốt bộ này rồi ngủ.”
Tần Vô Hoa trực tiếp giật lấy chiếc máy tính bảng trên tay cậu, tắt máy cất vào ngăn kéo bên phía giường mình, lạnh lùng nói: “Mai xem tiếp.”
Thôi được rồi, giết tang thi cả ngày Ngô Diệp cũng mệt lử rồi. Cậu chần chừ một lúc, ôm gối ngượng ngùng nói: “Thôi tôi ngủ dưới sàn vậy.”
“Sao thế? Có giường đàng hoàng không ngủ lại đi ngủ sàn?” Tần Vô Hoa nhíu mày.
Ngô Diệp chột dạ giải thích: “Trời nóng quá, nằm sàn cho mát.”
“Nói nhảm gì thế? Bên ngoài đang mưa, nóng chỗ nào chứ? Mau ngủ đi.”
Cái cớ vụng về bị vạch trần, Nhị thiếu gia dù mặt dày đến mấy cũng không kìm được mà đỏ mặt. Cậu lầm bầm: “Hai thằng đàn ông ngủ chung một giường ra thể thống gì chứ?”
Tần Vô Hoa nhân cơ hội sờ trán cậu, nghiêm túc nhíu mày: “Đâu có sốt, nói linh tinh gì thế? Cậu không muốn ngủ cùng đàn ông chẳng lẽ muốn ngủ cùng con gái à? Cậu có phải bóng thụ thích đàn ông đâu mà sợ chứ?”
Đầu gối Nhị thiếu gia trúng liên tiếp mấy mũi tên, ngã gục không thể dậy nổi.
Cậu ngoài mạnh trong yếu, la lên:
“Ai bảo tôi sợ, tôi sợ cái gì chứ? Tôi đi ngủ đây, đừng làm ồn tôi.”
Nói xong, cậu tức tối kéo chăn mỏng trùm kín người như một con tằm, hoàn toàn khác hẳn mọi ngày, lúc nào cũng kêu nóng. Ngô Diệp ngủ chưa được bao lâu đã tự giác lăn vào lòng ngực ấm áp quen thuộc.
Tần Vô Hoa cuối cùng cũng nở nụ cười rạng rỡ, nhẹ nhàng khẽ hôn lên môi cậu một cái, thỏa mãn nhắm mắt lại. Ngày bắt được con mèo nhỏ này ăn thịt chắc sẽ không còn xa nữa đâu, hắn nghĩ.
Cơn mưa thu này và giấc mộng xuân của cậu không biết bị kích thích gì mà cứ kéo dài mãi không dứt, làm rối tung mọi kế hoạch của Ngô Diệp.
Sau bốn ngày liên tiếp kiên trì diệt tang thi, Ngô Diệp tích lũy được tổng cộng 112.000 điểm tích lũy, quy đổi ra khoảng 17 vạn tinh hạch trong suốt thu nhập ròng, trong đó thu hoạch được tổng cộng 1288 viên tinh hạch cam.
Cuối cùng, đến ngày thứ năm, Ngô Diệp nóng lòng chuẩn bị trở về Lam Thành.
Đầu tiên, muốn trở về Lam Thành thì phải có xe, tốt nhất là xe tải lớn có không gian rộng rãi. Trên đường có không ít xe tư nhân nằm ngổn ngang nhưng không chiếc nào đáp ứng được yêu cầu của Ngô Diệp. Cách duy nhất hiện nay là đổi từ hệ thống.
Xe tải lớn loại thông thường của hệ thống không quá đắt, chỉ cần 5000 điểm tích lũy và 30 viên tinh hạch cam.
Tất nhiên, cái giá “không quá đắt” này chỉ là so với mức giá chấp nhận được của Ngô Diệp. Thực tế, ở Lam Thành, một chiếc xe tải cũ thông thường 2000 tinh hạch trong suốt là mua được.
Ngô Diệp chỉ có thể tự an ủi mình rằng xe mình mua dù sao cũng là hàng mới, đắt hơn hàng cũ một chút cũng là bình thường.
Đổi từ hệ thống là một chuyện nhưng Ngô Diệp không định biến ra chiếc xe tải từ không khí trước mặt người khác.
Cậu liên tục lấy ra thuốc xua đuổi và đạn dược đã khiến người ta nghi ngờ cậu có không gian tùy thân rồi. Giờ biến ra chiếc xe tải nữa thì giải thích thế nào đây?
Bảo không có không gian tùy thân chắc chắn chẳng ai tin. Bảo có thì lỡ họ bắt cậu dùng không gian để chứa vật tư thì sao?
Dù đã cấy Trung Tâm Phù cho những người này nhưng Ngô Diệp vẫn giữ nguyên tắc cẩn trọng là trên hết, không muốn để lộ sự tồn tại của hệ thống quá nhiều trước mặt người khác.
Tất nhiên, tìm một cái cớ hợp lý để chiếc xe tải xuất hiện đàng hoàng trước mặt mọi người thì thiếu gì cách. Xăng dầu cũng có thể đổi từ hệ thống, Nhị thiếu gia giờ túi tiền rủng rỉnh, không tiếc chút tiền lẻ này.
Mấy vấn đề này đều không phải là vấn đề. Điều thực sự khiến Ngô Diệp đau đầu là chiếc xe bọc thép M-R41 đỉnh cấp kia. Không biết nó còn chạy được không, nếu còn chạy được thì giấu nó ở đâu?
Hiện tại, chiếc M-R41 đang đè nghiêng trên chiếc xe tải lớn của Chu Béo. Với sức người bình thường chắc chắn không thể lấy nó xuống được. Khoảng cách từ chỗ họ đến chiếc M-R41 khoảng 600 mét, làm sao để vượt qua khoảng cách này mà không kinh động đến một lượng lớn tang thi?
Hệ thống bảo Ngô Diệp, trong điều kiện không có người nhiễm bệnh cấp trung trở lên, xịt thuốc xua đuổi tang thi cấp trung có thể đánh lừa và gây nhiễu loạn phần lớn tang thi cấp thấp.
Chỉ cần họ không gây ra tiếng động quá lớn, kinh động đến tang thi ở các khu phố khác thì việc chạy nước rút 600 mét không phải là vấn đề lớn.
Để an toàn, Ngô Diệp dùng 3 vạn điểm tích lũy và 300 tinh hạch cam đổi từ hệ thống ba bộ áo bảo hộ cấp thấp, lần lượt phát cho Tần Vô Hoa, Dương Lệ Na và Bành Tử Quân. Bốn người họ sẽ tìm cách chiếm lấy chiếc M-R41.
Những người khác xịt thuốc xua đuổi cấp trung, dùng súng giảm thanh kìm chân tang thi ở phía sau.
Ngô Diệp lên kế hoạch sơ bộ, bàn bạc chi tiết cụ thể với Tần Vô Hoa để lập ra một kế hoạch tác chiến chi tiết, sau đó mới phổ biến cho mọi người.
Mọi người đều vô cùng ngưỡng mộ khả năng phòng thủ mạnh mẽ của áo bảo hộ cấp thấp, hoàn toàn không biết Ngô Diệp xót của đến mức nào.
Trong mắt mọi người, chiếc áo bảo hộ chưa từng nghe thấy bao giờ lại càng tô thêm vòng hào quang bí ẩn cho Ngô Diệp.
Sáng sớm ngày thứ năm, cơn mưa lớn kéo dài suốt ba ngày vẫn chưa có dấu hiệu tạnh. Tang thi dường như cũng không thích trời mưa to, tiếng mưa rào rào ảnh hưởng rất lớn đến thính giác của chúng, nước mưa cũng cuốn trôi mùi thức ăn.
Đám tang thi đói khát sau một đêm náo động đã chui vào những ngôi nhà yên tĩnh hơn. Trên đường phố vắng vẻ, tang thi ít đến lạ thường.
“Hành động!” Theo lệnh của Ngô Diệp, Cao Cảnh Thụ dùng dị năng mở cánh cửa sắt lớn không khe hở ở tầng trệt. Mọi người nồng nặc mùi thuốc xua đuổi, cầm vũ khí gắn ống giảm thanh lao vào màn mưa.
---