Chương 122: Đàm phán thành công - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 122: Đàm phán thành công - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng Trung của Daniel còn tệ hơn tiếng Anh lơ lớ của Nhị thiếu gia. Hai người nói chuyện một hồi mà chẳng ai hiểu ai, Nhị thiếu gia đành bất lực nhờ Triệu Quân phiên dịch.
Thật lòng mà nói, chiêu thức vừa rồi của Ngô Diệp quả thực khiến Triệu Quân khá chấn động.
Địa vị và “nghề nghiệp” của Triệu Quân giúp gã dễ dàng tiếp xúc với một số cao thủ võ thuật truyền thống Hoa Quốc. Bản thân gã cũng từng là đệ tử tục gia Thiếu Lâm, được xếp vào hàng ít nhất ba mươi cao thủ hàng đầu cả nước.
Trải qua những cuộc chiến tranh kéo dài và tình hình đặc thù của đất nước, nhiều môn võ truyền thống Hoa Quốc đã thất truyền, mai một. Ngoại gia công phu còn lưu truyền lại chút ít, nhưng nội gia tâm pháp thì đã sớm tuyệt tích từ lâu.
Nhiều người được gọi là cao thủ nội gia thực chất đều là người luyện ngoại gia công phu đạt đến một cảnh giới nhất định, từ đó hình thành nội lực. Những cao thủ như vậy trong nước chỉ đếm trên đầu ngón tay, ít nhất gã vẫn chưa đạt đến cảnh giới đó.
Vì thế, ban đầu khi Thẩm Minh nói Ngô Diệp có thể là cao thủ nội gia, phản ứng đầu tiên của Triệu Quân là không tin.
Theo gã biết, ngay cả võ giả được mệnh danh là thiên tài nhất trong nước cũng phải sau ba mươi tuổi mới luyện ra nội lực. Ngô Diệp mới bao nhiêu tuổi chứ? Nhưng trận đấu hôm nay, nhìn như vô tình nhưng thực chất đã được sắp đặt, đã khiến gã buộc phải tin Ngô Diệp đúng là cao thủ nội gia.
Trớ trêu thay, tài liệu gã điều tra được cho thấy Ngô Diệp chỉ là một phú nhị đại bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa, quá khứ chẳng có gì đặc biệt cả. Chỉ hai ba tháng gần đây, hành tung của Ngô Diệp mới trở nên bí ẩn và khó lường.
Làm sao có thể từ một người bình thường biến thành cao thủ nội gia chỉ trong hai ba tháng được? Dù người khác có tin hay không, Triệu Quân tuyệt đối không tin.
Gã chăm chỉ luyện võ, luôn mong muốn có thể đột phá thành cao thủ nội gia. Tập võ đến nay đã hơn hai mươi lăm năm nhưng vẫn chỉ dừng lại ở cảnh giới cao thủ ngoại gia, mà gã đã được coi là có tư chất tốt rồi. Nếu có ai nói Ngô Diệp ba tháng đã biến thành cao thủ, gã tuyệt đối sẽ phun máu vào mặt kẻ đó.
Ở vị trí như Triệu Quân, dù không đa nghi như Tào Tháo nhưng ít nhất cũng thận trọng và suy nghĩ nhiều hơn người thường.
Gã tin nội gia công phu của Ngô Diệp tuyệt đối không phải luyện thành trong ngày một ngày hai. Hơn nữa, sau lưng Ngô Diệp chắc chắn còn có một vị sư phụ lợi hại đứng sau.
Tiếc là tối nay Ngô Diệp chỉ ra một chiêu, hoàn toàn không thể phán đoán ra môn phái, càng không thể suy đoán được sư thừa.
Ngô Diệp trước kia luôn ẩn mình kỹ lưỡng như vậy, giờ đột nhiên lộ tài năng trước mặt gã, liệu có phải vì biến cố của nhà họ Ngô mà ra không? Vậy mục đích thực sự của Ngô Diệp là gì?
Dù thế nào đi nữa, Triệu Quân không định bỏ qua cơ hội kết giao với một cao thủ. Nếu có thể chiêu mộ Ngô Diệp về dưới trướng thì càng tuyệt vời.
Triệu Quân gạt bỏ những suy nghĩ trong lòng, chuyên tâm phiên dịch cho Ngô Diệp. Khi nghe Ngô Diệp yêu cầu mua một lô vũ khí trị giá một khoản tiền lớn từ Daniel, gã hơi không giữ được bình tĩnh.
Ngô Diệp cần những thứ đó làm gì? Trong nước kiểm soát súng đạn rất nghiêm ngặt, những thứ đó ở trong nước hoàn toàn không thể dùng được. Chẳng lẽ Ngô Diệp muốn tìm đường phát triển sự nghiệp ở nước ngoài?
Gia tộc Daniel vốn kinh doanh vũ khí là chủ yếu, có mối làm ăn dâng đến tận cửa, tội gì mà không làm? Dù cho đây chỉ là lô hàng trị giá hai triệu đô la, đây vẫn là lần đầu tiên có người trực tiếp bàn chuyện làm ăn với mình.
Daniel là con út của Victor. Dù có được cưng chiều đến mấy cũng không thể thay đổi một sự thật tàn khốc: cậu ta có quá nhiều anh trai tinh khôn, mạnh mẽ và lớn hơn cậu ta rất nhiều tuổi. Họ đã sớm tham gia vào công việc gia tộc và xây dựng được thế lực nhất định, còn cậu ta giờ vẫn còn nhỏ tuổi, ngoài sự cưng chiều của cha ra thì chẳng có gì trong tay cả.
Cha đã bảy mươi hai tuổi rồi, sư tử dù có mạnh mẽ đến đâu cũng có ngày già yếu. Một khi cha qua đời, di sản ông để lại có lẽ đủ cho cậu ta sống sung túc cả đời, nhưng cậu ta có cam tâm không?
Daniel không cam tâm. Cậu ta bẩm sinh đã thừa hưởng dã tâm và sự thông minh từ cả cha lẫn mẹ mình. Một người thông minh đầy dã tâm, dù tuổi nhỏ đến đâu cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cơ hội đến tay.
Vụ làm ăn trực tiếp bàn bạc với cậu ta do Ngô Diệp mang đến chính là một cơ hội, một cơ hội để cậu ta tiếp xúc với công việc kinh doanh của gia tộc.
Đừng nói Ngô Diệp muốn mua hai triệu đô la vũ khí, cho dù cậu ấy chỉ mua hai trăm ngàn đô la thì cậu ta cũng rất sẵn lòng.
Phải nói là yêu cầu tiền cược của Ngô Diệp lần này giống như một món quà mà Ngô Diệp tặng ngược lại cho cậu ta. Cậu ta quyết định sau này sẽ sống hòa thuận, cùng có lợi với Ngô Diệp.
Đúng như Daniel dự đoán, Victor không những đồng ý vụ làm ăn nhỏ này mà còn giao cho con trai út cưng chiều của mình để luyện tập, đồng thời hào phóng tuyên bố rằng nếu sau này còn nhu cầu, đều có thể liên hệ trực tiếp với Daniel.
Daniel đạt được mục đích rất vui vẻ, nhanh chóng dùng vốn tiếng Trung lơ lớ pha lẫn tiếng Anh để giao lưu với Ngô Diệp, người dốt tiếng Anh. Một người có lòng, một người có ý, hai người nhanh chóng gạt Triệu Quân sang một bên để “trò chuyện” rôm rả.
Lúc này, Daniel không hề coi trọng vụ làm ăn hai triệu đô la kia, chỉ đơn thuần vui mừng vì cuối cùng mình cũng được chạm tay vào công việc kinh doanh cốt lõi của gia tộc. Cậu ta nằm mơ cũng không ngờ rằng Ngô Diệp sẽ trở thành khách hàng lớn nhất của gia tộc họ.
Ngô Diệp thành công thiết lập mối quan hệ với Victor, Daniel lại tỏ ra rất nhiệt tình. Trước khi bữa tiệc đêm kết thúc, hai người đã thành công “xóa bỏ hiềm khích”, hẹn ngày mai cùng đi chơi và bàn bạc chuyện tiếp theo.
Ngô Diệp về đến nhà đã là hai giờ rưỡi sáng rồi, cha mẹ Ngô vẫn đợi ở phòng khách.
“Cha mẹ, sao hai người vẫn chưa ngủ?” Ngô Diệp cởi chiếc áo vest dính đầy mùi khói thuốc và rượu bia, tiện tay ném lên ghế sô pha.
Mẹ Ngô quan tâm hỏi: “Con về muộn thế này có đói không? Mẹ hầm canh sườn rong biển mà con thích nhất đấy, ăn chút nhé?”
Nhị thiếu gia vừa định nói 'có ạ, có ạ' thì ợ liền ba cái vì no căng bụng. Nhìn thấy mẹ Ngô nhanh tay đưa thuốc tiêu hóa đến, Nhị thiếu gia đành tiếc nuối mà nói: “Sáng mai con ăn ạ.”
Đợi cậu uống thuốc tiêu hóa xong, cha Ngô mới lên tiếng hỏi: “A Diệp, sao trong tài khoản ngân hàng đột nhiên có thêm một khoản tiền lớn được chuyển từ nước ngoài về thế?”