Chương 110

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thằng nhóc con, để xem anh xử lý chú thế nào!”
Ngô Diệp bây giờ sức lực lớn hơn trước nhiều, dễ dàng tóm gọn A Ly gầy gò như tóm gà con, cù lét một trận. Đến khi A Ly ríu rít xin tha, Ngô Diệp mới chịu buông em trai ra.
A Ly khỏe lên rồi, bắt nạt cũng đã tay hơn trước. Đợi sau này A Ly khỏe hẳn, phải bắt nó rèn luyện cho tốt để bù lại những tháng ngày trước đây chưa trêu chọc đủ.
“Ba, ba dọn dẹp đồ trên bàn đi, con có đồ tốt cho mọi người xem này.” Nhị thiếu gia vừa ra vẻ bí ẩn vừa bắt đầu dọn dẹp đồ đạc trên bàn.
Trên bàn bày đầy kẹo trái cây đã bóc vỏ và giấy gói đủ màu sắc, mọi người nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ.
Dưới ánh mắt tò mò của mọi người, Ngô Diệp như làm ảo thuật, lần lượt lấy từng món đồ từ hư không ra: hộp kim loại hằng nhiệt đựng thuốc, Đan Cường Thân Kiện Thể, các loại bình gốm cổ, tranh cổ và những đồ cổ chưa xác định thật giả khác, trang sức châu báu lóa mắt, cuối cùng là những thỏi vàng sáng choang.
Ngô Diệp không dám dùng tinh thần lực quá mức, cảm thấy mệt mỏi liền ngừng lấy đồ từ nhẫn không gian ra.
Cha mẹ Ngô đều kinh ngạc trợn tròn mắt: “Mấy thứ này con lấy từ đâu ra vậy?”
Mắt Ngô Ly tinh, nhìn thấy ngay chiếc nhẫn trông tầm thường trên ngón giữa của Ngô Diệp. Cậu bé biết Ngô Diệp ghét nhất mấy thứ trang sức “đàn bà”, chưa bao giờ đeo khuyên tai hay nhẫn nhét gì.
Cậu bé lén cha mẹ dùng tài khoản của Ngô Diệp đọc không ít tiểu thuyết trên mạng X, lập tức nhận ra:
“Nhẫn không gian!”
Nhị thiếu gia tháo nhẫn, đặt vào lòng bàn tay rồi đưa ra trước mặt mọi người, đắc ý khoe khoang:
“Quả nhiên A Ly nhà mình là thông minh nhất! Mọi người cứ bảo con đọc sách vô bổ, giờ thì đã biết lợi ích của việc đọc nhiều sách rồi chứ? A Ly, giải thích cho ông bà già biết nhẫn không gian là gì đi!”
Ngô Ly hiếm khi thấy cha mẹ ngơ ngác đến vậy, liền hớn hở giải thích về nhẫn không gian và nguyên lý hoạt động của nó. Tiện thể, cậu bé còn liệt kê một loạt pháp bảo không gian tiêu chuẩn của các nam chính trong tiểu thuyết mạng khiến cha mẹ Ngô nghe mà sửng sốt.
Tuy nhiên còn một thính giả vô hình -- hệ thống tỏ vẻ khinh bỉ, ký chủ ngốc nghếch và em trai ngốc nghếch của hắn toàn nói hươu nói vượn, quy tắc không gian là một trong những quy tắc nguồn gốc vũ trụ, đâu dễ dàng khống chế như vậy? Còn mấy cái nguyên lý không gian linh tinh kia nữa, chẳng cái nào đáng tin cả. Một lũ nhà quê.
Đợi A Ly nói xong, Ngô Diệp lại bịa ra một câu chuyện nửa thật nửa giả về nguồn gốc chiếc nhẫn không gian.
Khi biết nhẫn của cậu chỉ có 27 mét khối, ngoài chức năng chứa đồ cơ bản thì chẳng có chức năng bá đạo nào khác, sự nhiệt tình của A Ly giảm đi đáng kể.
Cha mẹ Ngô ngược lại yên tâm hơn nhiều, họ lớn tuổi, trải đời nhiều, hiểu rõ đạo lý “mang ngọc có tội”. Chỉ riêng một chiếc nhẫn không gian 27 mét khối đã vượt quá sức tưởng tượng của họ rồi, nếu thực sự bá đạo như A Ly kể thì e là họ sẽ mất ngủ mất.
Nhị thiếu gia khoe xong chiếc nhẫn không gian bảo bối, rồi mở hộp kim loại hằng nhiệt ra. Dưới làn sương trắng lạnh lẽo, nằm im lìm là năm ống tiêm kim loại, mỗi ống chứa hơn nửa ống thuốc màu xanh biếc bắt mắt.
Cha Ngô ngẩn người một chút, là người đầu tiên phản ứng lại, kích động nói: “Đây có phải là... có phải là...”
“Phải.” Ngô Diệp trầm giọng nói: “Đây chính là Gen phục hồi nguyên dịch, cứ ba ngày tiêm cho A Ly một liều, tiêm hết năm liều thuốc này thì bệnh của A Ly sẽ khỏi hẳn.”
Từ khi Ngô Ly sinh ra bị chẩn đoán mắc bệnh tim bẩm sinh dị dạng, cha mẹ Ngô đã lo lắng đến bạc cả tóc.
Bao nhiêu lần bác sĩ phán cậu bé không sống qua nổi 6 tuổi, rồi sau đó là 10 tuổi, 12 tuổi, 15 tuổi... Họ đã dốc hết tâm huyết, nằm mơ cũng mong một ngày con trai út khỏe mạnh bình thường trở lại.
Thế nhưng, nằm mơ họ cũng không ngờ rằng thứ cuối cùng có thể giúp con trai út khôi phục sức khỏe lại chính là mấy ống thuốc nhỏ bé này.
Trong mắt cha mẹ Ngô ngấn lệ, Ngô Ly lặng lẽ nắm chặt tay. Cậu bé tự nhủ sẽ không bao giờ quên những thứ này là do anh trai dùng mạng đổi lấy cho mình.
“A Ly, tiêm thuốc này có thể sẽ rất đau, em chịu nổi không?”
Ngô Diệp đã hỏi hệ thống, nỗi đau khi tiêm Gen phục hồi nguyên dịch không kém gì lúc cậu mở khóa chuỗi gen cấp một. Mũi tiêm đầu tiên đặc biệt đau đớn, nhưng nếu vượt qua được thì những lần sau sẽ giảm dần cho đến khi hết đau.
Đây chính là một trong những lý do Ngô Diệp muốn ở lại đây một thời gian, cậu phải tận mắt thấy A Ly khỏe lại mới thực sự yên tâm.
Ngô Ly trịnh trọng gật đầu: “Em chịu được, em không sợ. Hay là anh tiêm cho em luôn bây giờ đi?”
“Vội gì, đồ đã ở đây rồi. Tối nay nghỉ ngơi cho khỏe, hai hôm nữa tiêm cũng không muộn.”
Để tránh A Ly tự làm mình bị thương trong lúc đau đớn, tốt nhất là nên mua một chiếc giường y tế cố định bảo vệ trước. Hoa Bằng quan hệ rộng, nhờ cậu ấy chắc sẽ nhanh chóng tìm được thôi.
Mẹ Ngô kích động nói năng lộn xộn: “Đúng, anh con nói đúng, hai hôm nữa, dưỡng sức cho tốt đã.”
“Giờ sức khỏe con đã tốt lắm rồi, chưa bao giờ tốt như bây giờ.”
Lời phản bác của A Ly khiến cả nhà đều xót xa.
A Ly sinh ra trong gia đình như họ, lẽ ra phải được sống trong nhung lụa nhưng thực tế thì từ nhỏ đến lớn cậu bé uống thuốc còn nhiều hơn ăn cơm, cái này kiêng cái kia không được ăn, không được chạy không được nhảy không được giận không được cười to, ngay cả hỉ nộ ái ố bẩm sinh cũng phải kiềm chế.
Ngô Diệp đến giờ vẫn nhớ năm A Ly bốn năm tuổi, bé tí tẹo như đứa trẻ lên ba nhà người ta, gầy như con mèo hen, một mình ngồi thu lu trên cầu thang, đôi mắt to tròn đen láy khao khát nhìn đám trẻ con chạy nhảy dưới lầu, bộ dạng đáng thương không tả xiết.
Lúc đó cậu đang ở tuổi nghịch ngợm chẳng hiểu chuyện gì mà cũng thấy cay cay sống mũi, trong lòng chua xót khó chịu.
Từ đó về sau, Ngô Diệp rất ít khi dẫn bạn bè về nhà chơi, dành nhiều thời gian hơn để chơi cùng đứa em trai có thể chết yểu bất cứ lúc nào này.
Bất kể hệ thống có hố hàng đến đâu, chỉ cần cứu được mạng A Ly, cậu đều chấp nhận hết.
Ngô Diệp ôm đầu em trai như hồi bé, thân thiết cọ cọ trán cậu bé: “Ngoan, sau này sẽ tốt hơn thôi.”
“Vâng.” Giọng A Ly nghèn nghẹt.
Ngô Diệp hít hít mũi, bỗng ngẩng đầu lên: “Mẹ...”
“Sao thế?” Mẹ Ngô vẫn đang chìm đắm trong niềm vui và xúc động.
“Có mùi khét.”
Mẹ Ngô hét lên thất thanh mất hết hình tượng: “Chết rồi, nồi canh của tôi!”
Nồi canh móng giò mẹ Ngô hầm đã biến thành một nồi than đen kịt, trong bếp nồng nặc mùi khét.
“Hay là con ra ngoài đi dạo, mua chút đồ ăn ngon về nhé?”
Ở mạt thế bí bách lâu ngày, Ngô Diệp sắp quên mất xã hội bình thường là như thế nào rồi, rất muốn ra ngoài đi dạo.
Hơn nữa tay nghề nấu nướng của mẹ cậu ngoài món canh ra thì thực sự không dám khen, Ngô Diệp khó khăn lắm mới về một chuyến, đương nhiên muốn ăn nhiều món ngon một chút.
“Được, vậy con đi nhanh về nhanh.” Cha Ngô biết Ngô Diệp không có tiền mặt, trực tiếp đưa ví của mình cho cậu.
Ngô Diệp chẳng khách sáo cầm lấy mở ra xem: “Chứng minh thư, thẻ ngân hàng, thẻ tín dụng, ông già không sợ con tiêu hết tiền của cha à?” Trước kia ông già đâu có hào phóng như thế, chẳng bao giờ giao “giấy tờ quan trọng” cho cậu đâu.
Cha Ngô bình thản cười: “Không sao, đằng nào cũng là tiền con kiếm được. Tiêu hết thì kiếm lại là được.”
“...” Nhị thiếu gia cầm chìa khóa xe, lủi thủi ra khỏi nhà.
Bên ngoài, đèn hoa mới lên, xe cộ tấp nập như nước, người đông như mắc cửi.
Ngô Diệp xuống lầu định đi lấy xe, dưới ánh sáng lờ mờ nhìn thấy một ông lão đi cà nhắc về phía mình. Thoạt nhìn dáng đi y hệt tang thi cấp một. Thần kinh Ngô Diệp căng thẳng, sống lưng lạnh toát, suýt nữa thì lôi súng giấu trong nhẫn không gian ra để cho ông lão một phát vào đầu.
“Cậu thanh niên, cậu ở nhà nào thế? Sao trông lạ mặt vậy?”
Ông lão là bảo vệ mới đến, vừa nhận việc nên rất tận tụy, hận không thể nhìn chằm chằm từng cư dân ra vào. Ông đang quét dọn trong khu dân cư, thấy một gương mặt hoàn toàn xa lạ đi về phía bãi đậu xe liền tiến tới hỏi.
“Cháu ở nhà số 8 tầng 4 tòa nhà số 3, bác mới đến à?” Ngô Diệp phát hiện trạng thái của mình không ổn, nhưng vẫn theo bản năng cảnh giác xung quanh, khóe mắt lén lút quét qua những người qua lại.
“Đến được mấy ngày rồi.”
“Hôm nay cháu mới về, thảo nào không thấy dì Hứa ở cổng. Bác còn việc gì không ạ?” Ngô Diệp mở cửa xe.
“Không có gì, không có gì.” Ông bảo vệ thầm thắc mắc. Hôm nay ông gác cổng cả ngày, quả thực chưa thấy cậu thanh niên này bao giờ, chẳng lẽ lúc ông đi vệ sinh thì cậu ta lẻn vào?