Chương 186: Trao đổi hàng hóa - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 186: Trao đổi hàng hóa - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 186 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi bàn bạc và ký kết hợp đồng mua bán với Ngô Diệp, Phùng Vũ không thể nán lại Lam Thành thêm nữa. Hắn đã ở Lam Thành mười ngày, số lương thực đã hứa mang đến cho Lam Thành vẫn đang chờ hắn ở khu dân cư Giang Nam, không thể chậm trễ hơn nữa.
Ngô Diệp đồng ý trả trước một nửa số tinh hạch cho gã, nửa còn lại sẽ thanh toán bằng các vật phẩm xa xỉ quý hiếm.
Phía Tăng Tân nhận được chỉ thị của Ngô Diệp, đã bàn bạc với Phùng Vũ vài lần, cuối cùng Ngô Diệp quyết định, giá hàng hóa được thống nhất bằng 30% giá bán lẻ đã bao gồm thuế tại Lam Thành. Còn việc Phùng Vũ mang về bán kiếm được bao nhiêu thì tùy thuộc vào bản lĩnh của gã.
Lam Thành quả đúng như Ngô Diệp nói, hiện tại dân cư đông đúc, đời sống khó khăn, số người thực sự có khả năng tiêu dùng "hàng xa xỉ" không nhiều. Vật giá ở đây vẫn rẻ hơn so với một số khu dân cư lớn, nên những vật tư khan hiếm này Phùng Vũ mang về đảm bảo sẽ thu lợi lớn, không sợ thua lỗ.
Phùng Vũ không cần quá nhiều loại hàng hóa, chỉ tập trung vào bốn loại chính: kẹo, sô cô la, thuốc lá và nước hoa.
Theo lời gã, kẹo ăn ngon, người lớn trẻ con đều thích, giá cũng không quá đắt. Ngô Diệp bán cho gã 6 tinh hạch một viên, gã mang về bán buôn ít nhất cũng thu về 12 tinh hạch. Nếu bày bán trong cửa hàng ở khu dân cư lớn, dễ dàng bán được 20, 30 tinh hạch. Các khu dân cư lớn đông dân, thợ săn xác sống càng nhiều, số người sẵn sàng bỏ ra chút tiền này để làm vui lòng vợ con, bạn gái thì nhiều vô kể.
Sô cô la giá đắt nhưng năng lượng cao, mang theo vài thanh bên người biết đâu có thể cứu mạng.
Thuốc lá thì càng không cần phải nói. Cho dù Ngô Diệp đã nói rõ ràng những thứ cậu bán toàn là thuốc lá giả, nhưng bù lại có giá rẻ. Hiện tại ở các khu dân cư lớn, có bao nhiêu người có tiền muốn mua cũng không mua được. Gã mang về cứ việc tăng giá gấp bốn năm lần để bán, ai quan tâm thuốc thật hay thuốc giả, miễn là đủ phê và giá rẻ thì rất nhiều người muốn mua.
Nước hoa Ngô Diệp ra giá khá cao, lại còn toàn là hàng không nhãn mác, bán theo lít. Cậu ta có thể tặng kèm vỏ chai nước hoa miễn phí. Phùng Vũ nói khan cả cổ họng, Ngô Diệp mới đồng ý bán cho gã năm chai Chanel và năm chai Estée Lauder, còn các hãng khác thì miễn bàn.
Chủ yếu không phải Ngô Diệp không muốn bán, mà là những hãng mà Phùng Vũ nhắc đến cậu còn chưa nghe bao giờ, biết tìm đâu ra? Hiện tại tỷ lệ nam nữ mất cân đối nghiêm trọng, nữ dị năng giả có chút nhan sắc lại có chút bản lĩnh thì vô cùng đắt giá, rất nhiều đàn ông mang tiền đến cho các cô tiêu xài. Còn những giai nhân được các ông trùm căn cứ nuôi để tranh giành sự sủng ái, dù có phải tằn tiện cũng phải làm mình thơm tho xinh đẹp. Đối với họ, mọi khoản đầu tư gia tăng sức quyến rũ đều sẽ mang lại lợi nhuận lớn hơn.
Thế giới bất công là vậy, có người nơm nớp lo sợ, ăn bánh bột thô bữa đói bữa no, có người lại có thể vung tiền như rác chỉ để đổi lấy nụ cười mỹ nhân. Mạt thế ở một mức độ nhất định đã tái phân phối tài sản trước kia, nhưng do thiếu đi sự ràng buộc hiệu quả của pháp luật, dưới sự can thiệp trực tiếp của quy luật tự nhiên khắc nghiệt, khoảng cách giàu nghèo càng bị nới rộng thêm, thế giới càng trở nên bất công hơn.
Lần này Phùng Vũ mang đến 950 tấn lương thực và nửa xe tải muối. Theo giá đã thỏa thuận với Ngô Diệp, tổng cộng là 420 vạn tinh hạch tổng giá trị hàng hóa. Gã chỉ nhận 200 vạn tinh hạch tiền mặt, số còn lại đổi hết thành hàng hóa từ Ngô Diệp.
Bảng giá của Ngô Diệp như sau: kẹo 6 tinh hạch một viên, sô cô la 25 tinh hạch một thanh, thuốc lá giả không phân biệt nhãn hiệu, đồng giá 1000 tinh hạch một cây (10 bao), nước hoa không nhãn mác thông thường 5 tinh hạch mỗi ml, Chanel và Estée Lauder tính theo chai, mỗi chai 3000 tinh hạch.
Với 220 vạn tinh hạch của mình, Phùng Vũ đến chỗ Ngô Diệp cũng không mua được bao nhiêu đồ: kẹo 50.000 viên, sô cô la 4000 thanh, thuốc lá giả 1800 cây, nước hoa thương hiệu cao cấp 10 chai, nước hoa không nhãn mác bốn mùi, mỗi mùi 10 lít. Chỉ bấy nhiêu thứ đã trị giá 208 vạn tinh hạch. Còn lại 12 vạn tinh hạch, gã mua lặt vặt thêm ít bánh quy, mứt quả, hạt khô... Nếu không phải không đủ vốn lưu động, Phùng Vũ còn muốn mua thêm nhiều hàng về nữa, vì bán mấy thứ này còn lãi hơn bán lương thực nhiều.
Phùng Vũ đã tính toán kỹ lưỡng xem thuốc lá sẽ phân phối đến những khu dân cư vừa và lớn nào, nước hoa hàng hiệu sẽ tặng cho những ai...
Phần tiền mặt trả ngay, Quý Tường dùng trực tiếp thẻ tinh hạch định mức mua từ Ngân hàng Quốc Tinh để thanh toán. Chu Văn Tài, giám đốc chi nhánh Ngân hàng Quốc Tinh Lam Thành, tự cho mình là người từ Thủ đô xuống, luôn nhìn người khác bằng nửa con mắt. Gã không biết thân phận thật của Phùng Vũ, nhưng ở Thủ đô từng nghe danh Phùng Vũ, biết gã có chút bản lĩnh. Vốn định nhân cơ hội tha hương ngộ cố tri này để làm thân với Phùng Vũ, ai ngờ mặt dày sán đến chưa gặp được hai lần, quay đi quay lại, Phùng Vũ đã xưng anh gọi em thân thiết với nhóm Ngô Diệp.
Chu Văn Tài vừa ngầm nghiến răng căm hận, vừa dần thu lại sự coi thường đối với nhóm Ngô Diệp. Cộng thêm đám mỹ nhân Quý Tường cố ý đưa đến ngày ngày thổi gió bên gối, gã đã ngoan ngoãn hơn lúc mới đến nhiều. Chu Văn Tài ngâm mình trong hương phấn êm dịu, gần như quên mất những ngày tháng nơm nớp lo sợ trước mặt bà chằn tinh ở nhà. Gã càng quên mất rằng, mỹ nhân có độc, càng đẹp càng độc.
Đối với số hàng hóa Phùng Vũ đổi, Ngô Diệp cẩn trọng một chút, không giao hết một lần. Thuốc lá và kẹo đều giữ lại, chỉ đưa một nửa. Hai thứ này Ngô Diệp có đủ hàng, vì xưởng thuốc lá giả của Ngô Diệp vẫn sản xuất liên tục, trong khi lượng tiêu thụ ở Lam Thành không cao lắm. Lúc mới có hàng, mọi người còn thấy lạ, thấy rẻ nên mua về để giải tỏa cơn thèm thì được. Còn thợ săn xác sống bình thường thì hai ba ngày mới mua được một điếu, còn khó khăn. Những người có thể thoải mái tiêu dùng, ngoài cận vệ của Ngô Diệp và các quản lý cấp cao giữ vị trí quan trọng dưới trướng Quý Tường ra thì chẳng có mấy ai. Vì thế, lượng hàng tồn kho trong tay Ngô Diệp đủ để cung cấp cho phía Phùng Vũ.