Chương 188

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 188 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cha đã xâu chuỗi hai chuyện lại với nhau, chắc chắn đằng sau có mối liên hệ. Ngô Diệp ngồi sụp xuống ghế sofa, cau mày nói: “Chẳng lẽ là hắn giở trò phía sau lưng?”
Cha Ngô day trán mệt mỏi nói: “Có phải hắn giở trò hay không cha chưa biết, nhưng cha nghe chú Khâu nói người đề xuất dự án này lại là Âu Dương Hinh.”
Âu Dương Hinh là vợ sắp cưới của Ngô Sâm, bảo không có Ngô Sâm nhúng tay vào thì đúng là kẻ ngốc mới tin.
Mẹ Ngô thở dài nói:
“A Diệp mới về chắc mệt rồi, đừng nói chuyện này nữa, ăn cơm trước đi.”
Mẹ Ngô cũng tức giận, bà tự thấy làm mẹ kế đến mức này đã là hiếm thấy. Bà dám vỗ ngực nói chưa từng làm gì có lỗi với Ngô Sâm, thế mà Ngô Sâm năm lần bảy lượt gây sự với họ, thật sự coi họ là quả hồng mềm dễ nắn sao? Nghĩ đến cảm nhận của Ngô Dung, mẹ Ngô mới nuốt cục tức này xuống không nói thêm gì nữa.
Ngô Diệp cau mày nói: “Mẹ, mẹ đừng lo cho con, con mới ăn trưa xong, chưa đói. Cha, cha nói rõ cho con nghe rốt cuộc là chuyện gì.”
Nửa tháng trước, Ngô Sâm cuối cùng cũng từ nước ngoài trở về. Nền tảng thương mại điện tử hắn kinh doanh cũng đã ra mắt thành công, nghe nói việc làm ăn rất thuận lợi.
Chuyện hắn về, ban đầu cha Ngô không biết, là một thuộc hạ của Triệu Quân nói với ông rằng có người đang điều tra ông. Ông cảnh giác, cho người lần theo manh mối tìm hiểu, người điều tra ông không ai khác chính là Ngô Sâm.
Ngay sau đó, chưa được hai ngày, ông nghe người bạn cũ Khâu Đại Phú cùng làm bất động sản nói, nhà Âu Dương sắp có hành động lớn. Âu Dương Hinh đã thiết lập được quan hệ với vị thị trưởng mới nhậm chức, định hợp tác với chính phủ phát triển khu công nghiệp cũ, cùng nhau xây dựng khu thương mại mới cho thành phố H.
Khu công nghiệp cũ, xét theo góc độ hiện tại, vị trí quả thực rất tốt, có ưu thế vượt trội so với các khu đất xung quanh thành phố H hiện nay. Một khi phát triển, chắc chắn sẽ bán đắt như tôm tươi, rất nhiều nhà đầu tư bất động sản địa phương và nơi khác đều thèm muốn khu đất đó.
Nhưng do phí di dời nhà máy quá cao, nhiều chủ xưởng có quan hệ phức tạp, các chính trị gia dù muốn lập thành tích cũng không dám mạo hiểm lớn đến vậy. Thà tu sửa mấy con đường cao tốc mỗi năm vài lần, còn hơn mạo hiểm phát triển khu này, chi bằng làm việc gì khác thực tế hơn.
Nên quan mới nhậm chức ba đốm lửa, thị trưởng mới đến có chút quan hệ họ hàng với nhà ngoại Âu Dương Hinh, bị thuyết phục cũng không lạ. Nhưng lạ ở chỗ, nhà Âu Dương lấy đâu ra nhiều tiền để phát triển như thế?
Nghĩ sâu hơn, Ngô Dung càng cảm thấy Ngô Sâm rất có thể đã góp vốn vào đó. Vừa nghĩ đến cơ nghiệp mình vất vả tích cóp được cuối cùng lại bị dùng để đối phó với chính mình, Ngô Dung cảm thấy vô cùng bất an.
Ngô Diệp nghĩ ngợi rồi nói:
“Cha, chuyện này cha đừng vội lo lắng, khu công nghiệp cũ đâu phải họ nói phát triển là có thể phát triển ngay. Cho dù họ muốn phát triển, tiền bồi thường di dời của chúng ta, họ thiếu một xu cũng không được, sợ gì chứ. Cùng lắm thì chúng ta tìm chỗ khác xây xưởng, vốn dĩ cũng không trông mong xưởng thực phẩm đó sẽ kiếm được bao nhiêu tiền ở đây.”
Ngô Dung thở dài:
“Nói thì nói vậy nhưng cha không cam tâm.”
Đúng vậy, quả thực không cam tâm. Ông chạy đôn chạy đáo lo chuyện xưởng thực phẩm mấy tháng trời, người ta nói đuổi là đuổi ngay. Người đuổi ông còn là đối thủ cũ và đứa con nghịch tử phản bội ông.
Nếu không phải ông hiện tại đã có chỗ dựa mới, bị họ giày vò thế này, chẳng phải là cắt đứt đường sống của ông sao?
Ngô Diệp cười lạnh:
“Không có gì phải không cam tâm cả. Đã muốn gặm cục xương cứng khu công nghiệp cũ thì đừng sợ gãy răng. Chuyện này cứ để đó đã, đợi họ tìm đến cửa rồi tính. Có tiền đi đâu chẳng mở được xưởng? Lát nữa con liên lạc với Triệu Quân xem anh ta có cách nào giúp con tiêu thụ một phần số vàng kia không. Đợi tiền về tay, cùng lắm chúng ta chọn địa điểm khác xây xưởng trước. Biết đâu sau này chúng ta còn có thể làm hộ dân ngoan cố, đòi bồi thường một khoản ra trò ấy chứ, sợ gì?”
Tiền? Số vàng cậu giấu trong tầng hầm, bán đi là có ngay bốn tỷ. Giờ đã móc nối được với Phùng Vũ, chỉ cần cậu muốn, sớm muộn gì cũng có nguồn vàng bạc, đá quý, đồ cổ vô tận chảy vào túi. Cậu bây giờ thứ không thiếu nhất chính là tiền.
Vũ lực? Cậu dù sao cũng là dị năng giả cấp bốn. Cho dù Long Tổ trong tiểu thuyết có thật thì cũng chẳng mấy ai làm gì được cậu, huống hồ, thứ đó có thật không? Với cậu, giết chết những kẻ đó dễ như bóp chết con kiến.
Biết điều thì tốt nhất đừng chọc vào cậu, nếu không cậu cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Ngô Diệp ở mạt thế nửa năm còn leo lên làm đại ca Lam Thành, trở thành dị năng giả đứng đầu. Ở cái thế giới người người điên cuồng đó, tâm lý đã thay đổi rất nhiều một cách vô thức.
Giết chóc nhiều, lòng cũng trở nên lạnh lẽo. Để tranh giành quyền lực ở Lam Thành, Ngô Diệp đã ra lệnh xử tử hàng trăm người với đủ loại tội danh. Dù sao trên tay cũng đã dính đầy máu rồi, cậu không ngại giết thêm vài con sâu bọ làm bẩn tay.
Những gì Ngô Diệp nói, Ngô Dung đương nhiên hiểu, ông chỉ là không nuốt trôi được cục tức này.
“Được, nghe con hết. Suýt nữa thì quên, bên Bàng Chí hình như có chuyện gì đó xảy ra. Chúng ta vốn đã bàn bạc xong việc cung cấp hàng cho siêu thị nhà nó. Tối qua nó gọi điện đến, bảo chuyện không thành, rồi cứ xin lỗi mãi. Cha nghe giọng nó thấy tâm trạng nó không ổn lắm. Con hẹn nó ra ngoài nói chuyện xem sao. Việc làm ăn nhà nó hiện tại nó chưa làm chủ được, xảy ra chuyện này cha không trách nó, bảo nó đừng để bụng. Chúng ta tìm đầu ra khác là được, người sống chẳng lẽ để nước tiểu làm chết ngạt sao?”
Mẹ Ngô vỗ một cái vào đùi cha Ngô: “Nói chuyện văn minh chút được không hả? Bảo ông cả đời rồi mà cũng không biết sửa.”
Cha Ngô yếu thế lườm vợ, lầm bầm: “Vỗ đùi thì văn minh lắm sao?”
“Ngô Dung!”
“Được rồi được rồi, tôi sai rồi tôi sai rồi, sau này...” Thấy mắt vợ trừng to hơn, Ngô Dung lập tức đổi giọng: “Lần sau, lần sau tôi nhất định chú ý được chưa? Thật là sợ bà quá.”
“Còn muốn có lần sau nữa sao?! Con trai tôi bị ông dạy hư hết rồi!”
Nhị thiếu gia sợ thiên hạ chưa đủ loạn, gật đầu lia lịa phụ họa: “Đúng thế, mẹ nói quá đúng. Con chính là bị cha dạy hư đấy. Ông già, cha đừng có mà làm hư cả A Ly nhà mình đấy nhé.”
Cha Ngô: “...” Muốn ném dép vào mặt thằng con trời đánh này quá, đúng là đồ xấu xa.
Ngô Diệp gọi mấy cuộc điện thoại mới liên lạc được với Bàng Chí, không nói nhiều, hẹn thẳng ở Túy Hương Các, tối nay vừa ăn vừa nói chuyện.
Liên lạc xong với Bàng Chí, Ngô Diệp lại gọi cho Triệu Quân. Triệu Quân hiện đang ở Mỹ bàn chuyện làm ăn, phải hai ngày nữa mới về nước.
Triệu Quân đã muốn nói chuyện “lý tưởng nhân sinh” với Ngô Diệp từ lâu nhưng chưa có cơ hội, lập tức hẹn Ngô Diệp muộn nhất bốn ngày sau gặp ở Mê Đô.
Liên lạc xong với hai người này, Ngô Diệp buổi chiều rảnh rỗi còn sớm mới đến giờ hẹn với Bàng Chí, dứt khoát lôi Tiểu Vương Tử ra làm hacker cho thỏa mãn.
Không biết do một hai năm nay làm chặt chẽ hay do vị thị trưởng mới thực sự trong sạch liêm khiết, Ngô Diệp dùng Tiểu Vương Tử tra hết thông tin trên máy tính và điện thoại của ông ta cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.
Cậu nghĩ ngợi rồi chuyển sang tấn công máy tính người nhà Âu Dương. Tiểu Vương Tử “vô tình” xâm nhập vào máy tính và điện thoại thông minh của lão già Âu Dương. Chà chà, lão già này đúng là già mà không nên nết. Rõ ràng lớn hơn cha cậu tám tuổi mà còn ôm ấp chụp ảnh nóng với con bé ranh con đáng tuổi con gái mình, cũng không sợ chụp ra làm đau mắt người nhìn.
Khoan đã, con bé ranh con kia nhìn quen quen, hình như là ngôi sao nhỏ, nữ thần otaku gì đó. Trước kia trong mấy nhóm chat tiểu thuyết hình như hay có người gửi ảnh cô ta, bảo cô ta giống nhân vật nào đó. Ái chà: “mộc nhĩ” đen thật.
Nhị thiếu gia cười rất thiếu đạo đức, sao chép toàn bộ ảnh nóng, video sex, chọn vài tấm đặc tả nóng bỏng chuyển thẳng lên mạng.
Các diễn đàn lớn, Weibo đều đăng một lượt. Cho dù quản trị viên có xóa ngay lập tức thì trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tin tức vẫn lan truyền chóng mặt trên mạng. Những người nhanh tay đã chụp màn hình lưu lại bằng chứng, ảnh mọc lên như nấm sau mưa. Nửa giờ sau, tin tức nữ ngôi sao XX lộ ảnh nóng đồng loạt được đưa lên trang đầu các trang web lớn.
Cái bụng bia nhão nhoẹt đầy nếp nhăn của lão già Âu Dương đè lên ngực nữ thần một cách thô bỉ, vô số cư dân mạng bị làm mù mắt, sau đó quần chúng phẫn nộ. Nữ thần thanh thuần cái quái gì chứ, phì!
Lão già Âu Dương trăng hoa háo sắc trong giới không phải bí mật, con rơi cả đàn, công khai mang về nhà cũng có vài đứa. Nhưng mất mặt trước toàn thể nhân dân cả nước thì đây tuyệt đối là lần đầu tiên.
Sau khi sự việc xảy ra, gia tộc Âu Dương lập tức huy động toàn bộ năng lượng, cố gắng giảm thiểu ảnh hưởng của sự việc xuống mức thấp nhất.
Đợi khi mọi người bận tối tăm mặt mũi thì trang chủ công ty của họ lại bị tấn công, treo lên đó chính là ảnh nóng và video sex của lão già Âu Dương với vô số phụ nữ.
Lão già Âu Dương sáu mươi mấy rồi, chuyện kia có tuổi khó tránh khỏi lực bất tòng tâm: chim nhỏ, súng cướp cò, vua đạo cụ...
Những chú thích thần thánh của Nhị thiếu gia khiến đám người hóng hớt cười ngất. Những video và ảnh nóng này, Nhị thiếu gia không chỉ treo trên trang chủ tập đoàn Âu Dương mà còn rải đầy trên mạng, bụng đầy sự xấu xa tuôn trào.
Ảnh nóng, video sex bị tung lên mạng đã đủ mất mặt rồi, lần này đến tôn nghiêm đàn ông cũng mất sạch. Lão già Âu Dương dù không có bệnh tim cũng trợn trắng mắt, ngất xỉu.
Tập đoàn Âu Dương lần này hoàn toàn rối loạn.
Ngô Diệp hài lòng nhìn trên mạng cãi nhau ỏm tỏi, thấy không còn sớm nữa bèn tắt máy, thu Tiểu Vương Tử vào nhẫn không gian.
Không biết Âu Dương Hinh giờ còn tâm trạng động đến khu công nghiệp cũ không nữa, hơ hơ.
Ngô Diệp lái xe đến Túy Hương Các đúng giờ, ngồi không ăn điểm tâm một lúc, còn tự sướng chụp ảnh chung với Đại Hôi gửi cho Ngô Ly đang ở nước ngoài khoe khoang, nhận được vô số sự ghen tị và căm hờn của em trai. Bàng Chí mới lững thững đến nơi.
“A Diệp, lão già nhà Âu Dương xảy ra chuyện rồi, huynh biết không?”
Đôi mắt híp vì béo của Bàng Chí tràn đầy vẻ hả hê và ác ý.
Bàng Chí đời này chịu khổ vì cha mình, ghét nhất đàn ông trăng hoa. Lão già Âu Dương tuyệt đối đứng trong top ba danh sách ghét bỏ của cậu ta, còn cha cậu ta thì luôn vững vàng ở vị trí số một không lay chuyển.
Ngô Diệp ném miếng bánh long nhãn cuối cùng trong đĩa vào miệng, từ tốn nói: “Chuyện cỏn con kích động cái gì? Kịch hay mới chỉ bắt đầu thôi.”
Bàng Chí ngẩn ra một lúc, bỗng trợn tròn đôi mắt híp: “Chẳng, chẳng lẽ là huynh làm à?”
Ngô Diệp sống chết không nhận: “Huynh nhìn ta giống người có bản lĩnh đó sao? Thôi, đừng nhắc đến lão già đó nữa. Nói chuyện của huynh đi, nhìn bộ dạng thảm hại này của huynh, là cha huynh hay đám anh chị em của huynh lại chơi xấu huynh rồi?”
---