Chương 154: Ngân hàng quốc tinh

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 154: Ngân hàng quốc tinh

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 154 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lam Thành tọa lạc tại khu vực Tây Nam Hoa Quốc, mùa đông thường không quá khắc nghiệt, trước tận thế hiếm khi có tuyết rơi. Thế nhưng năm nay, mới bước sang tháng mười một, một đợt không khí lạnh tràn xuống đã khiến nhiệt độ giảm đột ngột hơn mười độ C. Nhiệt độ chỉ còn dao động quanh mức 2, 3 độ - đây là mức lạnh nhất của Lam Thành trong nhiều năm trước, thậm chí có vẻ còn lạnh hơn cả năm ngoái.
Ngô Diệp đã vận chuyển nhiều chuyến polyethylene từ thế giới bên kia về. Sau một thời gian gấp rút, cuối cùng cậu cũng dựng xong 16 vạn mẫu nhà kính. Cụ thể, 5000 mẫu được quy hoạch để trồng rau, 3,5 vạn mẫu trồng ngô, 5 vạn mẫu lần lượt trồng khoai lang và đậu tương, còn 2 vạn mẫu trồng cải dầu.
Cải dầu có khả năng chịu lạnh tốt hơn, nên một số ruộng tạm thời chưa kịp dựng nhà kính cũng được gieo trồng cải dầu.
Lam Thành đã giữ lại một phần hạt giống rau, ngô, khoai lang, đậu tương, cải dầu từ trước, đồng thời cũng mua thêm một lô từ khu dân cư Thủ đô, cơ bản là đủ để gieo trồng.
5 vạn mẫu nhà kính còn lại được dùng để trồng lúa mì vụ đông. Tuy nhiên, do lúa mì vụ đông năm ngoái mất mùa trên diện rộng, khiến nhiều khu dân cư trắng tay, nên năm nay hạt giống trở nên đặc biệt đắt đỏ.
Trong điều kiện canh tác bình thường, năng suất lúa mì vụ đông đạt khoảng 400 đến 500 kg một mẫu. Với điều kiện hiện tại của Lam Thành, nếu đạt được 250 kg một mẫu đã là rất tốt rồi.
Tỷ lệ bột mì nguyên cám khoảng 92%, còn bột mì thông thường khoảng 80%. Hiện tại, giá bột mì thông thường ở Lam Thành là 5 tinh hạch một cân, có nghĩa là thành phẩm cuối cùng của một mẫu lúa mì vụ đông, nếu bán theo giá hiện hành, có thể thu về tối đa 2000 tinh hạch.
Trong khi đó, giá hạt giống hiện tại lên tới 80 tinh hạch (tương đương 400 gram vàng) một cân. Một mẫu đất ít nhất cần gieo 10 kg hạt giống, riêng chi phí hạt giống đã cần tới 1600 tinh hạch.
Theo quy hoạch, Quý Sùng dự định trồng 5 vạn mẫu lúa mì trong nhà kính, cần 1 triệu cân hạt giống. Riêng chi phí hạt giống đã lên tới 8000 vạn tinh hạch – số tiền này gần như vét sạch tài sản của Lam Thành.
Số tài sản này chỉ là giá trị quy đổi ra tinh hạch. Thực tế, một phần lớn vật tư chưa được bán ra thành tiền mặt, nên số tinh hạch thực sự có thể chi ra không quá 3000 vạn. Tổng lượng vàng dự trữ cũng không quá 60 tấn.
Nhẫn không gian của Ngô Diệp khá nhỏ, chỉ có 27 mét khối. Mỗi lần nhét đầy, cậu cũng chỉ vận chuyển được tối đa 30 tấn (tương đương 6 vạn cân) hạt giống lúa mì. Để gom đủ số hạt giống này, cậu cần tròn hai mươi ngày.
Để hạn chế tối đa việc lộ bí mật, sau khi bàn bạc với Tần Vô Hoa, Ngô Diệp quyết định tạm thời rời khỏi Lam Thành, tạo ra giả tượng họ đi các khu dân cư khác để kiếm hạt giống.
Ngô Diệp nói với Quý Tường:
“Tôi có cách kiếm được một lô hạt giống lúa mì, giá có thể kiểm soát ở mức khoảng 10 tinh hạch một cân. Ngày mai tôi và Vô Hoa sẽ dẫn một số người rời khỏi Lam Thành. Ông bảo Vu Huệ chuẩn bị cho tôi 20 tấn vàng, ngoài ra chuẩn bị thêm 600 vạn tinh hạch, càng nhiều tinh hạch cam và đỏ càng tốt.”
Theo giá hệ thống, 1 tinh hạch cam đổi được 100 tinh hạch trong suốt, 1 tinh hạch đỏ đổi được 50 tinh hạch trong suốt. Tuy nhiên, ở Lam Thành, tinh hạch cam vẫn rất hiếm, giá chính thức hiện tại là 1 tinh hạch cam đổi được 1000 tinh hạch trong suốt, còn 1 tinh hạch đỏ đổi được 200 tinh hạch trong suốt. Tỷ lệ quy đổi tinh hạch đỏ sẫm, hồng vẫn giữ nguyên như hệ thống.
Trong kho của Lam Thành hiện có khoảng 1800 viên tinh hạch cam và khoảng 2 vạn viên tinh hạch đỏ. Lượng dự trữ hai loại tinh hạch này là đủ để đáp ứng nhu cầu của Ngô Diệp. Chỉ cần đủ điểm tích lũy, cậu có thể đổi một số công pháp cần thiết.
Quý Tường cau mày nói: “Vàng và tinh hạch đều không thành vấn đề, nhưng cậu mang nhiều tinh hạch lên đường như vậy, không sợ gây ra bạo động tang thi triều sao? Hay là để tôi đổi cho cậu thành thẻ tinh hạch thông dụng?”
Thẻ tinh hạch thông dụng là một loại thẻ thông minh chống giả, tương tự như loại tiền tệ mới ra đời gần đây. Đơn vị phát triển và đảm bảo khả năng thanh toán trên toàn quốc cho loại thẻ này chỉ có khu dân cư Thủ đô, nơi giàu có nứt đố đổ vách. Sau khi nhận ra sức hấp dẫn chết người của tinh hạch đối với tang thi, mười quân phiệt lớn và các thế gia ở Thủ đô đã liên kết lại, thành lập Ngân hàng Quốc Tinh.
Thông báo đã được gửi tới các nhân viên chính phủ đóng tại Hiệp hội Thợ săn xác sống ở các khu dân cư cỡ vừa và lớn, chuẩn bị cho việc xây dựng chi nhánh.
Hiện tại, liên lạc trong nước bị cắt đứt, tạm thời không thể kết nối mạng. Vì vậy, thẻ tinh hạch thông dụng được phát hành hiện nay là các thẻ thông minh chống giả với các mệnh giá 1000, 1 vạn, 10 vạn, 100 vạn tinh hạch. Kích thước của chúng tương đương với thẻ tín dụng hay thẻ tiết kiệm trước kia, có hệ thống chống giả đặc biệt, không ghi danh và không báo mất được.
Người sống sót chỉ cần mua thẻ tinh hạch thông dụng với mệnh giá tương ứng tại Ngân hàng Quốc Tinh, số tinh hạch mệnh giá trên thẻ có thể được đổi ở bất kỳ nơi nào có Ngân hàng Quốc Tinh trên toàn quốc.
Tuy nhiên, mỗi lần mua và đổi đều phải trả 5% phí thủ tục.
Thẻ tinh hạch thông dụng về cơ bản không có ý nghĩa lớn đối với người sống sót bình thường, nhưng đối với các thương đoàn mạo hiểm thường xuyên đi lại giữa các căn cứ người sống sót thì ý nghĩa vô cùng to lớn. Loại thẻ này chắc chắn đã giảm thiểu rất nhiều rủi ro cho họ.
Ít nhất, mang theo thẻ trong người khi đi lại bên ngoài không còn phải lo bị tang thi đuổi theo nữa. Điều này chắc chắn sẽ khuyến khích nhiều người có năng lực thành lập thương đoàn hơn, tăng cường mối liên hệ giữa các khu dân cư trong quá trình trao đổi hàng hóa. Nhìn theo hướng tích cực, Thủ đô và các khu dân cư lớn đều sẽ giảm được chi phí giao dịch ở một mức độ nhất định.
Mặt khác, đối với các khu dân cư, Ngân hàng Quốc Tinh rõ ràng là một trong những thủ đoạn để Thủ đô tăng cường kiểm soát. Khi có thẻ tinh hạch thông dụng trên toàn quốc, lòng trung thành của nhiều người sống sót đối với khu dân cư sẽ giảm xuống, vì tài sản có thể dễ dàng chuyển đi nên họ sẽ dễ dàng di cư hơn.
Thêm vào đó, phía Thủ đô tạm thời chưa nghiên cứu ra vật liệu có thể cách ly năng lượng tinh hạch, nên tinh hạch của các ngân hàng không có cách nào lưu thông qua lại. Họ chỉ có thể ép buộc các khu dân cư tham gia vào, với quy tắc cơ bản là:
Nếu tinh hạch của ngân hàng thiếu, tài chính khu dân cư phải bù vào. Sau đó, dùng thẻ tinh hạch để thanh toán giao dịch với phía Thủ đô, và có thể được hưởng ưu đãi nhất định. Nếu tinh hạch của ngân hàng vượt quá giới hạn dự trữ, khu dân cư sẽ phải dùng vật tư đặc sản “mua lại” số tinh hạch thừa, rồi vận chuyển vật tư đặc sản đó về Thủ đô. Nếu thực sự không mua nổi, đội vệ binh đặc chủng đóng tại địa phương sẽ tìm cách vận chuyển tinh hạch về khu dân cư Thủ đô.
Cách làm này chẳng khác nào các khu dân cư phải ra sức làm việc, lại còn phải chịu rủi ro, trong khi Thủ đô thì ngồi mát ăn bát vàng, hưởng trọn mọi lợi ích.
Phía Thủ đô đã tung ra chiêu bài củ cà rốt và cây gậy quen thuộc: nếu ngoan ngoãn phối hợp, khu dân cư sẽ được chia 30% cổ phần chi nhánh Ngân hàng Quốc Tinh tại địa phương; nếu không phối hợp, xin lỗi, sau này chúng ta không cần giao thiệp vui vẻ với nhau nữa, đừng mơ tưởng đến chuyện giao dịch gì cả.
Lấy Lam Thành làm ví dụ, mọi mặt đều không thể tách rời giao dịch với Thủ đô và các khu dân cư khác – từ muối, xăng dầu, súng ống, đạn pháo cho đến thuốc men...
Các khu dân cư khác cũng tương tự, ngay cả một số khu dân cư lớn có thể tự cung tự cấp cũng không dám hoàn toàn trở mặt với Thủ đô.
Khu dân cư Thủ đô tập trung hơn 70% nhân tài cao cấp của cả nước, sở hữu những cơ quan nghiên cứu khoa học tiên tiến nhất cả nước, thậm chí cả thế giới. Biết đâu ngày nào đó họ nghiên cứu ra vắc-xin virus D, hoặc thuốc tiến hóa cho dị năng giả... những thứ công nghệ cao như vậy. Đến lúc đó, mới đi cầu xin người ta thì đã muộn rồi.
Tình hình các khu dân cư lớn phức tạp hơn Lam Thành nhiều. Không ngoại lệ, chúng đều do các thế lực lớn trước tận thế xây dựng và kiểm soát, có mối liên hệ chặt chẽ với Thủ đô, đồng thời giao dịch qua lại với các căn cứ khác cũng rất thường xuyên. Việc Ngân hàng Quốc Tinh triển khai ở những nơi đó ngược lại dễ dàng hơn ở Lam Thành rất nhiều.
Ngô Diệp, nhân vật số một Lam Thành, chính là người tẩy chay Ngân hàng Quốc Tinh nhất. Gã đàn ông hói đầu phụ trách xây dựng ngân hàng kia mắt mọc trên đỉnh đầu, mở mồm ra là giọng quan liêu quái gở. Ngô Diệp tiếp xúc với gã ba lần, lần nào cũng muốn tát cho gã một cái.
“Đừng nhắc đến cái thứ đó với tôi, cứ đưa thẳng tinh hạch đến nhà tôi là được. Tôi có thể phải đi hơn hai mươi ngày, ông để mắt kỹ tên Chu Văn Tài cho tôi. Ngân hàng còn chưa xây xong đã muốn làm mưa làm gió trên địa bàn của ông đây à, mơ đi!” Ngô Diệp dứt khoát nói.
Chu Văn Tài chính là giám đốc chi nhánh Ngân hàng Quốc Tinh Lam Thành do Thủ đô phái xuống. Ngô Diệp ghét nhất việc gã ta mở mồm ra là Thủ đô thế này thế nọ. Mẹ kiếp, nhìn đâu cũng thấy ngứa mắt, không thích ở lại sao không cút về đi? Theo quy mô của Lam Thành (một khu dân cư cỡ trung), họ phải cung cấp cho chi nhánh tổng cộng 800 vạn tinh hạch làm vốn dự trữ ban đầu, và phải trực tiếp dùng tinh hạch để mua thẻ. Hiện tại, chi nhánh Quốc Tinh Lam Thành còn đang chọn địa điểm, vậy mà Chu Văn Tài đã nóng lòng muốn chuyển tinh hạch từ kho bạc Lam Thành đi rồi, chỉ thiếu nước coi kho bạc Lam Thành là của nhà mình. Gã còn không ít lần cố ý chia rẽ quan hệ giữa cậu và Quý Sùng, đúng là phiền phức.
Quý Tường cũng rất khó chịu với Chu Văn Tài, nhưng ông là Quyền thành chủ Lam Thành, tiếp xúc với Chu Văn Tài khá nhiều, dù không kiên nhẫn cũng chỉ có thể nhịn:
“Tôi biết rồi, tôi sẽ nghĩ cách kiếm ‘chút việc’ cho hắn làm, đảm bảo mấy ngày nữa hắn sẽ không còn tâm trí đâu mà nhảy nhót nữa.”
Chu Văn Tài rất háo sắc, nhưng vợ gã lại là một bà chằn tinh. Gã dựa vào quan hệ bên nhà vợ mới kiếm được cái ghế béo bở này. Điểm yếu to đùng như thế bày ra đấy, Quý Tường mà không tận dụng triệt để thì có lỗi với tin tức mà em trai vất vả nghe ngóng được quá.
Ngô Diệp gật đầu, bực bội vỗ một cái vào con Thỏ đại ca đang nhấp nhổm:
“Được rồi, lát nữa nhanh chóng đưa đồ qua cho tôi.”
Một trong những lợi ích lớn nhất của nhẫn không gian là có thể cách ly hoàn toàn dao động tinh hạch, giống như một hộp cách ly. Đồ để trong đó còn an toàn hơn để trong kho bạc.
Thỏ đại ca ỉu xìu thu móng vuốt mập mạp về, buồn chán vuốt lông. Lát sau, thấy Ngô Diệp đứng dậy định đi, nó lập tức nhảy xuống sô pha, lẽo đẽo theo sau Ngô Diệp.
Ngô Diệp giờ đã chấp nhận con thỏ béo không ngầu này rồi. Thỏ đại ca đối mặt với tang thi thì gan bé tí, nhưng đối mặt với người thì chẳng sợ sệt chút nào, còn rất hưởng thụ “ánh mắt chú ý” của người khác, vẻ kiêu ngạo cũng khá đáng yêu. Khế ước thú càng thân thiết ăn ý với chủ nhân thì hấp thụ năng lượng càng thuận lợi. Nó thích đi theo, Ngô Diệp cũng không đuổi, dần dà, mọi người đều quen với con thú biến dị cấp ba ngốc nghếch đáng yêu bên cạnh Ngô thiếu.
Trong lúc Ngô Diệp nói chuyện với Quý Tường, Tần Vô Hoa đã tập hợp 40 thành viên dự bị của đội nòng cốt đã được huấn luyện và khảo sát trong thời gian qua. Anh chọn ra 12 người gia nhập đội nòng cốt, đợi Ngô Diệp cấy Trung Tâm Phù cho họ xong. Cùng với 13 người khác, trừ Kỷ Vân và Lý Nguyên, họ sẽ lập thành một thương đoàn ra ngoài “mua hạt giống”.
Tuy nhiên, đích đến thực sự của họ không phải bất kỳ khu dân cư nào, mà là huyện Thanh Mân.