Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 179: Cứu viện nguyên thủy (trung)
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 179 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Quý Tường đến đăng ký nhiệm vụ, vẫn còn khá sớm. Nhờ thù lao hậu hĩnh, 500 thợ săn zombie đã nhanh chóng được tập hợp đầy đủ.
Phần lớn dị năng giả hệ Thổ đang ở trong thành nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp, nhanh chóng phản hồi tin nhắn và vội vã đến điểm tập kết tại tầng hai Hiệp hội Thợ săn zombie.
Quý Tường cử một vài đội vệ binh đặc nhiệm ra ngoài thành để tìm kiếm số ít dị năng giả hệ Thổ đã rời khỏi Lam Thành.
Lam Thành chỉ có bấy nhiêu dị năng giả, trong đó hệ Thổ được xem là có số lượng thức tỉnh nhiều hơn một chút, tổng cộng cả thành phố có hơn 180 người.
Dương Khởi nhận lệnh từ Ngô Diệp, dẫn theo Triệu Càn Vũ cùng 18 dị năng giả hệ Thổ cấp hai đỉnh phong khác, và Trang Trường Trị, Trang lão nhị, bay trực thăng thẳng đến khu dân cư Nguyên Thủy.
Để đề phòng bất trắc, Ngô Diệp đã đổi lấy 20 bình thuốc xua đuổi cấp trung và 200 bình thuốc xua đuổi cấp thấp, giao cho Triệu Càn Vũ và Dương Khởi mang theo.
Sau khi tập hợp đủ người, Quý Tường sắp xếp 80 chiếc xe tải lớn nhỏ, tạo thành một đoàn xe hùng dũng tiến về vách đá Cẩu Tử cách đó mấy trăm cây số.
Ngô Diệp và Tần Vô Hoa ngồi riêng một chiếc xe bán tải, đi ngay sau chiếc xe tải dẫn đầu. Tần Vô Hoa cầm lái, Ngô Diệp ngồi ghế phụ, cầm một miếng thịt khô, nghĩ đủ trò trêu chọc Thỏ đại ca.
Thỏ đại ca phải dùng hết “ba chiêu làm nũng” mới được ăn thịt khô. Chú thỏ nhỏ sợ bị chủ nhân xấu tính giành mất miếng thịt, liền ngậm miếng thịt khô nhảy ra ghế sau, ôm miếng thịt thơm lừng mùi ngũ vị hương gặm nhấm từ từ.
“Rõ ràng là thỏ, sao lại thích ăn thịt đến vậy chứ?” Ngô Diệp lầm bầm.
Tần Vô Hoa cười nói: “Không phải do em chiều hư nó đấy sao?”
Nhị thiếu gia hơi chột dạ: “Sao lại do em chiều hư? Rõ ràng là nó tham ăn, cái gì cũng chén sạch. Anh đã thấy món nào nó không thích ăn bao giờ chưa?”
Tần Vô Hoa ngẫm nghĩ, đúng là không có thật. Thỏ đại ca thích ăn thịt nhất nhưng cũng mê cỏ xanh, rau củ, mì, cơm đều không từ chối, ngay cả đồ ăn vặt như bánh quy cũng ăn. Dường như chẳng có gì là nó không thích ăn cả.
Oái oăm thay, ăn nhiều, ăn tạp như vậy mà nó lại chẳng hề hấn gì.
“Thỏ đại ca không kén ăn, điểm này thì ngoan hơn em nhiều.” Ngô Diệp thích ăn thịt nhưng không thích ăn rau, gặp món không hợp khẩu vị thì thà nhịn đói chứ không chịu ăn nhiều, khó nuôi hơn Thỏ đại ca gấp bội.
Nhị thiếu gia không phục:
“Em rõ ràng là ưu tú hơn Thỏ đại ca... Khoan đã, anh dám so sánh em với Thỏ đại ca, chán sống rồi sao?”
Mắt Nhị thiếu gia đảo một vòng, nghĩ ngay ra một chiêu trò xấu xa.
Ngón tay thon dài như ngọc xoa xoa một cách tà ác, bàn tay giơ cao, nhẹ nhàng hạ xuống đùi Tần Vô Hoa, đầu ngón trỏ hư hỏng gãi nhẹ. Cảm giác tê dại hóa thành ngọn lửa xộc thẳng lên đại não của Đại Tần, tay hắn run lên, suýt chút nữa đã lái xe lạng lách hình chữ S.
Nhị thiếu gia cảm nhận rõ ràng bắp đùi dưới tay mình run lên bần bật, cơ bắp căng cứng như đá. Sau đó, khuôn mặt vốn lạnh lùng kia bắt đầu ửng hồng, tiếp đó tai và cổ cũng đỏ bừng. Đôi mắt đào hoa to tròn của Nhị thiếu gia lập tức híp lại đầy đắc ý.
“... A Diệp!” Tần Vô Hoa khẽ quát, sắc mặt vô cùng khó coi.
Nhị thiếu gia không sợ hắn, cũng chẳng sợ chiêu này của hắn. Hắn càng giận thì cậu lại càng thấy vui, ngón trỏ gãi nhẹ rồi tiến thẳng về phía “cậu em nhỏ” ở giữa hai chân hắn.
Nhị thiếu gia giờ không còn là kẻ ngây thơ nữa, kỹ thuật phải gọi là vô cùng điêu luyện, khiến “cậu em nhỏ” của Đại Tần lập tức chào cờ. Sau đó...
Đương nhiên là không có sau đó nữa.
“Sáng nay dậy sớm quá, buồn ngủ quá, em ngủ bù chút đây, đừng làm phiền em nhé.” Nhị thiếu gia lấy một cái bịt mắt One Piece từ trong nhẫn không gian ra, nghiêm túc đeo lên, nghiêng đầu, cố ý phát ra tiếng ngáy khò khò.
Tần Vô Hoa bị trêu chọc đến mức dục hỏa đốt cháy người, cúi đầu nhìn “cậu em nhỏ” đang bi phẫn của mình, rồi lại nhìn cái đầu lâu mũ rơm kiêu ngạo trên mặt ai kia. Hắn tức đến mức mặt lúc đỏ lúc đen, lúc đen lúc đỏ, chỉ đành buông một câu tàn nhẫn mà ngay cả chính hắn cũng không tin lắm:
“... Nhóc con khốn nạn, em cứ đợi đấy.”
Nhị thiếu gia hừ hừ một tiếng, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc ý.
Ngô Diệp vốn định giả vờ ngủ, nhưng giả vờ một hồi rồi ngủ thật. Khi tỉnh dậy, trời đã tối đen như mực.
Ban đêm ở nơi hoang dã cực kỳ nguy hiểm. Zombie như uống thuốc kích thích, các chỉ số cơ thể tăng vọt một cách chóng mặt, gầm rú điên cuồng ùa ra từ bốn phương tám hướng, đuổi theo đoàn xe đang phóng như điên.
Trong chuyến đi này, mỗi chiếc xe đều được lắp đèn pha. Ánh đèn sáng trưng chiếu rọi khắp xung quanh, trên mỗi xe, thợ săn zombie ngồi nấp sau tấm chắn xe, cầm súng giảm thanh liên tục bắn tỉa zombie.
Ngoài đội cận vệ của Ngô Diệp, những người khác, kể cả đội phòng vệ thành phố, gần như không bao giờ ra khỏi thành vào ban đêm.
Đối mặt với làn sóng zombie không ngừng ùa tới từ bốn phía, ai nấy đều sợ hãi trong lòng. Dù sợ hãi, dưới sự chỉ huy của đội phòng vệ thành phố, mọi người đều bắn giết zombie một cách có trật tự, tạm thời chưa có thương vong nào.
Những người từ khu dân cư Nguyên Thủy đến đều tập trung trên chiếc xe tải dẫn đầu, dẫn đường cho mọi người. Trên chiếc xe tải dẫn đầu, ngoài người của khu dân cư Nguyên Thủy còn có mười cận vệ của Ngô Diệp và một số thành viên đội phòng vệ thành phố.
Những cận vệ này đã từng trải qua cảm giác ngủ giữa vòng vây zombie ở huyện thành, nên bị chút zombie này đuổi theo chẳng thấm vào đâu. Ngắm bắn thay đạn từ đầu đến cuối, tay họ không hề run rẩy, cứ như mười cỗ máy giết chóc vậy.
Có người thậm chí còn tranh thủ lúc thay đạn, lấy thuốc lá trong túi ra hút. Mùi khói thuốc thoang thoảng khiến mấy con nghiện thuốc lá trên những chiếc xe khác thèm nhỏ dãi.
Lính phòng vệ thành phố nhìn mà thèm đến phát điên, ở Lam Thành không ai là không muốn trở thành cận vệ của thành chủ.
Đãi ngộ của cận vệ cao hơn họ gấp bội lần, ai nấy đều oai phong lẫm liệt. Trong khi người khác còn đang vui mừng vì thỉnh thoảng được ăn một bữa thịt thịnh soạn thì họ đã có thuốc lá, rượu bia không rời tay. Người khác khổ sở tích cóp tinh hạch để nâng cao dị năng thì tu vi của họ tăng vọt như tên lửa.
So sánh người với người đúng là tức chết người! Bao giờ họ mới được vào đội cận vệ đây? Nghe nói sau này tuyển chọn cận vệ sẽ chọn từ đội phòng vệ thành phố, không biết có phải sự thật không.
Lính phòng vệ thành phố tràn trề hy vọng, ai nấy đều chấn chỉnh tinh thần, hy vọng để lại ấn tượng tốt cho những cận vệ lão làng.
Người khu dân cư Nguyên Thủy coi như được mở rộng tầm mắt. Tối qua họ bị zombie đuổi chạy trối chết, thảm hại vô cùng, nhưng người Lam Thành vừa ra tay một cái, dù zombie đông gấp mấy lần tối qua, nhưng đến bánh xe cũng không chạm được vào.
Người sống sót bên ngoài từ bao giờ lại trở nên lợi hại đến thế này? Họ càng lợi hại thì càng tốt, sau này họ sẽ chuyển đến Lam Thành. Những người này càng mạnh mẽ, cuộc sống của họ càng được đảm bảo. Những người Nguyên Thủy đã bị mài mòn nhuệ khí, giờ chỉ khao khát được tiếp tục sống những ngày yên ổn.
Những người sống sót đến từ khu dân cư Nguyên Thủy cầu cứu, trong lòng vừa nhen nhóm vài phần hy vọng, cũng nảy sinh chút cảm giác thuộc về Lam Thành.
Ngô Diệp lấy một đống đồ ăn vặt từ trong không gian ra. Cậu và Tần Vô Hoa đều không phải dị năng giả hệ Hỏa, nên trên xe không thể hâm nóng thức ăn, chỉ đành ăn tạm lương khô.
Ngô Diệp xé một gói lương khô vị bò, tự cắn một miếng rồi đưa đến bên miệng Tần Vô Hoa, miệng ngọt xớt nói:
“Lái xe cả buổi chiều mệt lắm rồi phải không anh? Biết anh vất vả, thưởng cho anh miếng bánh này nhé.”
Ngủ cả buổi chiều, Nhị thiếu gia đã quên béng chuyện trêu chọc lúc nãy rồi.
Tần Vô Hoa bất lực thở dài, nhìn Ngô Diệp một cái, rồi ghé miệng cắn một miếng lớn ngay chỗ cậu vừa cắn, nhai từ từ.
Ngô Diệp bị cái nhìn đó làm cho hơi chột dạ, ngoan ngoãn cắn tiếp chỗ hắn vừa cắn. Một miếng lương khô không lớn, hai người anh một miếng em một miếng, thoáng cái đã hết.
Ngô Diệp lại lấy thịt khô ra, anh một miếng em một miếng, thỉnh thoảng còn đút nước cho Tần Vô Hoa. Một bữa tối đơn giản ăn xong, chút giận dỗi trong lòng Tần Vô Hoa đã tan biến sạch sẽ.
“Anh có mệt không? Hay để em lái thay cho?” Ngô Diệp hỏi, ngủ cả chiều giờ cậu đã tỉnh táo hẳn.
Tần Vô Hoa lắc đầu: “Không sao, đằng nào cũng không còn xa nữa. Đợi xong việc bên này, em định theo kế hoạch cũ đi khu dân cư Giang Nam hay chuyển đồ ở huyện Thanh Mân về trước?”
Ngô Diệp nghĩ ngợi rồi nói:
“Chuyển đồ trước. Giờ vấn đề lương thực đã có Phùng Vũ lo liệu rồi, khu dân cư Giang Nam đi lúc nào cũng được. Nhân lúc zombie ở huyện Thanh Mân bị chúng ta giải quyết gần hết, chuyển máy móc thiết bị trong khu công nghiệp về, chúng ta còn có thể tranh thủ quy hoạch sớm một chút. Hơn nữa giờ trời lạnh, khả năng hành động của zombie bị hạn chế nhất định, đây chính là cơ hội tốt để mọi người dọn dẹp huyện Thanh Mân.”
Tần Vô Hoa cười nói: “Nghĩ giống anh đấy.”
Nhị thiếu gia cười hì hì: “Đương nhiên, cái này gọi là tâm linh tương thông đấy, anh hiểu không?”
Hai người cười nói bàn luận về quy hoạch và phát triển tiếp theo của huyện Thanh Mân, chẳng mấy chốc đã đến chín giờ tối. Người khu dân cư Nguyên Thủy rút kinh nghiệm từ tối qua, trực tiếp dẫn mọi người đi con đường gần nhất và thông thoáng nhất.
Bớt đi đường vòng, mọi người hành động trật tự, không gặp sự cố gì, xe nhanh chóng đến đường đèo quanh núi.
Con đường này mới được làm cách đây mấy năm, có hai làn xe, một bên dựa vào núi cao, một bên nhìn xuống thung lũng sông. Đường quanh co, dốc đứng, trên mặt đường đầy đất đá sạt lở do trận động đất. Một số đoạn còn bị rễ cây biến dị phá hủy hoàn toàn. May mà xe trong đoàn đa phần đã được cải tiến, thời tiết mấy hôm nay cũng khá tốt, mặt đường rất khô ráo, nếu không, con đường thế này đúng là không thể đi nổi.
Gian nan di chuyển trên đường núi khoảng một tiếng đồng hồ, người khu dân cư Nguyên Thủy cuối cùng cũng kích động chỉ vào một bức tượng thần núi bị hư hại nói: “Đến rồi, đến rồi! Chính là chỗ này!”
Tượng thần núi được chạm khắc ngay trên vách đá sa thạch đỏ lộ thiên. Trước kia, dân làng quanh đây thỉnh thoảng vẫn đến đây cúng bái, mấy ngôi làng lân cận hàng năm đều góp một khoản tiền chuyên dùng để tu sửa tượng thần.
Virus D bùng phát đến nay đã gần hai năm, vị thần núi từng uy nghiêm giờ đây đầu đã biến mất trong trận động đất, cánh tay sống động gãy thành mấy khúc, rơi xuống đường.
Cành khô cỏ úa như gông xiềng trói buộc thần linh, bám chặt lấy cả bức tượng, để lại những vết nứt trên bức tượng thần đồ sộ.
Thần đã chết.
Tiền Hâm thông báo cho mọi người qua bộ đàm, đoàn xe tiến thêm một đoạn nữa rồi từ từ dừng lại.
1000 lính phòng vệ thành phố cùng một số cận vệ ở lại bên ngoài phòng thủ, chặn giết zombie bám theo. 500 người còn lại cùng mấy trăm thợ săn zombie thuê ngoài theo sau Ngô Diệp, Tần Vô Hoa, vác vũ khí, cầm dụng cụ đào đất đi vào đường hầm.
Đường hầm nằm ở phía dưới bên phải tượng thần núi, từ đường cái đi xuống theo một con đường mòn khoảng 200 mét là đến.
Cửa đường hầm cỏ hoang mọc um tùm nhưng không thấy tơ nhện nào. Thỏ đại ca dường như ngửi thấy mùi gì đó, ôm chặt một sợi dây leo khô ở cửa hang, sống chết không chịu vào.
Ngô Diệp trực tiếp bảo hệ thống bật chế độ giám sát toàn diện. Trong hang động sâu hun hút, sau một tảng đá lớn, hàng chục đôi mắt xanh lục bỗng hiện lên trong đầu cậu.
Một con sói xám khổng lồ cầm đầu gầm nhẹ một tiếng, mấy chục con sói khác đều đứng dậy, nhanh chóng vào trạng thái cảnh giới.
Mẹ kiếp, bên trong rõ ràng là một cái hang sói!