Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 11: Thăm dò - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngô Diệp lúc này đang trong cảnh túng quẫn, nợ nần chồng chất, lại còn phải gánh vác thêm một người bệnh.
Cậu không sợ bị cướp đoạt, nhưng cũng hiểu rõ đạo lý "phòng bệnh hơn chữa bệnh", nhất là trong thời mạt thế đầy rẫy hiểm nguy này.
Sợ tiếng la hét bên ngoài sẽ thu hút đám tang thi quanh quẩn gần đây, cậu vội vàng cầm con dao phay, dùng chiếc ô rách che chắn rồi cẩn thận hé cửa, vẻ mặt đầy cảnh giác đánh giá ba người đang đứng bên ngoài:
“Có chuyện gì?”
Vương Hòa với khuôn mặt thật thà kiểu "anh nông dân chất phác", lại quen thói giả vờ ngây thơ để che giấu bản chất xảo quyệt, bèn trưng ra vẻ mặt thành khẩn nhìn Ngô Diệp:
“Cậu em à, em trai tôi bị bệnh, trời mưa to quá làm xe chết máy giữa đường, chúng tôi muốn xin tá túc ở đây hai đêm có được không? Chúng tôi có mang theo lương thực sẽ không ở không đâu.”
Vương Hòa đã lăn lộn trong mạt thế hơn một năm, đôi mắt hắn đã sớm trở nên tinh ranh.
Người trước mặt trông trắng trẻo, non nớt, dáng dấp và khí chất còn hơn hẳn đám "thú cưng" được các ông trùm trong căn cứ nuôi dưỡng, quần áo trên người cũng sạch sẽ, gọn gàng.
Nhất thời hắn không thể đoán được liệu trong nhà ngoài Ngô Diệp ra còn có cao thủ nào khác hay không, nên mới phải hạ mình như vậy.
Vẻ mặt thật thà của Vương Hòa không hề làm giảm bớt sự cảnh giác trong lòng Ngô Diệp. Cậu liếc nhìn Vương Kiện đang được Kỷ Vân dìu đi, không thấy rõ mặt mũi, rồi cau mày hỏi:
“Em trai anh bị bệnh gì? Không phải bị tang thi cắn đấy chứ?”
Vương Hòa giả vờ tỏ ra không vui:
“Cậu em này, cơm có thể ăn bậy nhưng lời không thể nói lung tung đâu nhé. Em tôi chỉ là sức khỏe yếu, dầm mưa một chút nên bị cảm lạnh thôi.”
Vương Hòa nén cơn giận, tiếp tục hạ giọng:
“Cậu em làm ơn cho chúng tôi vào đi, đợi mưa tạnh và em trai tôi đỡ hơn thì chúng tôi sẽ đi ngay. Chúng tôi ở một ngày sẽ trả cậu một cân lương thực, thấy thế nào?”
Kỷ Vân có dáng người gầy gò, phải dìu Vương Kiện cao to vạm vỡ nên rất vất vả. Cậu ta cúi đầu nhìn vào thiết bị giống đồng hồ đeo trên cổ tay, thấy có nhiều chấm đen đang di chuyển nhanh về phía trung tâm thì lo lắng nói:
“Đại ca, có một nhóm nhỏ tang thi đang tiến lại gần chúng ta, phải làm sao đây?”
Nguy hiểm cận kề, Vương Hòa cũng chẳng thèm giả vờ nữa.
Hắn đập mạnh bàn tay to lớn lên cửa sắt, đôi mắt híp lại đầy hung hãn:
“Nhóc con, nếu không cho bọn tao vào, lát nữa tang thi bao vây chỗ này thì tất cả cùng chết chùm!”
Vương Hòa là dị năng giả hệ Hỏa, nhưng gặp trời mưa to thế này thì lửa cũng tắt ngóm, khiến thực lực của hắn bị hạn chế. Xung quanh đây, ngoài căn nhà trông có vẻ kiên cố này ra thì chẳng còn chỗ nào để trú ẩn.
Vì vậy, dù có e ngại “cao thủ” sau lưng Ngô Diệp, nhưng để giữ mạng, hắn cũng chẳng ngại trở mặt. Đằng nào cũng chết, kẻ đi chân đất còn sợ gì người đi giày? Ngô Diệp càng thêm khẳng định Vương Hòa không phải là kẻ hiền lành. Bàn tay hắn đặt nhẹ lên cửa sắt mà như đè cả ngọn núi, dù cậu có dùng sức thế nào thì cánh cửa vẫn không nhúc nhích.
Đầu óc Ngô Diệp xoay chuyển thật nhanh, biết chuyện hôm nay không thể giải quyết êm đẹp nên đành bịa chuyện:
“Anh tôi đang ngủ, tính tình anh ấy không tốt lắm đâu. Tôi cho các người vào nhưng nhớ nhẹ tay nhẹ chân thôi, chọc giận anh ấy thì tất cả chúng ta đều không có kết quả tốt đẹp đâu.”
Vương Hòa vốn đa nghi, lời nói dối của Ngô Diệp lại vô tình trùng khớp với suy đoán trong lòng hắn. Hắn lại nở nụ cười hòa nhã, rất phối hợp hạ giọng:
“Cậu em cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ nghe theo sự sắp xếp của cậu.”
Ngô Diệp bình tĩnh mở cửa cho ba người Vương Hòa vào. Lợi dụng lúc họ không để ý, cậu treo một miếng giẻ rách tẩm đầy thuốc xua đuổi lên tay nắm cửa bên ngoài rồi khóa trái cửa lại.
Trong lòng cậu đang tính toán cách đối phó với nhóm Vương Hòa.
Nhóm Vương Hòa dường như cũng giữ đúng lời hứa, đứng dưới mái hiên chờ Ngô Diệp sắp xếp.
Ngô Diệp bình tĩnh nói:
“Tôi và anh tôi ở tầng dưới, trên lầu còn ba phòng trống, các người tự xem mà ở. Bếp ở đằng kia, lúc nấu cơm nhớ nhẹ nhàng một chút. Anh tôi tối qua đi ra ngoài, vừa mới về đang ngủ bù trong phòng, các người đừng làm ồn anh ấy là được.”
Ngô Diệp sở hữu khuôn mặt "búng ra sữa", chiều cao khoảng một mét bảy mươi bảy, dù đã hai mươi ba tuổi nhưng trông cứ như một thiếu niên mười bảy, mười tám. Với vẻ ngoài này, lời cậu nói ra tự nhiên tăng thêm vài phần thuyết phục.
Vương Hòa càng tin vào suy đoán của mình, có chút kiêng dè nhìn về phía căn phòng treo rèm cửa đóng kín mít kia, trên mặt nở một nụ cười:
“Cậu em cứ yên tâm, chúng tôi sẽ không gây phiền toái cho cậu đâu.”
Nuôi được một "thú cưng" có nhan sắc thế này, lại còn dám ra ngoài vào ban đêm, thì thực lực của người bên trong chắc chắn không tầm thường. Hắn không muốn chọc vào một nhân vật lớn như vậy.
Vương Hòa tán gẫu vài câu với Ngô Diệp, hai bên trao đổi tên họ.
Vương Hòa hào phóng đưa cho Ngô Diệp một túi gạo nhỏ và một hộp thịt hộp, nhờ cậu nói giúp vài lời tốt đẹp trước mặt anh trai.
Mới hơn mười ngày trước, Ngô Diệp còn là Thiên Minh vung tay thưởng triệu bạc. Dù đã ăn dịch dinh dưỡng chua loét suốt mười mấy ngày, nhưng cậu cũng chưa đến mức nhìn thấy túi gạo pha cát và hộp thịt bẩn thỉu mà mắt sáng rực lên.
Thậm chí khi nhận lấy những thứ đó, trên mặt cậu còn thoáng hiện vẻ chê bai mà chính cậu cũng không nhận ra. Điệu bộ này lọt vào mắt Vương Hòa đã thành công xóa tan chút nghi ngờ cuối cùng của hắn.
Đợi nhóm Vương Hòa lên lầu, vẻ bình tĩnh trên mặt Ngô Diệp chuyển thành lo âu. Cậu có thể lừa Vương Hòa nhất thời nhưng không thể giấu mãi được, chỉ mong cơn mưa này sớm tạnh để bọn họ mau chóng rời đi.
Đáng tiếc, ông trời như cố tình chống đối cậu, mưa xối xả suốt hai ngày một đêm vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại.
Chuyến đi này của Vương Hòa là để thực hiện nhiệm vụ thu thập do Hiệp hội Thợ săn xác sống ban bố, đi tìm một loại thảo dược biến dị ngoài hoang dã.
Hắn tình cờ biết nơi có loại thảo dược này nên đã tổ chức một nhóm người đi tìm.
Không may là khi vừa đến gần vùng núi đó, họ bị thú biến dị bao vây, phải trả giá đắt mới thoát khỏi vòng vây thì lại gặp phải một đợt tang thi triều.
Cuối cùng đoàn mười mấy người chỉ còn lại hắn, Kỷ Vân, Bàng Trung Lâm và Vương Kiện.