Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 15: Hiểu lầm - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỷ Vân cũng sửng sốt nhưng tất nhiên cậu ta không ngốc nghếch thiếu hiểu biết như Ngô Diệp. Cậu ta ngẩn người nhìn Tần Vô Hoa với vẻ mặt như đang nhìn một con quái vật.
Cũng phải thôi, lăn lộn trong mạt thế một năm rưỡi, chứng kiến không ít người lần lượt thức tỉnh dị năng, Kỷ Vân từng lập đội với rất nhiều dị năng giả nhưng chưa bao giờ thấy ai – kể cả dị năng giả cấp hai đỉnh cao – có thể tung ra một đòn khủng khiếp giết chết đối thủ trong tích tắc như vậy.
Kẻ bị giết lại là một dị năng giả cấp hai sơ cấp đang trong trạng thái cuồng hóa, thực lực có thể sánh ngang với cấp hai đỉnh cao. Đáng sợ hơn nữa là người trước mắt này mới chỉ vừa thức tỉnh dị năng!
Tim Kỷ Vân đập liên hồi.
Mạt thế, kẻ mạnh là vua.
Ánh mắt Kỷ Vân nhìn Tần Vô Hoa lúc này chỉ còn lại sự tôn kính và cuồng nhiệt, ý định kể công đòi báo đáp trong lòng đã tan thành mây khói theo tiếng sấm sét vừa rồi.
Tần Vô Hoa thờ ơ liếc Kỷ Vân một cái rồi ánh mắt dừng lại trên người Ngô Diệp. Hắn thực sự không ngờ vào khoảnh khắc sinh tử như vậy mà cậu nhóc này vẫn không bỏ rơi mình.
Trên đời này người có thể đối xử với hắn như vậy, ngoại trừ những anh em kề vai sát cánh trước mạt thế thì e rằng chỉ có mình cậu thôi.
Nhưng tại sao? Rõ ràng họ không hề quen biết nhau. Tần Vô Hoa rất khó hiểu.
Lúc này Ngô Diệp mới giật mình nhận ra “cổ phiếu tiềm năng” mà cậu dày công chăm sóc gần hai mươi ngày qua đã tỉnh lại. Hả, khoan đã: “Tia sét vừa rồi là do anh đánh xuống à?” Gật đầu đi, nhanh lên.
Đôi mắt Ngô Diệp sáng rực khiến Tần Vô Hoa bỗng thấy tai hơi nóng lên. Hắn vô thức dời tầm mắt, mặt vẫn không biểu cảm nói: “Rời khỏi đây trước đã, động tĩnh vừa rồi quá lớn, tang thi gần đây sẽ nhanh chóng kéo tới thôi.”
Ngô Diệp có cả bụng câu hỏi muốn hỏi Tần Vô Hoa nhưng nghe nói tang thi sắp tới liền nuốt ngược trở lại, chỉ biết vâng dạ một tiếng.
“Khoan đã đại ca, viên tinh hạch này là của anh.”
Kỷ Vân sống trong cảnh túng thiếu nên cậu ta đương nhiên không thể bỏ qua viên tinh hạch của Vương Hòa. Có dao găm dã chiến trong tay lại thêm kinh nghiệm thường xuyên dọn dẹp chiến trường nên kỹ năng của cậu ta có thể gọi là bậc thầy. Chỉ trong vài câu nói, cậu ta đã thành thục lấy viên tinh hạch còn nóng hổi từ não Vương Hòa ra, dùng nước mưa rửa sạch rồi cùng với khẩu súng lục cung kính dâng lên trước mặt Tần Vô Hoa.
Ngô Diệp: “...” Mẹ kiếp, tốc độ ôm đùi này cũng quá chuyên nghiệp rồi đấy? Đúng là làm mù mắt chó hợp kim titan mà.
Tần Vô Hoa nhìn Kỷ Vân, thấy người này rất biết điều, lại không có tâm địa xấu xa.
Trong mạt thế không thiếu kẻ thức thời nhưng người như Kỷ Vân, vừa có chút nhiệt huyết lại không lùi bước trước hiểm nguy sinh tử thì thực sự hiếm hoi, gặp được cũng coi như là duyên phận.
“Đồ đạc...” Tần Vô Hoa cảm thấy mình sắp bị ánh mắt nóng rực kia thiêu đốt, đành phải nuốt mấy chữ “cậu cứ giữ lấy” vào bụng, tạm thời đổi giọng: “Cậu đưa cho cậu ấy, đi mau.”
Ngô Diệp lập tức cười híp mắt, cậu quả nhiên không nhìn lầm người!
Kỷ Vân cũng với thái độ cung kính ấy, giao tinh hạch cho Ngô Diệp. Ba người nhanh chóng rút lui về căn nhà nông trước khi tang thi ập đến.
Vương Hòa chỉ dùng súng bắn đứt dây xích bên ngoài chứ không làm hỏng cánh cổng sắt lớn, nên khi cài chốt sắt vào, nó vẫn kiên cố như cũ.
Ngô Diệp cũng không cố ý tránh mặt hai người họ, lấy bình xịt trong ba lô leo núi ra, xịt nốt chút thuốc xua đuổi cuối cùng lên cánh cổng lớn.
Ba người rút về căn phòng Ngô Diệp ở trước đó, nín thở, tập trung lắng nghe, không dám phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.
Động tĩnh vừa rồi rất lớn, thu hút ít nhất vài trăm con tang thi kéo đến tạo thành một làn sóng tang thi quy mô nhỏ, tiếng gào rú thê lương khiến người ta rợn tóc gáy.
Đại quân tang thi đến chậm một bước, lục soát tứ phía không tìm thấy con mồi nào khác nên đành miễn cưỡng chia nhau cái xác “không tươi” của Vương Hòa, kén chọn, chỉ bỏ lại phần cơ thể đã bị nhiễm trùng ác tính rồi tản ra, lang thang vô định trong đêm mưa.
Tần Vô Hoa và Kỷ Vân đều đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận ác chiến nhưng không ngờ làn sóng tang thi lại rút đi dễ dàng như vậy.
Đợi bên ngoài không còn tiếng động gì nữa, Kỷ Vân tò mò hỏi Ngô Diệp: “Thứ cậu vừa xịt là cái gì vậy?”
Ngô Diệp nghĩ đến việc trong lúc nguy hiểm như vậy mà Kỷ Vân không bỏ rơi cậu, thậm chí còn chủ động bảo cậu chạy trốn, hai người coi như có giao tình sinh tử. Đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu ở “quê nhà” của cậu có mấy ai nghĩa khí được như vậy? Trong lòng Ngô Diệp, địa vị của Kỷ Vân đã nhảy vọt lên hàng anh em chí cốt mà với anh em chí cốt thì Ngô Diệp luôn chẳng có chút đề phòng nào, buột miệng thốt ra:
“Thuốc xua đuổi tang thi.”
Mắt Kỷ Vân trợn tròn: “Cái gì? Thuốc xua đuổi tang thi? Cậu kiếm ở đâu ra vậy?”
Ngô Diệp đang đau đầu không biết giải thích thế nào về một thứ phức tạp như “Hệ thống lính đánh thuê” thì Tần Vô Hoa lạnh lùng liếc nhìn hai người, ánh mắt dừng lại trên người Kỷ Vân, lạnh giọng nói: “Cậu hỏi nhiều quá rồi đấy.”
Trong mười mấy hai mươi ngày hôn mê, ngoại trừ việc tỉnh lại vào nửa đêm thì đôi khi trong lúc mê man Tần Vô Hoa cũng cảm nhận được tình hình bên ngoài, vì thế không tránh khỏi nghe được vài câu Ngô Diệp lẩm bẩm khi mặc cả với hệ thống.
Ban đầu hắn còn không chắc đó có phải là mơ hay không nhưng giờ nghe Ngô Diệp nhắc đến thuốc xua đuổi tang thi thì hắn lập tức hiểu ra, đó không phải là mơ mà Ngô Diệp thực sự đang che giấu một bí mật động trời.
Nếu thuốc xua đuổi tang thi là thật, vậy còn vắc-xin mà Ngô Diệp từng nhắc đến thì cậu đang giao dịch với ai? Lòng người dễ thay đổi, Tần Vô Hoa hiểu rõ hơn bất kỳ ai. Theo bản năng, hắn không muốn bí mật của Ngô Diệp bị lộ ra ngoài.
Ngô Diệp lúc này mới giật mình ngậm miệng lại. Kỷ Vân giật mình thót tim, vội vàng giải thích: “Đại ca, anh đừng hiểu lầm, tôi thật sự không có ý gì khác đâu.”