Chương 127: Tương duyệt - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 127: Tương duyệt - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lỡ sau này cậu ấy không thèm để ý đến hắn nữa thì sao? Lỡ cậu ấy giận dỗi không bao giờ quay lại nữa thì sao?
Vì yêu sinh lo, vì yêu sinh sợ. Chỉ cần có người thực sự để trong lòng thì dù là thần thánh tim lạnh như sắt cũng sẽ lo được lo mất, huống chi Tần Vô Hoa chỉ là một người phàm trần, lần đầu tiên biết động lòng.
Khi hắn trở về căn “biệt thự” trống trải, không hề chuẩn bị tâm lý nhìn thấy Ngô Diệp bước ra từ phòng ngủ, nhìn thấy đôi mắt đào hoa tràn ngập ý cười của cậu, hắn bỗng cảm thấy cả thế giới như bừng sáng.
Nhị thiếu gia đã một mình xoắn xuýt bao nhiêu ngày, giờ nhìn thấy Tần Vô Hoa lại bình tĩnh đến lạ. Cậu đặc biệt gói ghém một đống đồ ăn ngon ở Túy Hương Các về, đang định xuống bếp hâm nóng đồ ăn làm bữa tối cho cả hai.
Tần Vô Hoa bước đến trước mặt cậu, đặt hai tay lên vai cậu, ôn tồn hỏi: “Suy nghĩ kỹ chưa?”
Vành tai Nhị thiếu gia ửng hồng, ánh mắt lảng tránh: “Suy nghĩ cái gì? Tôi không biết anh đang nói gì?”
“Là muốn nghe tôi nói lại lần nữa sao?” Tần Vô Hoa nâng khuôn mặt Ngô Diệp lên, nghiêm túc nhìn vào mắt cậu: “A Diệp, tôi thích cậu.”
Khuôn mặt trắng nõn như búng ra sữa của Nhị thiếu gia đỏ bừng, cậu lắp bắp thốt lên một tiếng “Ồ”, nửa ngày không có thêm phản ứng nào khác.
Sự căng thẳng thấp thỏm trong lòng Tần Vô Hoa chỉ nhiều hơn chứ không kém Ngô Diệp, chỉ là nhờ làn da ngăm đen và trời tối nên không ai nhìn ra thôi. Thực ra tai hắn cũng sắp bốc cháy rồi, vì thế vẻ mặt trông đặc biệt nghiêm túc: “Sau đó thì sao?”
Đầu óc Nhị thiếu gia hơi choáng váng: “Sau... sau đó cái gì?”
“Sau đó cậu có đồng ý ở bên tôi không?”
Nhị thiếu gia cảm thấy mình nên gật đầu nhưng khổ nỗi trước kia lỡ mồm nói thích đàn ông đều là b**n th**, gật đầu chẳng khác nào tự tát vào mặt mình sao? Cậu ấp úng nói: “Tôi... tôi...”
Hệ thống cảm thấy ký chủ ngốc nghếch đúng là ngốc chết đi được, rõ ràng trong lòng muốn gật đầu lắm rồi mà vì chút sĩ diện hão không đâu cứ cứng đầu. Ừm, nó đành miễn cưỡng giúp cậu một tay vậy, thuận tiện tặng Tần Vô Hoa một món quà.
Thế là Ngô Diệp còn đang lắp bắp, trong tay luống cuống bỗng nhiên xuất hiện một tuýp gì đó to đùng.
Cậu theo bản năng cầm lên xem, đồ “hệ thống sản xuất” xưa nay không bao giờ có bao bì hướng dẫn sử dụng, lần này thế mà lại có ba chữ đỏ chót tràn đầy “ác ý”: Dầu bôi trơn.
Mẹ kiếp.
Hệ thống lập tức cảm nhận được huyết áp tăng vọt của ký chủ ngốc nghếch, rõ ràng nó làm việc tốt mà sao lại có dự cảm không lành nhỉ? Chẳng lẽ là do virus tác quái sao?
[Đã trừ 1500 điểm tích lũy, hệ thống tặng năng lượng miễn phí, chúc hai người có một buổi tối vui vẻ, không cần cảm ơn tôi quá đâu.]
Giọng nói máy móc lạnh lùng của hệ thống bỗng vang lên bên tai cả Ngô Diệp và Tần Vô Hoa, không biết có phải ảo giác của Ngô Diệp không mà cậu lại nghe ra chút mùi vị “cầu khen ngợi”.
Hệ thống khốn kiếp, hại chết ông rồi còn khen cái rắm!
Tần Vô Hoa không nhịn được cười phá lên: “Ừm, cảm ơn mi, làm tốt lắm.”
Dữ liệu trong chip hệ thống lại bắt đầu chạy loạn, nó dừng lại một chút, lí nhí nói một câu không cần cảm ơn, trước khi ký chủ ngốc nghếch nổi điên thì tự chọn chế độ chờ, giả chết triệt để.
Ngô Diệp không tìm thấy kẻ đầu sỏ, cầm tuýp dầu bôi trơn trên tay, ném đi không được mà giận cũng không xong, đỏ mặt tía tai không biết nói gì. Tần Vô Hoa tâm trạng tốt, hôn chụt một cái lên đôi môi đang mím chặt vì tức giận của cậu:
“Đợi tôi tắm rửa sạch sẽ đã, tối chúng ta sẽ dùng.”
Nhị thiếu gia ngây người hai giây rồi nhảy dựng lên: “Ai bảo dùng hả?”
“Đây là 1500 điểm tích lũy đấy, cậu nỡ vứt đi sao?” Tần Vô Hoa nghĩ ngợi rồi nhân cơ hội hôn thêm cái nữa: “Ngoan.”
“...” Nhị thiếu gia QAQ. 1500 điểm đắt thật, đúng là hơi tiếc của. Nhưng mà --
Ngoan cái con khỉ ấy! Hai tên khốn kiếp hố hàng!
Tỏ tình cũng tỏ rồi, hôn cũng hôn rồi, đến dầu bôi trơn cũng cầm trên tay rồi, chút tâm tư lấn cấn của Nhị thiếu gia tan biến sạch sẽ, dứt khoát vò mẻ không sợ nứt. Khi Tần Vô Hoa định đánh úp lần thứ ba, cậu tức tối đẩy hắn ra rồi đá một cái:
“Toàn thân mùi tang thi, hôi chết đi được! Mau đi tắm đi.”
Tần Vô Hoa nhanh chóng hôn lên má cậu một cái: “Tuân lệnh, đại ca.”
Đợi Tần Vô Hoa vào phòng tắm, Nhị thiếu gia mới nhẹ nhàng dùng ngón tay chạm vào môi và má, cảm giác hình như cũng không tệ.
Bên trong nhẫn không gian là chân không, không có điều kiện cho vi khuẩn sinh sôi, nhiệt độ ổn định ở 10 độ C nên có hiệu quả bảo quản tươi nhất định.
Ngô Diệp bước vào bếp dưới lầu, lấy đồ ăn và điểm tâm gói từ Túy Hương Các ba ngày trước ra, đồ ăn vẫn còn rất tươi ngon. Cậu dùng bếp từ đun ít nước, hấp trước món bánh bao nước đặc biệt và há cảo tôm pha lê. Những món khác lần lượt được lấy ra khỏi hộp, lát nữa sẽ hâm nóng từng món một.
Tỏ tình thành công, người trầm tính như Tần Vô Hoa cũng vui vẻ ngân nga hát, tắm rửa sạch sẽ kỹ càng, cạo lại bộ râu mà sáng nay hắn mới cạo.
Trong bộ quần rằn ri và áo ba lỗ bó sát, hắn sờ cằm nhẵn nhụi, soi gương mấy lần. Dường như cuối cùng hắn cũng hiểu được tâm trạng... điệu đà của đám lính mới ngày xưa, mỗi khi chuẩn bị đi gặp bạn gái hay vợ.
Nếu để đám lính biết được huấn luyện viên ác quỷ của họ cũng có ngày hôm nay, chắc chắn chúng sẽ cười rụng răng mất thôi!
Để tránh xuất hiện bóng đèn không biết điều, Tần Vô Hoa đặc biệt gọi điện cho Tiền Hâm, báo rằng lát nữa hắn có việc phải ra ngoài, sẽ không qua tòa nhà nhỏ ăn cơm. Không đợi Tiền Hâm hỏi, hắn cúp máy, ba bước thành hai đi xuống bếp.
Ngô Diệp gần như gói hết mười mấy món tủ của Túy Hương Các mỗi món vài phần, mới lấy ra 1/3 từ không gian đã bày kín bàn bếp. Tần Vô Hoa tìm được một cái bếp từ dự phòng, cùng cậu loay hoay một hồi mới hâm nóng hết chỗ thức ăn.
Có lẽ vì đã bày tỏ lòng mình, cả hai đều cảm nhận rõ sự ngượng ngùng và... ám muội từ đối phương.
Phòng ăn nằm cạnh bếp, hơi đơn sơ, chỉ kê một chiếc bàn tròn gỗ hồng mộc không lớn lắm, trên bàn đặt một bình gốm sứ Thanh Hoa cắm vài bông hoa giả, miễn cưỡng coi là vật trang trí.
Nhị thiếu gia không có chút tế bào lãng mạn nào, trực tiếp ném cái bình vào góc rồi bày đầy thức ăn lên bàn.
“Đợi tôi ba phút.” Tần Vô Hoa nói xong, liền vào bếp tìm hai cái ly rượu vang, rồi lấy một chai rượu vang đỏ từ tủ lạnh ra, cầm dụng cụ mở nút chai quay lại phòng ăn.
Rượu vang đỏ rực rỡ dưới ánh đèn trắng xóa, sóng sánh những vòng tròn quyến rũ lạ thường. Vài ngụm rượu vào bụng, Nhị thiếu gia vốn ngàn chén không say, nay trên khuôn mặt trắng nõn như búng ra sữa lại xuất hiện hai ráng đỏ say lòng người.
Rượu làm người say, sắc đẹp làm người mê, rượu và sắc đẹp làm hỏng việc.
Một bữa tiệc thịnh soạn như vậy, Nhị thiếu gia chẳng nếm được mùi vị gì, ngược lại bản thân cậu lại bị Tần Vô Hoa coi như bữa tiệc lớn: “ăn” đến tận nửa đêm, xương cốt cũng chẳng còn nguyên vẹn.
Đại Tần tỏ vẻ sắc hương, thịt vị đều tuyệt vời, lưu luyến không muốn rời, đến dầu bôi trơn cũng tiết kiệm được, đúng là nhặt được bảo vật rồi. Còn Nhị thiếu gia thì tỏ vẻ đau lưng mỏi gối, đau mông, cảm thấy thật sự là lỗ to rồi.
Mẹ kiếp đã bảo mỗi người một lần cơ mà? Đồ khốn! Kẻ lừa đảo! QAQ!