Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 137: Sắp xếp - 2
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 137 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Tường trợn tròn mắt: “Chế độ đẳng cấp công dân là cái gì nữa?” Ngô Diệp rốt cuộc có bao nhiêu ý tưởng viển vông vậy?
Ngô Diệp nhìn ông ta với ánh mắt ghét bỏ:
“Ông không biết nhìn mặt chữ mà đoán nghĩa sao? Chính là dựa vào mức độ cống hiến của mỗi công dân để phân chia cấp bậc. Công dân có cấp bậc càng cao thì sẽ được hưởng càng nhiều ưu đãi tại Lam Thành. Trước đây các ông chẳng phải cũng áp dụng chế độ điểm tích lũy nhiệm vụ sao? Chế độ đẳng cấp công dân này chính là sự hoàn thiện và chuẩn hóa hơn dựa trên nền tảng đó. Thôi, nói nhiều ông cũng không hiểu đâu. Đến lúc đó, ông cứ bảo người chuyên môn đến đây, tôi sẽ trực tiếp nói chuyện với họ.”
Cái chế độ đẳng cấp công dân này, thực ra là Nhị thiếu gia đọc được trong mấy bộ truyện nhiệt huyết, bản chất cũng là một hình thức phân phối theo lao động.
Lam Thành cần thu hút thêm nhiều cường giả gia nhập. So với những lời hứa suông, những ưu đãi được ghi rõ trong luật pháp rõ ràng hấp dẫn hơn nhiều.
Một khi chế độ công dân được thiết lập, chắc chắn sẽ có công dân cao cấp và công dân thấp cấp. Chúng ta vừa phải ưu đãi công dân cao cấp, đồng thời vẫn đảm bảo quyền lợi cơ bản cho công dân thấp cấp.
Nếu vận hành tốt, chế độ này sẽ dễ dàng khiến những người sống sót nảy sinh cảm giác thuộc về và tự hào, thực sự coi Lam Thành là nơi an cư lạc nghiệp chứ không chỉ là một chốn nương thân tạm bợ.
Một khu dân cư thực sự hùng mạnh không thể chỉ dựa vào việc Ngô Diệp “vận chuyển” vật tư từ thế giới bên kia sang mà xây dựng được. Nó cần tất cả mọi người trong khu dân cư đoàn kết một lòng phấn đấu vì nó.
Quý Tường: “...” Sao càng nghe Ngô thiếu nói, ông ta càng cảm thấy những việc mình làm trước kia đều là rác rưởi thế nhỉ.
Ngô Diệp hỏi: “À đúng rồi, đã lâu như vậy rồi, rốt cuộc phía Thủ đô có nghiên cứu ra thuốc chữa bệnh dịch không? Cứ kéo dài thế này, Lam Thành sẽ đại loạn mất.”
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Quý Tường hơi khó coi:
“Chúng tôi đã trả cho khu dân cư Thủ đô 50 vạn tinh hạch, nhưng họ chỉ đưa cho chúng tôi một công thức thuốc, bảo chúng tôi tự nghĩ cách bào chế. Lam Thành làm gì có đủ những nguyên liệu đó.”
Phía Thủ đô đương nhiên biết Lam Thành không có nguyên liệu. Họ làm vậy chẳng qua là muốn vắt kiệt lợi ích từ Lam Thành mà thôi.
Ngô Diệp nghĩ ngợi rồi nói:
“Đưa công thức cho tôi, tôi sẽ nghĩ cách. Chiều nay, hãy tổ chức người đưa xác những người chết hôm nay ra ngoài thành hỏa táng tập thể. Lý Nguyên, cậu thống kê xem ai thuộc phe ta, rồi đưa danh sách cho Tăng Tân, bảo ông ấy phát tiền tuất cho người nhà theo tiêu chuẩn 500 tinh hạch mỗi người trước. Bảo ông ấy nói với người nhà của người đã khuất rằng, trong vòng ba tháng tới, người thân trực hệ của họ mỗi ngày có thể đến cửa hàng lương thực lĩnh 1 cân lương thực tinh theo đầu người. Ai khai khống mạo nhận sẽ bị hủy bỏ ưu đãi ngay lập tức, tình tiết nghiêm trọng sẽ bị đuổi khỏi Lam Thành.”
Quý Tường nghe mà mắt trợn tròn: “Ngô thiếu, lương thực dự trữ của chúng ta không còn nhiều, tối đa chỉ cầm cự được đến cuối tháng 12 thôi.” Ông ta chỉ thiếu điều không nói thẳng ra là không được làm như vậy.
Nhị thiếu gia phẩy tay, vẻ mặt đầy khí chất của một thổ hào:
“Chút lương thực thôi mà, tôi sẽ nghĩ cách. Giờ trời chắc đã tạnh hẳn rồi, hãy sắp xếp người đi xem xét lương thực trong khu trồng trọt, cứu vãn được bao nhiêu hay bấy nhiêu, cái nào hỏng hẳn rồi thì thôi. Nhanh chóng dựng nhà kính lên, trồng dặm thêm ít rau, sau đó nhanh chóng giải phóng đất, gieo lúa mì vụ đông xuống.”
Trong số ít nhà máy ở Lam Thành, có một nhà máy chuyên sản xuất vật liệu nhà kính. Mùa đông năm ngoái lạnh bất thường đã khiến sản lượng lúa mì và cải dầu giảm nghiêm trọng. Thời tiết năm nay còn khắc nghiệt hơn năm ngoái, nên chỉ có thể chuẩn bị trước.
Đề nghị của Ngô Diệp trùng khớp với kế hoạch ban đầu của nhóm Quý Tường, nhưng
“Ngô thiếu, chúng ta không có giống lúa mì vụ đông.”
Ngô Diệp không nhịn được oán thán: “Cái này không có, cái kia cũng không có, đến tài chính cũng thâm hụt. Thật không biết trước kia các ông làm cái gì nữa?”
Quý Tường tội nghiệp bị cậu nói cho đỏ mặt tía tai, nhưng chuyện này đâu trách được ông ta?
Các loại vật tư thiết yếu từ phía Thủ đô có giá cao ngất ngưởng. Tiền kiếm được từ việc bán lại và các loại thuế phần lớn đều đổ vào việc xây tường thành. Vốn dĩ định đợi vụ thu hoạch lớn xong sẽ kiếm được một khoản lớn, nhưng kết quả lại...
Ngô Diệp mất kiên nhẫn phẩy tay:
“Được rồi, giống lúa mì tôi sẽ nghĩ cách kiếm. Ông chịu trách nhiệm cho người dựng nhà kính lên, cái này chắc không vấn đề gì chứ?”
Lam Thành Lam Thành, gọi là Nát Thành thì đúng hơn. Nghèo rớt mồng tơi, không biết còn phải đổ bao nhiêu vốn vào nữa. Ngay cả một thổ hào như Nhị thiếu gia cũng thấy đau đầu vô cùng.
Quý Tường khô khốc đáp: “Không vấn đề.”
“Tiền Hâm, Dương Khởi, Dương Lệ Na, Triệu Càn Vũ, Bành Tử Quân, năm đội trưởng các anh mấy ngày nay dẫn người trong đội đi làm quen với đội phòng vệ thành phố cho kỹ. Giờ cục diện chưa ổn định, các nơi đều phải để ý một chút, đừng để kẻ gian lợi dụng sơ hở. Trong đội các anh, nếu có ai muốn vào đội phòng vệ thành phố, hãy kiểm tra kỹ càng, ai đủ điều kiện thì báo danh sách lên. Nói trước nhé, sau này những người này, tôi sẽ không nuôi báo cô như các ông lớn hiện tại đâu. Tất cả đều phải chia nhóm luân phiên ra ngoài giết tang thi cho tôi, thành tích không đạt thì đừng trách tôi đập bát cơm sắt của họ.”
Hiện tại, đội phòng vệ thành phố Lam Thành bình thường cũng ra ngoài giết tang thi, nhưng vì những người này đều có quan hệ dây mơ rễ má với tầng lớp cao cấp của Lam Thành, cậy có bát cơm sắt nên nhiều khi làm việc cầm chừng. Thu không đủ chi đến mức còn phải dùng thêm tiền thuế bù vào.
Ngô Diệp giờ một mình nắm quyền Lam Thành, không có nhiều ghế quản lý ngáng chân nhau, hoàn toàn không cần lo lắng về các mối quan hệ phái hệ gì cả. Làm tốt thì làm, không làm tốt thì cút. Chỉ cần đãi ngộ cao, khối người xếp hàng chờ vào.
“Rõ, đại ca!”
“Vô Hoa, anh thiết kế một kế hoạch huấn luyện cho đội phòng vệ thành phố. Đợi mọi việc vào guồng thì bắt họ tập luyện hàng ngày theo kế hoạch. Chuyện hôm nay, tuyệt đối không được tái diễn.”
Suy cho cùng, việc họ có thể dễ dàng chiếm được Lam Thành như vậy, đội phòng vệ thành phố như một đống cát rời rạc kia đã góp công không nhỏ.
“Rõ, đại ca.” Tần Vô Hoa miệng nhận lời nhanh chóng, nhưng trong lòng bắt đầu hơi lo lắng – A Diệp ngày càng chói lọi rực rỡ, hắn phải trông chừng cẩn thận, tuyệt đối không để ai cuỗm mất.
Mọi người thời gian qua đã nếm trải thủ đoạn huấn luyện đặc biệt của Tần Vô Hoa. Thấy sắc mặt hắn bỗng trầm xuống, ai nấy đều toát mồ hôi hột thay cho mình và cả những thành viên đội phòng vệ thành phố tương lai QAQ.
“Vô Hoa, đợi ngày mai có kết quả xét xử nhóm Tạ Vũ Đông, anh cùng Quý Tường và các đội trưởng khác chịu trách nhiệm kiểm kê nhập kho toàn bộ vật tư hiện có của Lam Thành, nhanh chóng khôi phục trật tự thị trường giao dịch. Quý Tường, lát nữa ông đi lấy công thức thuốc cho tôi.”
“Rõ!” Mọi người đều nhận lời rất sảng khoái, chỉ có Tần Vô Hoa hơi không vui vì hắn đã nghe ra Ngô Diệp lại định “rời đi” một thời gian. Đàn ông đã khai trai đúng là khổ mà.