Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 151: Vũ khí năng lượng - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 151 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thỏ đại ca đang hoài niệm về cuộc sống trước kia, có một đám đàn em oai phong, có bãi cỏ rộng lớn, mỗi ngày có hai viên tinh hạch, có kẻ hầu hạ ngốc nghếch. Còn bây giờ thì chẳng còn gì cả, ừm, ngoại trừ một ông chủ mới tính khí thất thường.
Thỏ đại ca co ro trong chiếc ổ nhỏ mềm mại, âm thầm rỉa lông buồn bã. Nó muốn về khu chăn nuôi quá đi mất QAQ.
Ngô Diệp vô cùng tức giận vì hệ thống đã bỏ qua một đoạn quan trọng như vậy mà không nói cho cậu biết, hại cậu vô duyên vô cớ khế ước với một con khế ước thú vừa béo, vừa ngốc, vừa nhát gan. Cậu mệt mỏi đến mức không muốn yêu nữa! Nhưng dù có giận đến mấy Ngô Diệp cũng không quên nhiệm vụ bắt buộc cậu đã vất vả lắm mới hoàn thành. Giải quyết xong chuyện của Ngưu vương, việc đầu tiên cậu làm khi về đến nhà là nhận thưởng nhiệm vụ.
Ấn nút xong, trái tim bé nhỏ của Nhị thiếu gia đập thình thịch không tiền đồ như mọi khi, mắt không chớp nhìn chằm chằm màn hình.
Đánh giá nhiệm vụ: D-
Phần thưởng nhiệm vụ: 1000 điểm tích lũy, Súng ngắn tinh hạch cấp thấp x1.
Ngô Diệp biết giá súng ngắn tinh hạch cấp thấp là 2 vạn điểm tích lũy và 10 tinh hạch vàng.
Cậu đã muốn đổi những thứ liên quan đến năng lượng tinh hạch từ lâu, nhưng giá khởi điểm của những thứ này tính bằng tinh hạch vàng. Rẻ nhất là súng ngắn tinh hạch cấp thấp, 10 tinh hạch vàng, tiếc là cậu chỉ có đúng 1 viên tinh hạch vàng cất kỹ dưới đáy hòm.
Có được vũ khí tinh hạch hằng mơ ước, tâm trạng Ngô Diệp tốt hơn một chút, nhưng niềm vui này định sẵn không kéo dài được bao lâu.
“Đồ khốn, tức chết ta rồi, ngươi có thể vô dụng hơn một chút nữa được không? Tin không ta ném ngươi vào bầy tang thi cho tang thi ăn thịt đấy!” Nhị thiếu gia nhìn con thỏ béo co ro trong góc thùng xe bán tải mà tức nổ đom đóm mắt.
Thỏ đại ca rung rung tai, cẩn thận rúc sâu hơn vào trong góc, kiên định vùi đầu vào bụng, hai cái chân trước ngắn ngủn mập mạp che mắt, giả vờ như mình không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì.
Nó không muốn đánh nhau với quái vật ăn thịt đâu QAQ! Nó muốn bỏ nhà ra đi QAQ!
Nếu ở một bối cảnh khác, biết đâu Ngô Diệp cũng sẽ thấy nó ngốc nghếch đáng yêu, nhưng mà –
Đây là khế ước thú của cậu! Đây là khế ước thú của cậu! Đây là khế ước thú của cậu!
Trong lòng Nhị thiếu gia như có ngàn vạn con thần thú chạy qua, loáng thoáng hiểu được cảm giác “tiếc rèn sắt không thành thép” mà ông già nhà mình dành cho cậu rồi.
Tần Vô Hoa dùng súng tinh hạch giải quyết một con tang thi trong tầm mắt, quay đầu thấy Ngô Diệp vẫn đang mắng khế ước thú của cậu, đáy mắt thoáng hiện ý cười.
Chủ nào tớ nấy, Tần Vô Hoa cảm thấy Thỏ đại ca và A Diệp thực sự có rất nhiều điểm chung: lười, tham ăn, ham ngủ, nhát gan, tính khí thất thường, và sau đó đều rất... moe.
Tất nhiên những lời này hắn không dám nói trước mặt Ngô Diệp, nếu không mấy ngày tới đừng hòng về phòng ngủ chính mà ăn thịt.
Tần Vô Hoa đào viên tinh hạch đỏ trong đầu tang thi ra, đi đến bên cạnh Ngô Diệp: “Em mắng nó cũng vô dụng thôi, cứ ném thẳng nó cho tang thi là được.”
Ngô Diệp phồng má nói:
“Cũng vô dụng như nhau cả thôi, anh không thấy nó chạy còn nhanh hơn thỏ à!”
Được rồi, nó vốn là thỏ mà. Nhưng nhìn chiến thú của nam chính tiểu thuyết mạng xem, không phải rồng thì là kỳ lân hay phượng hoàng, tệ nhất cũng là XXX có dòng máu thượng cổ. Nhìn lại nhà mình xem, thỏ! Con thỏ nhà nhát gan vô dụng nhất! Thỏ thịt!
Trong loài thỏ còn chẳng có xuất thân tốt! Ham ăn, lười làm, nhát gan, đúng là phế vật hơn cả cậu!
“Mẹ kiếp, đứa nào cũng là đồ hố hàng!”
Thỏ đại ca giả điếc, hệ thống cũng nằm không mà trúng đạn. Rõ ràng nó đã mở cửa sau cho ký chủ ngốc nghếch rồi, cậu ta lại chẳng hiểu nỗi khổ tâm của nó chút nào. Hừ hừ, lười quản cậu ta!
Tần Vô Hoa vỗ vỗ lưng cậu, vuốt ve cậu: “Thôi nào, đừng giận nữa. Chúng ta đã thử hiệu quả của súng ngắn tinh hạch rồi, giờ thì đến khu vây săn rèn luyện cho Thỏ đại ca đi.”
Ngô Diệp thở dài thườn thượt, ủ rũ nói: “Được rồi.”
Hiệu quả của súng ngắn tinh hạch cấp thấp không tốt như tưởng tượng. Một viên tinh hạch chỉ dùng được ba mươi lần, đồng thời chỉ có thể giết tang thi cùng cấp hoặc thấp hơn cấp tinh hạch. Ngoài ra, nó còn không thể nạp tinh hạch trên cấp ba, tức là tối đa chỉ nạp được tinh hạch cam.
So với vũ khí nóng thông thường hiện nay, súng ngắn tinh hạch tiết kiệm tiền hơn một chút, nhưng đối với Ngô Diệp và Tần Vô Hoa, hiệu quả chiến đấu như vậy chỉ có thể gọi là gân gà (bỏ thì thương vương thì tội).
Tuy nhiên, rõ ràng giá trị thực sự của súng ngắn tinh hạch cấp thấp không nằm ở khả năng chiến đấu mà là giá trị bản thân của nó.
Dị năng giả, thú biến dị, thậm chí tang thi đều có thể hấp thụ năng lượng tinh hạch. Nhưng bất kể các nhà khoa học thử nghiệm thế nào, họ cũng không thể dùng biện pháp khoa học kỹ thuật để chuyển đổi loại năng lượng này, hay dùng nó thay thế dầu mỏ, than đá, khí đốt tự nhiên, các nguồn năng lượng khác. Súng ngắn tinh hạch cấp thấp là một thành phẩm hoàn chỉnh, không nghi ngờ gì nữa, nó sở hữu thiết bị chuyển đổi năng lượng tinh hạch hoàn hảo. Chỉ cần giải mã được thiết bị này, việc Lam Thành muốn thực sự xưng bá hoàn toàn không thành vấn đề.
Lam Thành là một khu dân cư nông nghiệp, nếu không gặp thiên tai thì việc đáp ứng nhu cầu lương thực của người sống sót trong thành hoàn toàn không thành vấn đề. Nhưng điểm yếu lớn nhất của Lam Thành là thiếu năng lượng và thiếu khoáng sản.
Thiếu hai thứ này, mạch máu của Lam Thành sẽ mãi bị các khu dân cư khác nắm giữ. Có phát triển đến đâu cũng chỉ là chư hầu phụ thuộc của người khác, không thể thực sự độc lập. Vậy thì miếng bánh lớn này Ngô Diệp định sẵn vĩnh viễn không thể nuốt trôi một mình được.
Tạm chưa bàn đến vấn đề cảm giác quy thuộc, chỉ riêng việc Ngô Diệp hiện tại đã làm cho Lam Thành nhiều như vậy, cậu không muốn tâm huyết mình bỏ ra cuối cùng lại thành ra may áo cưới cho người khác.
Nếu thiết bị chuyển đổi năng lượng tinh hạch có thể được sao chép hoàn hảo thì kéo theo đó không phải là sự thay đổi của một khẩu súng, một khẩu pháo, mà là một cuộc cách mạng công nghiệp quét qua toàn thế giới.
Trong cuộc cải cách này, Lam Thành chỉ cần chiếm được chút tiên cơ, cục diện cả thế giới sẽ vì thế mà thay đổi.
Nghĩ đến những mặt tốt này, cơn giận trong lòng Ngô Diệp cuối cùng cũng nguôi ngoai đôi chút.
Đội phòng vệ thành phố Lam Thành sau khi tuyển người và điều chỉnh lại, hiện tại quân số tạm thời duy trì ở mức 12.000 người. Tần Vô Hoa chia số người này thành các đơn vị: 10 người một tiểu đội, 30 người một trung đội, 120 người một đại đội, 600 người một tiểu đoàn, 1200 người một trung đoàn. Tổng cộng, đội phòng vệ thành phố được chia thành 10 trung đoàn.
Mỗi cấp đơn vị đều có hai người phụ trách chính và phó. Dựa trên các cấp bậc khác nhau, người phụ trách được hưởng trợ cấp thêm tương ứng với cấp bậc. Tuy nhiên, nếu đơn vị phụ trách không hoàn thành nhiệm vụ, người phụ trách trực tiếp sẽ bị phạt gấp đôi, và tất cả mọi người trong đơn vị đó đều phải chịu phạt. Ngược lại, nếu hoàn thành vượt mức nhiệm vụ, người phụ trách và đơn vị đó đều được hưởng thưởng thêm.