Chương 124: Chương 124: Trở về - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 124: Chương 124: Trở về - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai ngày nữa trôi qua, Ngô Ly được tiêm huyết thanh phục hồi gen lần thứ ba. Lần này, thời gian cậu bé chịu đau đớn ngắn hơn trước, và dữ liệu từ hệ thống giám sát cho thấy sự hồi phục của cậu rất tốt.
Không rõ là nhờ món quà tặng hay do sự quan tâm của Triệu Quân, việc đấu giá xưởng thực phẩm nhanh chóng được sắp xếp ổn thỏa, thời gian đấu giá được ấn định vào chiều thứ năm, tức là ngày kia.
Một xưởng thực phẩm cũ kỹ, giá cao lại có vị trí không thuận lợi như vậy thực sự không mấy ai để ý. Sau khi thông tin đấu giá được công bố, chỉ có khoảng mười người đăng ký tham gia.
Sau vài vòng đấu giá, cha Ngô đã thành công mua lại xưởng thực phẩm với giá 3400 vạn, không chênh lệch nhiều so với dự tính ban đầu.
Mất thêm vài ngày để hoàn tất các thủ tục, xưởng thực phẩm, giờ đã được đổi tên thành Xưởng thực phẩm Hâm Hâm, cuối cùng cũng được sang tên cho Ngô Diệp. Cái tên “Hâm Hâm” mang đậm phong cách 'thổ hào' này thì đúng là chỉ có Nhị thiếu gia mới nghĩ ra được.
Với tư cách là tân xưởng trưởng của Xưởng thực phẩm Hâm Hâm, Ngô Diệp đã theo phụ thân mình đi tham quan quanh xưởng mấy ngày. Nhà máy này được xây dựng vào đầu những năm 80, ban đầu là một xưởng đồ hộp quốc doanh chuyên sản xuất đồ hộp hoa quả.
Đến giữa những năm 90, xưởng đồ hộp phá sản, và vị xưởng trưởng đời trước đã mua lại, bắt đầu sản xuất bánh đậu xanh, bánh đậu đỏ, bánh mì, rồi sau này là bánh trung thu.
Khi công việc làm ăn phát đạt, ông ta dần mở rộng xưởng nhỏ ban đầu chỉ hơn mười mẫu lên 28 mẫu như hiện tại, đồng thời cải tạo và mở rộng nhà xưởng ban đầu lên đến gần mười nghìn mét vuông như bây giờ.
Trong xưởng có một tòa nhà ký túc xá 5 tầng với tổng cộng 80 phòng. Cạnh ký túc xá có một nhà ăn nhỏ và một hội trường nhỏ, tất cả đều là kiến trúc từ đầu những năm 80. Vật liệu xây dựng khá tốt, chỉ cần sơn sửa lại tường và làm lại đường dây điện là có thể tiếp tục sử dụng.
Tòa nhà văn phòng 3 tầng với 12 phòng là nơi bề thế nhất trong toàn bộ xưởng.
Mặc dù những đồ vật giá trị trong văn phòng đã bị dọn sạch, nhưng kết cấu xây dựng và trang trí công phu vẫn còn đó. Chỉ cần sơn sửa, dọn dẹp qua loa và sắm đủ thiết bị văn phòng cần thiết là có thể bắt đầu làm việc ngay.
Thật lòng mà nói, nhìn nhà xưởng tồi tàn và máy móc thiết bị lỗi thời, rồi lại nhìn sang tòa nhà văn phòng sang trọng này, Ngô Diệp cảm thấy nếu xưởng cũ không phá sản thì mới là chuyện lạ.
Tình trạng nhà xưởng thực sự tệ hại. Hai dãy nhà xưởng xây từ những năm 80 do lâu ngày không được tu sửa đã nát bươm, e rằng chỉ sửa chữa qua loa sẽ không giải quyết được vấn đề.
Hai dãy nhà xưởng được vị xưởng trưởng đời trước tiếp quản, mở rộng và cải tạo thì vẫn còn dùng được, nhưng đã bị công nhân bị nợ lương suốt nửa năm đập phá tan hoang. Những bức tường vốn trắng tinh giờ bị sơn đầy khẩu hiệu “XX đi chết đi”, và không còn chiếc cửa sổ kính nào nguyên vẹn.
Mấy nhà kho xây cách nhà xưởng không xa cũng là những công trình từ những năm 80. Chúng đã nát đến mức không thể sử dụng được nếu không tu sửa lại.
Máy móc thiết bị trong xưởng, dưới sự can thiệp bắt buộc của chính quyền lúc bấy giờ, được giữ lại nguyên vẹn. Tuy nhiên, những thiết bị đó vốn đã cũ kỹ, không còn đáp ứng được nhu cầu. Hơn hai năm không ai sử dụng và cũng không ai bảo dưỡng, về cơ bản chúng đều đã rỉ sét, phần lớn chỉ có thể bán sắt vụn.
Giờ nhà máy đã thuộc về mình, việc cải tạo tiếp theo mới là điều quan trọng nhất.
Ngô Dung đã giao việc tu sửa và cải tạo nhà xưởng cho Đường Doãn Xương, một người bạn làm xây dựng. Trước đây, họ từng hợp tác phát triển nhiều dự án bất động sản. Đường Doãn Xương rất coi trọng tình nghĩa, nên toàn bộ công trình chỉ lấy giá hữu nghị, với lợi nhuận rất mỏng.
Về máy móc thiết bị, Ngô Diệp đành lại phải làm phiền Hoa Bằng. Lần này, Hoa Bằng cuối cùng cũng tìm được lúc Ngô Diệp rảnh rỗi, hẹn Bàng Chí cùng tụ tập ở Mê Đô. Tuy nhiên, dưới sự kiên quyết đề nghị của Ngô Diệp, địa điểm đã đổi sang Túy Hương Các.
Ba người đến gần như cùng lúc, và còn một lúc nữa món ăn mới được dọn lên, nên họ vào phòng trà yên tĩnh, cổ kính để uống trà và tán gẫu trước.
“Diệp tử, dạo này cậu làm gì thế? Tìm cậu còn khó hơn tìm Tổng thống Mỹ! Cậu còn coi bọn này là anh em không đấy?” Hoa Bằng vừa đến đã chất vấn.
Bàng Chí cũng không vui nói: “Đúng đấy, lần đó bọn tớ đợi cậu ở nhà cả buổi, kết quả đến bóng dáng cậu cũng chẳng thấy đâu. Sao, cậu thực sự đi rừng sâu núi thẳm bái sư học nghệ à?”
Ngô Diệp nhét một miếng bánh bông lan ruốc vào miệng, vừa nhai vừa nói: “Đương nhiên là thật, thật hơn vàng mười ấy chứ! Để tớ biểu diễn cho các cậu xem này.” Ngô Diệp nhìn quanh, nhặt một viên sỏi từ chậu cây cảnh nắm trong tay: “Nhìn kỹ nhé.”
Cậu tập trung khí lực vào lòng bàn tay, từ từ dùng sức. Viên sỏi nhỏ nhanh chóng biến thành một đống bột đá trắng xóa, len qua kẽ tay rơi xuống bàn trà trước ánh mắt kinh ngạc của Bàng Chí và Hoa Bằng.
Hai người nhìn đống bột đá, trợn tròn mắt, há hốc mồm không khép lại được.
Nhị thiếu gia đắc ý thưởng thức bộ dạng ngốc nghếch của hai thằng bạn thân, nhồm nhoàm nhét bánh điểm tâm vào miệng, thầm nghĩ: điểm tâm chỗ chú Kim vẫn là ngon nhất. Lát nữa về Lam Thành phải gói nhiều một chút, gói thêm mấy con cá hấp, vịt quay bí truyền cũng không thể thiếu, còn thịt nướng tỏi, kim ngân ti... Nếu ăn không hết thì để Vô Hoa nếm thử.
Bàn tay gấu mập mạp của Bàng Chí quơ qua quơ lại trước mặt Ngô Diệp mấy cái: “Diệp tử, nghĩ gì thế? Tớ nói chuyện mà cậu cũng không thèm để ý, tai đỏ thế kia, không phải đang 'tư xuân' đấy chứ?”
Nhị thiếu gia suýt bị miếng bánh đậu xanh trong miệng làm nghẹn chết, vội uống một ngụm trà lớn cho trôi, rồi mắng lại ngay: “Tư em gái cậu ấy!”
“Cậu ưng em gái nào của tớ cứ nói một tiếng, tớ đảm bảo sẽ làm mối cho.”
Phụ thân nhà Bàng Chí khá ham sắc, mẹ cậu ta hoàn toàn không quản được, bên ngoài bồ nhí, con riêng cả đống. Con cái do mấy bà này sinh ra thì đếm hết hai bàn tay cũng không xuể.
Nhị thiếu gia liếc xéo cậu ta: “Xì, cái tướng mạo của cậu thì tớ không có hứng thú đâu.”
Bàng Chí đưa bàn tay mập mạp véo khuôn mặt bánh bao phúng phính của cậu: “Cái mặt búng ra sữa, cả đời không lớn nổi này của cậu, tớ xem cô nào nuốt trôi được đây, khẩu vị chắc phải nặng lắm đấy.”
“Thằng béo chết tiệt, ông liều mạng với mày!”
Hoa Bằng sợ thiên hạ chưa đủ loạn, cũng hăng hái tham gia. Phòng trà yên tĩnh giờ chỉ nghe thấy tiếng nô đùa ầm ĩ của ba người. Nhân viên phục vụ vào nhắc nhở mấy lần, họ mới tém tém lại, ngồi uống trà đàng hoàng như người lớn.
Bạn nối khố vẫn là bạn nối khố. Đùa giỡn một trận, mọi khoảng cách xa cách đều tan biến.
“Diệp tử, nhà cậu định làm ngành thực phẩm thật à?” Hoa Bằng vừa uống trà vừa hỏi.
Ngô Diệp vừa ăn bánh hoa quế vừa nói: “Nói thừa, không thấy đã mua cả xưởng rồi sao? Số tiền ném vào đó chẳng lẽ chỉ để nghe tiếng động cho vui sao?”
Bàng Chí đúng lúc lên tiếng:
“Cậu định sản xuất cái gì? Chỉ cần là sản phẩm xưởng nhà cậu làm ra, tớ đều có thể bày bán trong siêu thị nhà tớ.”
Siêu thị nhà Bàng Chí tuy chưa mở rộng ra ngoài tỉnh nhưng trong tỉnh lại rất có tiếng tăm, hợp tác với nhiều cơ quan xí nghiệp, nên doanh số hàng năm cũng rất khả quan.
Hoa Bằng nói:
“Chỉ cần hàng đạt chuẩn xuất khẩu, tớ có thể giúp cậu liên hệ với các nhà phân phối nước ngoài, đảm bảo tiêu thụ được hàng cho cậu.”
Nhà họ Hoa đã làm ngoại thương nhiều năm, trong tay tích lũy được rất nhiều mối khách hàng, nên lời hứa của cậu ta không phải nói suông.
“Được, đúng là anh em tốt, tớ lấy trà thay rượu kính hai cậu một ly.”
Ngô Diệp rất cảm động. Những “bạn bè” chơi khá thân trước kia của cậu đủ để ngồi mấy mâm ở Túy Hương Các, nhưng khi nhà thực sự xảy ra chuyện, chỉ có Bàng Chí, Hoa Bằng và Khâu Tiểu Hào là người giúp đỡ cậu.
Vì tình nghĩa này, cậu nguyện làm anh em tốt cả đời với họ.
Ba người lại tán gẫu một hồi. Ngô Diệp không thể tiết lộ chuyện về thế giới bên kia, nên vẫn nửa thật nửa giả bám vào câu chuyện cũ, bịa ra một người sư phụ cao nhân.
Không phải cậu không tin bạn bè, mà là trải nghiệm của cậu quá khó tin để nói ra. Hơn nữa, cậu lại đang dính líu đến những người trong thế giới ngầm như Triệu Quân, Victor. Nếu Bàng Chí và Hoa Bằng biết quá nhiều chuyện của cậu, ngược lại sẽ không an toàn cho họ.
Bàng Chí và Hoa Bằng biết Ngô Diệp không nói thật, nhưng họ hiểu tính cách của cậu, biết cậu chắc chắn có nỗi khổ tâm riêng. Hai người cũng không hỏi thêm, mà chuyển sang bàn về quy hoạch và phát triển xưởng thực phẩm của Ngô Diệp.
Họ không ngần ngại chia sẻ số điện thoại của một số nhà cung cấp nguyên liệu thực phẩm mà họ biết cho Ngô Diệp, và hứa sau này sẽ giúp cậu móc nối thêm các mối quan hệ khác.