Chương 140: Thuốc trị bệnh dịch - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 140: Thuốc trị bệnh dịch - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 140 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Công thức thuốc trị dịch bệnh do khu dân cư Thủ đô cung cấp gồm tổng cộng 12 loại nguyên liệu dược phẩm. Những cái tên tiếng Anh kỳ quái và khó đọc này Ngô Diệp chưa từng nghe thấy bao giờ.
Sau khi nhận được đơn thuốc, cậu nhờ Lý Nguyên dịch tên các nguyên liệu này sang tiếng Trung.
Cuối cùng cũng có một loại cậu hiểu, đó là một trong những nguyên liệu để sản xuất thuốc cảm và cũng là nguyên liệu chế tạo m* t** đá. Ngô Diệp từng may mắn được thấy khi tham gia hoạt động “nói không với m* t**” hồi đại học.
Không còn nghi ngờ gì nữa, thứ đó bị cấm mua bán tuyệt đối trong nước.
Cha cậu còn có thể tìm chút quan hệ để mua thuốc cảm đặc hiệu cho cậu, nhưng muốn mua loại nguyên liệu này thì người thường đừng hòng nghĩ đến.
Huống hồ, số lượng cậu muốn mua không phải một hai cân mà là hàng trăm cân, thậm chí nhiều hơn. Kênh chính ngạch không ai có thể kiếm cho cậu được.
Sau một thoáng do dự, Ngô Diệp quyết định tìm Daniel để mua số nguyên liệu này.
Daniel, kể từ sau vụ giao dịch vũ khí với Ngô Diệp lần trước, rất nhanh đã bị các huynh đệ cảnh giác, liên thủ chèn ép. Hơn mười ngày trôi qua, đến cả rìa công việc kinh doanh của gia tộc cậu ta cũng không chạm vào được.
Con cái Victor rất đông, trong đó không thiếu người xuất sắc. Tuổi càng cao, tâm tư ông ta càng khó đoán. Trừ khi làm quá đáng, ông ta rất ít khi can thiệp vào sự cạnh tranh của các con trai, luôn giữ thế “tọa sơn quan hổ đấu”.
Không có sự thiên vị của cha, Daniel đang ở độ tuổi cần học hỏi, thực sự rất khó có cơ hội tiếp xúc với “việc làm ăn”.
Vì thế, khi Ngô Diệp gọi điện liên lạc, hy vọng cậu ta giúp tìm một lô nguyên liệu dược phẩm, cậu ta đã đồng ý không chút do dự.
Mẹ của Daniel, bà Eva, trước khi lấy Victor là một bác sĩ trẻ đẹp, có dã tâm và thủ đoạn. Nếu không, bà ta sẽ không từ bỏ tiền đồ rộng lớn để lấy một ông già làm người vợ thứ năm, còn trăm phương ngàn kế sinh cho ông ta một đứa con mọn.
Eva chưa bao giờ là một bình hoa di động chỉ có nhan sắc. Bà ta chiếm giữ thân phận phu nhân hiện tại của Victor, có rất nhiều lợi thế tự nhiên. Không ai mong muốn Daniel có thể tiếp xúc với việc kinh doanh của gia tộc hơn bà ta.
Lần thứ hai nghe thấy cái tên Hoa Quốc xa lạ từ miệng con trai, bà ta bắt đầu nhận ra Ngô Diệp có thể sẽ có sự hợp tác lâu dài hơn với họ. Thế là bà ta rất sảng khoái đồng ý giúp con trai kiếm lô nguyên liệu dược phẩm này.
Thân phận trước kia của bà ta là bác sĩ, sau khi lấy Victor được cưng chiều hết mực, hiện tại đã trở thành một trong những cổ đông lớn của một công ty dược phẩm nổi tiếng ở quốc gia E.
Vì thế, ngay cả loại nguyên liệu mà Ngô Diệp cho là khó kiếm nhất cũng dễ dàng kiếm đủ số lượng cậu cần.
Lần này Ngô Diệp chó ngáp phải ruồi tìm đúng người. Chỉ mất hai ngày, Daniel đã thông báo cậu đến lấy hàng. Để duy trì “tình bạn” tốt đẹp với Ngô Diệp hành tung bí ẩn, Daniel đích thân đến giao hàng.
Ngành dược phẩm vốn lợi nhuận khổng lồ, giá nguyên liệu đa phần khá rẻ.
Lô nguyên liệu đủ pha chế 8 vạn liều thuốc này, dưới sự cố ý kết giao của Eva, chỉ tính hai phần lợi nhuận, làm tròn thu của cậu 300 vạn đô la. Tính ra chi phí mỗi liều thuốc khoảng 230 tệ.
Ngô Diệp thanh toán trực tiếp bằng vàng. Tính cả chiết khấu thì chi phí mỗi liều còn cao hơn vài chục tệ. Tuy nhiên, Ngô Diệp mang về Lam Thành dù có tốn công pha chế thành thuốc thì chi phí “rẻ mạt” như vậy hoàn toàn có thể bỏ qua, không đáng kể.
“Daniel, tôi còn muốn đặt thêm một lô vũ khí nữa. Lần này tôi muốn đặt hàng 1000 vạn đô la, vài ngày nữa lấy, được không?” Ngô Diệp hỏi.
Người phiên dịch dịch lại lời Ngô Diệp cho Daniel. Daniel lộ rõ vẻ vô cùng phấn khích, cậu ta dùng tiếng Trung bập bẹ hỏi Ngô Diệp: “Ngô, anh cần nhiều hàng như vậy, làm gì?”
Ngô Diệp thu lại nụ cười trên mặt, lạnh lùng nói bốn chữ: “Bí mật kinh doanh.”
Daniel nghe người phiên dịch nói lại, biết mình lỡ lời, lập tức nói một tràng dài. Người phiên dịch liên tục xin lỗi, mãi lâu sau sắc mặt Ngô Diệp mới dịu lại, miễn cưỡng đưa đơn đặt hàng cho Daniel.
Daniel sợ mất đi khách hàng duy nhất là Ngô Diệp, từ đó về sau không bao giờ hỏi thẳng Ngô Diệp dùng hàng vào việc gì nữa.
Nhưng câu hỏi của Daniel lại khiến Ngô Diệp nảy sinh cảnh giác.
Dù hành tung của cậu có được che giấu kỹ đến đâu, cứ mua vũ khí quy mô lớn từ Daniel mãi như vậy, vũ khí mua về không được đưa ra bất kỳ chiến trường nào, lâu dần dù là đường đi của vũ khí hay nguồn gốc số vàng đều không thể giải thích rõ ràng với người khác. Sớm muộn gì cũng bị người ta phát hiện ra điều bất thường, phải nghĩ cách giải quyết.
Xưởng quân sự Lam Thành hoàn toàn không như những gì các cấp trên tuyên bố. Thực ra xưởng vẫn sản xuất bình thường nhưng vì thiếu nguyên liệu nên sản lượng không thể tăng lên. Có lẽ có thể bắt đầu từ việc tìm kiếm nguyên liệu.
Nhà và người thân của cậu đều ở bên này, phàm làm việc gì cũng phải suy nghĩ cẩn trọng hơn.
Tạm biệt Daniel, Ngô Diệp đi vài vòng để chắc chắn không có ai theo dõi mới lái chiếc xe tải chở nặng đến nhà máy hóa chất bỏ hoang để cất giấu. Cậu dùng tinh thần lực chất đầy hơn nửa không gian bằng nguyên liệu, nhấn nút Cổng dịch chuyển, mệt mỏi trở về nhà ở Lam Thành.
Hệ thống hiếm khi đưa cậu đáp xuống giường một cách chính xác. Nhị thiếu gia mệt đến mức nằm bệt trên giường, không muốn động đậy dù chỉ một ngón tay. Tần Vô Hoa vẫn chưa ngủ, đang soạn thảo “quân quy” cho đội phòng vệ thành phố trên máy tính bảng.
“A Diệp, tắm rửa rồi hãy ngủ.” Tần Vô Hoa đặt công việc đang làm xuống, đi tới vỗ nhẹ lên khuôn mặt ngái ngủ của Ngô Diệp.
Ngô Diệp tinh thần lực cạn kiệt, mệt đến mức không muốn nói lời nào. Cậu giở trò ăn vạ, quay người lại, chổng mông về phía Tần Vô Hoa, nhắm mắt dụi dụi, định chui tọt vào trong chăn.
Tần Vô Hoa ngăn cậu lại giữa chừng, có chút bất lực xen lẫn đau lòng và cưng chiều, bế cậu lên. Bế vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ cho cậu rồi bế lại lên giường đắp chăn:
“Được rồi, ngủ sớm đi, sáng mai đừng có ngủ nướng đấy nhé.”
Nhị thiếu gia lầm bầm một câu “lắm chuyện”, cuộn mình như con tằm trong chớp mắt, chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Sau khi ngủ say, “Pháp hít thở cơ bản” tự động vận hành, hơi thở của Ngô Diệp ngày càng nhẹ nhàng.
Tần Vô Hoa như thường lệ đặt một nắm tinh hạch đỏ bên gối Ngô Diệp. Chẳng bao lâu sau, màu sắc của tinh hạch đỏ bắt đầu phai dần, hóa thành năng lượng tinh thuần hòa vào cơ thể Ngô Diệp.