Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 166: Đồng đội mới - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 166 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Số tiền còn lại trong thẻ của cha Ngô hiện tại đều là tiền Ngô Diệp kiếm được từ sàn đấu lần trước.
Số tiền này đã được đội ngũ của Triệu Quân “tẩy trắng” sạch sẽ. Bất kể ai kiểm tra, đó đều là lợi nhuận từ đầu tư nước ngoài, trong sạch, đáng tin cậy, không thể tìm ra chút sơ hở nào. Số vàng bạc, đồ cổ, trang sức kia cũng đã được bán hết.
Đầu ra thực sự của xưởng thực phẩm là thế giới tận thế. Tiền tệ của hai thế giới không thể lưu thông được với nhau, thứ cậu có thể mang về chỉ là vàng bạc, đá quý, đồ cổ. Những thứ này chắc chắn không thể công khai, muốn đổi thành tiền chỉ có thể đi theo con đường phi pháp.
Hiện tại cậu có hai đường dây liên lạc, một là phía Daniel, hai là Triệu Quân. Daniel tuổi còn nhỏ, việc kinh doanh gia tộc mà cậu ta tham gia có giới hạn, một số việc chắc chắn không thể tự mình quyết định.
Mà Ngô Diệp lại không muốn bản thân xuất hiện quá nhiều trong giới ngầm. Cậu không có chỗ dựa ở đây, lỡ gặp phải chuyện “đen ăn đen”, cậu ở đây thì còn dễ nói, nếu cậu không có ở đây mà có kẻ có ý đồ xấu với người nhà cậu thì rất nguy hiểm.
Triệu Quân dù sao cũng là người nước Z, đôi khi quốc tịch chính là một sự liên kết tự nhiên. Về việc tìm kênh tiêu thụ ngầm, cậu đương nhiên tin tưởng Triệu Quân – người có thể quyết định mọi việc hơn. Đợi xong việc đợt này, đúng là nên tìm gã nói chuyện nghiêm túc.
Nếu có thể cấy một lá Trung Tâm Phù lên người Triệu Quân thì tốt biết mấy, như thế thì quá yên tâm rồi.
Ngô Diệp cũng biết đây chỉ là ảo tưởng của mình. Trong tình huống bình thường, ai lại nguyện ý để người khác cấy thứ quái gở khó lường đó lên người mình? Nhìn đám người mới cấy Trung Tâm Phù dưới trướng cậu xem, ai chẳng phải vì cuộc sống bức bách, vì tận thế dồn ép?
Triệu Quân sống ung dung tự tại, muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền, có thể hô mưa gọi gió trong cả hai giới hắc bạch. Gã có ngốc mới chịu để mình cấy phù chịu sự kiểm soát của người khác.
Vậy cậu phải dùng cái gì để khiến Triệu Quân động lòng đây?
Ngô Diệp nghĩ đến đau cả đầu nên dứt khoát không nghĩ nữa, an ủi cha mẹ đang trong trạng thái hưng phấn rõ rệt sau đó ghé qua văn phòng xưởng trưởng, gọi mấy nhân viên phát triển hương vị thực phẩm đến hỏi về công thức bánh quy kẹo.
Mặc dù xưởng thực phẩm chưa chính thức hoạt động nhưng mấy người này cũng không hề nhàn rỗi, đã dựa theo công thức cha Ngô đã cung cấp làm ra bánh quy và kẹo rồi.
Ngô Diệp nếm thử, bánh quy có mùi vị rất ngon, vị trứng muối giòn tan, thơm phức, vị sữa đậm đà, ngọt nhưng không ngấy. Kẹo chia làm hai loại là kẹo cứng vị trái cây và kẹo sữa, mùi vị không hề thua kém các loại kẹo cao cấp trên thị trường.
Ngô Diệp giờ nếm thử thành phẩm rồi cũng không còn lo bị hố khi giao dịch với siêu thị của Bàng Chí nữa, chỉ dựa vào mùi vị này, xuất khẩu cũng không thành vấn đề.
“Ba, ba đã gửi mẫu mấy thứ này cho Bàng Chí chưa?” Ngô Diệp vừa nhai kẹo sữa vừa hỏi.
Cha Ngô lắc đầu nói:
“Hai hôm nay bận tối mắt tối mũi, đợi hai hôm nữa rảnh rồi gửi cho nó.”
Thực ra cha Ngô cũng mới nếm thử mùi vị tối nay. Dựa vào hương vị này, ông đã có niềm tin vào đầu ra. Cho dù siêu thị của Bàng Chí không nhập hàng, ông vẫn có cách để bán được.
Nghe nói gần đây ông già nhà Bàng Chí dạo này qua lại khá thân thiết với lão già háo sắc nhà Âu Dương, có một số việc thằng bé Bàng Chí chưa chắc đã tự quyết định được.
Chuyện ở thế giới bên kia đã đủ để Ngô Diệp bận rộn rồi, trước khi có kết quả, Ngô Dung không định dùng những chuyện này làm phiền con trai.
Rời khỏi xưởng thực phẩm, Ngô Diệp tiện đường ghé qua xưởng thuốc lá giả để lấy hàng. Bên Lam Thành liên tục có biến động, sau dịch bệnh, tiền trong tay nhiều người cũng đã cạn kiệt, thị trường “xa xỉ phẩm” gần đây không mấy khả quan.
Ngô Diệp mang thuốc lá về không định bán ở Lam Thành mà định đợi khi có các đoàn buôn đến thì sẽ bán cho họ. Ngân hàng Quốc Tinh dù có tệ hại đến mấy thì tác dụng tích cực trong việc kích thích lưu thông thương mại là không thể phủ nhận.
Mùa đông không thuận lợi cho xe cộ đi lại nhưng khả năng hoạt động của tang thi cũng bị hạn chế đáng kể, các đoàn buôn ngược lại trở thành hoạt động sôi nổi nhất trong năm.
Ngô Diệp vốn đã dự tính đợi gieo xong lúa mì vụ đông sẽ cử một đoàn buôn đi về phía bắc đến khu dân cư Khánh Nguyên để mua xăng dầu, đến lúc đó mang theo những món hàng khan hiếm này thì không lo không bán được giá tốt.
Ngoài ra lương thực cũng cần mua vào. Không gian nhẫn của cậu quá nhỏ, chỉ có thể giải quyết nhu cầu cấp bách chứ không thể ngày nào cũng chỉ chuyên tâm vận chuyển lương thực.
Khẩu phần ăn cho hơn tám vạn người, vận chuyển từ cuối năm đến tận tháng Tư, tháng Năm năm sau, không mệt chết cậu mới là lạ? Hơn nữa, cậu tìm đâu ra nhiều lương thực như vậy?
Mấy nhãn hiệu thuốc lá giả mà xưởng sản xuất cho Ngô Diệp hiện tại đều đã được thay bằng bao bì theo yêu cầu của Ngô Diệp. Người phụ trách xưởng thuốc lá giả vốn cũng có chút quan hệ với giới xã hội đen, không biết nghe tin từ đâu mà nói Ngô Diệp có quan hệ rất tốt với Triệu Thái tử. Những thứ Ngô Diệp yêu cầu thì gã không dám lơ là chút nào.
Tất nhiên, Ngô Diệp cũng rất hào phóng, tiền hàng thì trả đủ và chưa bao giờ nợ. Kênh tiêu thụ cũng rất bí mật, đến giờ gã vẫn chưa hiểu Ngô Diệp bán nhiều thuốc lá giả như vậy đi đâu.
Dù sao thì, chỉ cần Ngô Diệp có bản lĩnh không gây rắc rối cho gã là gã đã cảm kích vô cùng rồi.
Sau nhiều lần giao dịch, người phụ trách đã coi Ngô Diệp là một khách hàng lớn. Chỉ cần Ngô Diệp gọi điện báo trước một tiếng, gã đã chuẩn bị hàng hóa đâu vào đấy, có thể lấy hàng bất cứ lúc nào.
Ngô Diệp chất đầy một xe hàng rồi ra về. Sau khi rời khỏi khu công nghiệp cũ, cậu liền thu hết số hàng này vào không gian. Về đến nhà đã gần mười một giờ.
Ngô Diệp để lại một nửa số thuốc lá giả ở nhà, kéo lê cơ thể mệt mỏi trở về thế giới bên kia.