Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 115: Thể hiện tài năng - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngô Diệp ở lại Mê Đô cho đến tận nửa đêm. Cậu thuê người lái xe đưa từng vị khách về nhà trước, sau đó mới tự mình lái xe đưa cha Ngô về.
Cha Ngô dù sao cũng đã lớn tuổi, cho dù có uống Đan Cường Thân Kiện Thể, việc uống rượu cả buổi tối vẫn khiến cơ thể ông không chịu nổi, nên ông đã ngủ thiếp đi ngay trên xe.
Mê Đô nằm ở ngoại ô, đến nửa đêm, trên đường gần như không còn bóng xe qua lại. Ngô Diệp lái xe được một đoạn thì phát hiện có điều bất thường – dường như có người đang theo dõi cậu.
Rất nhanh sau đó, tại một khúc cua gấp, suy đoán của Ngô Diệp đã được xác nhận.
Mặt đường phía trước bị chặn bởi những tấm thép hàn đầy đinh sắt. Hai chiếc xe tải nhỏ cũ nát không biển số án ngữ ngang đường. Cùng lúc đó, hai chiếc xe tải nhỏ cũ nát không biển số khác đã bám đuôi cậu nãy giờ cũng tăng tốc đuổi theo, đèn pha nhấp nháy liên tục đầy vẻ khiêu khích.
Ngô Diệp, từ khi phát hiện có người theo dõi, đã chủ động giảm tốc độ. Thấy tình hình này, cậu bình tĩnh tấp xe vào lề đường, quay đầu nhìn ông già đang ngủ say, khẽ mím môi, rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi ghế lái và đóng cửa xe lại.
Từ bốn chiếc xe tải nhỏ cũ nát, khoảng hai mươi gã đàn ông nhảy xuống. Tên nào tên nấy đều to béo vạm vỡ, vẻ mặt du côn, nhìn là biết không phải hạng người tốt lành gì.
Kẻ cầm đầu là Ôn lão nhị, một tay anh chị có tiếng trong thành phố này, khoảng hơn ba mươi tuổi. Hắn nhuộm tóc vàng, tay xoay một khẩu súng lục, nhìn Ngô Diệp bằng ánh mắt d*m d*c và nở một nụ cười tà ác:
“Nhóc con, nếu biết điều thì ngoan ngoãn đi theo bọn tao. Các anh đây sẽ không làm khó mày, nếu không, làn da trắng nõn này của mày sẽ không chịu nổi sự giày vò của các anh đâu.”
Nhị thiếu gia cười khẩy, nở một nụ cười cực kỳ lạnh lùng (mang tính chất làm màu): “Nhóc con? Cũng đến lượt mày gọi à? Đúng là thứ rác rưởi.”
Ôn lão nhị vốn tưởng Ngô Diệp thấy trận thế này thì dù không sợ tè ra quần cũng phải mềm nhũn chân tay. Ai ngờ cậu không những không sợ mà còn chẳng thèm để bọn hắn vào mắt, lập tức nổi giận đùng đùng: “Mẹ kiếp, thằng mặt trắng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, dám chửi ông nội Ôn mày. Tao thấy mày chán sống rồi, lát nữa ông nội mày sẽ cho mày chết, xem mày --”
Ôn lão nhị hoa mắt, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cổ đã bị bóp chặt, cổ tay đau nhói, khẩu súng trong tay hắn đã rơi vào tay Ngô Diệp. Ngô Diệp xoay súng điệu nghệ, nòng súng dí vào thái dương Ôn lão nhị, lạnh lùng nói:
“Kẻ dám làm ông nội tao đã xuống đất rồi. Nếu mày không muốn xuống bầu bạn với ông cụ đó thì giữ mồm giữ miệng sạch sẽ một chút cho tao.”
Ngô Diệp thấp hơn Ôn lão nhị nửa cái đầu nhưng lại dễ dàng bóp cổ hắn nhấc bổng lên khỏi mặt đất. Ôn lão nhị bị bóp nghẹt thở, mặt đỏ tía tai, mắt lồi ra, hai tay đập loạn xạ vào người Ngô Diệp cố gắng cầu xin và giãy giụa.
Đám đàn em không ngờ Ngô Diệp lại lợi hại đến vậy. Thấy đại ca rơi vào tay đối phương, chúng cậy có chút hơi men, cầm dao rọc giấy lao lên.
Ngô Diệp ném Ôn lão nhị như ném bao tải vào đám người, khiến một đám ngã rạp. Sau đó, cậu liên tiếp nổ súng vào chân bọn chúng, phát nào trúng phát nấy.
Đạn bi thép từ khẩu súng giả cao cấp bắn xuyên qua bàn chân bọn chúng, khiến chúng đau đến mức phải vứt “vũ khí”, ôm chân lăn lộn kêu la thảm thiết.
Hai tên lọt lưới cầm dao lao tới. Ngô Diệp lạnh lùng liếc nhìn, hai kẻ hèn nhát lập tức phanh gấp, quay đầu bỏ chạy.
Ngô Diệp đưa tay ra sau lưng, giả vờ lấy đồ từ sau áo vest, rồi rút từ không gian ra một khẩu súng lục thật. Cậu bắn hai phát về phía Ôn lão nhị. Một viên đạn sượt qua cổ hắn để lại vệt máu, còn một viên khác bắn trúng xương cẳng chân, khiến máu chảy như suối.
Đám đàn em bên cạnh Ôn lão nhị ngửi thấy mùi nước tiểu khai nồng nặc, chỉ thấy chiếc quần bò xanh của hắn đã ướt đẫm một mảng lớn.
“Mày, mày muốn làm gì?”
Ôn lão nhị nén đau đớn, mếu máo hỏi. Hắn không ngờ trên người Ngô Diệp lại có hàng thật.
Trong nước, việc kiểm soát súng đạn rất nghiêm ngặt, người thường không thể nào có súng. Khẩu súng giả cao cấp của hắn cũng phải qua bao nhiêu cửa ải mới kiếm được. Vậy mà Ngô Diệp không những có súng thật, mà kỹ thuật bắn súng xuất thần nhập hóa kia hắn chỉ từng thấy trong phim hành động Hollywood.
Mẹ kiếp, tưởng vớ được quả hồng mềm, ai ngờ lại đá phải tấm sắt nung đỏ lại còn có gai. Đúng là xui xẻo tám đời mới gặp phải sát tinh này.
Nòng súng lạnh lẽo dí vào cổ họng Ôn lão nhị. Ngô Diệp cười nhạt, để lộ hai lúm đồng tiền xinh xắn:
“Tao muốn biết tụi bay định làm gì hơn. Nói dối tao thì không sao, nhưng nếu khẩu súng trong tay tao biết mày không nói thật mà cướp cò thì đừng trách tao nhé. Những thằng khác, câm mồm hết cho tao. Đứa nào còn kêu gào, tao bắn bỏ ngay tại chỗ.”
Cả đám im bặt, không ai dám ho he tiếng nào. Sát khí Ngô Diệp tỏa ra trong khoảnh khắc đó đã cho họ biết cậu không hề nói đùa.
Ngô Diệp dùng nòng súng gõ gõ vào cổ Ôn lão nhị hai cái: “Nói cho tao biết, ai đã phái bọn bay đến, và hôm nay chặn đường tao rốt cuộc muốn làm gì.”
Ôn lão nhị lăn lộn giang hồ cũng được vài năm, từ việc trấn lột tiền bảo kê bạn học, đến tống tiền tiểu thương rồi bán th**c l*c ở quán bar karaoke. Lăn lộn đến ngày nay, hắn cũng có chút tiếng tăm trong thành phố này. Dao thật, súng thật hắn chơi không ít, kẻ cứng đầu gặp cũng nhiều, nhưng tấm thép hợp kim titan như Ngô Diệp thì tuyệt đối là lần đầu tiên hắn đá phải.
Hắn lăn lộn lâu năm cũng luyện được chút mắt nhìn người, nhạy bén ngửi thấy mùi máu tanh chỉ có ở những kẻ liều mạng trên người Ngô Diệp, hơn nữa, mùi đó còn rất nồng đậm.
Sát khí đặc quánh này, hắn chỉ từng ngửi thấy trên người ông nội từng ra chiến trường của mình. Hắn dám cá rằng trên tay Ngô Diệp tuyệt đối có mạng người, hơn nữa, không chỉ một!
Mẹ kiếp, thằng này rốt cuộc có lai lịch gì? Thằng công tử bột phá sản nhát gan vô dụng trong lời đồn đâu rồi? Ôn lão nhị đã sợ vỡ mật, co rúm như con tôm luộc, không biết rằng Ngô Diệp hiện tại thực ra chưa từng giết người sống, nhưng số xác sống cậu giết thì đã lên đến hàng ngàn hàng vạn.
Ba tháng chiến đấu và giết chóc với cường độ cao đã âm thầm thay đổi cậu ở một số khía cạnh nhất định.
Ôn lão nhị nhận tiền làm việc cho người ta, hắn chưa tận tụy đến mức hi sinh cả tính mạng.
Hắn nhanh chóng khai sạch sành sanh Dương Thành và đám bạn của hắn như đổ đậu, cuối cùng khóc lóc cầu xin Nhị thiếu gia giơ cao đánh khẽ, tha cho bọn hắn một con đường sống.
Ngô Diệp không ngờ Dương Thành lại thù dai đến vậy. Chỉ là vài câu khẩu chiến, hơn nữa còn là hắn gây sự trước, vậy mà cuối cùng lại dùng thủ đoạn hèn hạ như thế.
Nếu không phải thời gian qua cậu có những trải nghiệm đặc biệt, thì tối nay có khi cậu đã trúng kế của hắn rồi. Không cho hắn một bài học thì cậu nuốt không trôi cục tức này.
“Muốn sống phải không?” Ngô Diệp cười lạnh: “Được, tao có thể tha cho bọn mày, nhưng Dương Thành bảo bọn mày làm gì tao thì bọn mày hãy làm y hệt với nó cho tao. Trong vòng ba ngày, nếu tao không nhận được video, hậu quả... hơ hơ.”
Trên đời này, không có lời đe dọa nào đáng sợ hơn hai tiếng “hơ hơ”.
Ôn lão nhị và đám đàn em nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng dưới dâm uy của Nhị thiếu gia, đành khó khăn gật đầu.
Ngô Diệp dùng nòng súng vỗ vỗ vào khuôn mặt trắng bệch của Ôn lão nhị, ánh mắt thâm sâu như nhìn thấu tâm can hắn:
“Đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn. Bất kể bọn mày chạy đi đâu, tao cũng có cách tìm ra bọn mày. Cút đi, một lũ rác rưởi.”
Nói xong, Ngô Diệp ném khẩu súng giả trả lại cho Ôn lão nhị.
Ôn lão nhị lê cái chân đau run rẩy nhặt súng lên cùng đám đàn em, không dám ho he tiếng nào. Chúng lồm cồm bò dậy, lăn lên xe chạy mất, trên đường nhựa chỉ còn lại lác đác vết máu.
Ngô Diệp nhìn về phía khúc cua bị cây cối che khuất, lạnh lùng nói: “Anh bạn, xem kịch lâu thế rồi, không định ra mặt sao?”
Thẩm Minh bước ra từ bóng tối, đáy mắt hiện lên vẻ tán thưởng: “Ngô thiếu thân thủ tốt quá, quả đúng là chân nhân bất lộ tướng.”