Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 193: Hiệu quả - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 193 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bàng Chí vẫn luôn tin tưởng Ngô Diệp. Đợi Ngô Diệp đi rồi, cậu ta uống viên thuốc cùng nước ấm.
Người khác uống Đan Cường Thân Kiện Thể cùng lắm chỉ buồn ngủ, Bàng Chí thì khác. Uống xong, cậu ta bị tiêu chảy cả đêm. Sau khi đi ngoài lại thấy khát, uống một cốc nước lớn rồi lại tiếp tục đi ngoài.
Dù quá trình hơi khổ sở nhưng Bàng Chí không hề thấy mệt mỏi, ngược lại, càng đi ngoài tinh thần cậu ta càng phấn chấn.
Lúc rảnh rỗi, cậu ta cũng bị Ngô Diệp kéo đọc vài cuốn tiểu thuyết mạng. Cậu ta không hứng thú bằng Ngô Diệp, chỉ nhớ tên nhân vật chính. So với những tình tiết giết người cướp của đầy nhiệt huyết, cậu ta lại thích thú với mấy loại đan dược thần kỳ hơn.
Cậu ta ngẫm nghĩ, thứ này sao giống đan dược tẩy tủy phạt mao trong tiểu thuyết thế nhỉ? Ngay sau đó cậu ta lại tự thấy mình nghĩ nhiều, thứ cao siêu như vậy sao có thật ngoài đời được? Chắc là viên thuốc dưỡng sinh Ngô Tiểu Diệp kiếm đâu ra bị hết hạn rồi. Mẹ cậu ta uống chẳng sao, sao đến lượt cậu ta lại xui xẻo thế này?
Ngô Tiểu Diệp làm việc sao vẫn thiếu tin cậy thế nhỉ? Điện thoại cũng không gọi được, mai phải tìm cậu ta tính sổ mới được, giờ cứ coi như giảm béo vậy.
Vừa nghĩ xong, bụng Bàng Chí lại sôi ùng ục, cậu ta vắt chân lên cổ chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Bàng Chí bị hành hạ đến hơn ba giờ sáng mới dừng, lăn ra giường ngủ một mạch đến sáng bảnh mắt hôm sau mới dậy.
Cậu ta mơ màng bò dậy mặc quần. Vừa kéo lên buông tay ra, chiếc quần tụt thẳng xuống khoeo chân. Lặp lại hai lần Bàng Chí mới tỉnh hẳn. Cậu kéo quần lên thắt lưng, cúi đầu nhìn, ôi chao ơi, bụng bia biến mất rồi! Giữa quần và bụng nhét vừa cả quả dưa hấu!
Cậu ta chạy như bay đến trước gương. Anh chàng đẹp trai trong gương là cậu ta sao? Thật sự là cậu ta sao?
“Mẹ --”
Bàng Chí hét lên một tiếng long trời lở đất. Giả Lệ Quyên vốn sáu giờ sáng dậy đúng giờ, giật mình ngồi bật dậy. Bà tưởng Bàng Chí xảy ra chuyện gì, hất chăn chân trần chạy sang phòng Bàng Chí.
“Có phải bố con lại đến sao? Đại Bảo đừng sợ, có mẹ đây bảo vệ con.”
Niềm vui sướng của Bàng Chí lập tức bị thay thế bởi một chút chua xót. Cậu ta đang định an ủi mẹ vài câu thì nghe Giả Lệ Quyên hét lên:
“Cậu là ai? Cậu giấu Đại Bảo nhà tôi đi đâu rồi? Trả con trai cho tôi! Cậu muốn làm gì thì cứ nhắm vào tôi đây này...”
Bàng Chí suýt bị mấy tiếng hét của mẹ làm cho ngớ ngẩn. Cảm giác chua xót gì đó vỡ vụt trong nháy mắt. Bàng Chí vừa bất lực vừa hưng phấn nói:
“Mẹ, sao mẹ lại không nhận ra con? Có phải con đẹp trai quá không? Con đã bảo mỗi người béo đều là cổ phiếu tiềm năng mà Ngô Tiểu Diệp còn không tin. Giờ con chắc chắn đẹp trai hơn nó tám con phố, ha ha ha ha...”
Giọng nói đó, đôi mắt híp đặc trưng đó, động tác chống nạnh cười lớn đó, vết thâm mụn chưa mờ hẳn trên mặt đó... đúng rồi, vẫn là thằng con gấu của bà.
Giả Lệ Quyên dáng người nhỏ nhắn chưa đến 1m60, thấp hơn con trai cao 1m80 cả một cái đầu. Bà kiễng chân vươn tay véo mạnh vào má Bàng Chí một cái. Nghe tiếng kêu thảm thiết của Bàng Chí, bà mới lẩm bẩm: “Mẹ không nằm mơ đấy chứ?”
Bàng Chí một tay giữ quần, một tay ôm mặt lầm bầm bất mãn:
“Mẹ ruột của con ơi, mặt đẹp trai của con bị mẹ véo nát rồi, mơ mộng gì nữa chứ? Khoan đã, mẹ, sao con thấy sắc mặt mẹ hôm nay tốt thế? Hình như nếp nhăn trên mặt cũng ít đi. Lại đây, mẹ mau soi gương xem.”
Ngũ quan của Giả Lệ Quyên bình thường, ghép lại càng thêm bình thường. Điểm cộng duy nhất là da trắng, nhưng tiếc là bà không biết bảo dưỡng. Cuộc sống không thuận lợi khiến làn da trắng trẻo đã bị dày vò trở nên vàng vọt từ mấy năm trước, càng thêm già nua tiều tụy.
Thế mà bây giờ, sắc vàng trên mặt dường như đã tan đi nhiều. Vết chân chim sâu hoắm nơi khóe mắt, nếp nhăn pháp lệnh sâu ở trán, hai bên cánh mũi đều mờ đi. Một số nếp nhăn nhỏ phải nhìn kỹ mới thấy thậm chí biến mất hẳn.
Sau khi Giả Lệ Quyên sinh Bàng Chí, lúc ở cữ, Bàng Quốc Hoa bận rộn công việc. Mẹ đẻ bà mất sớm, hai đứa em trai còn do bà nuôi lớn lại chưa lập gia đình. Sinh con xong, mẹ chồng chỉ nhờ người gửi hai con gà nhép đến, hoàn toàn không có ai chăm sóc bà.
Tiền của Bàng Quốc Hoa đều đổ vào làm ăn. Lúc đó ông ta còn chút lương tâm, bảo thuê người giúp việc về chăm sóc mẹ con Giả Lệ Quyên. Nhưng Giả Lệ Quyên lại nghĩ sao phải nuông chiều thế, hồi xưa mẹ bà sinh em thứ hai chưa đầy nửa tháng đã xuống giường làm việc, chẳng phải vẫn khỏe re sao?
Giả Lệ Quyên cắn răng bảo mình làm được. Từ bệnh viện về nhà, bà lao vào làm việc nhà ngay, chẳng kiêng khem gì cho sức khỏe. Mẹ Giả Lệ Quyên mất sớm, không ai bảo bà rằng bệnh hậu sản lúc trẻ không nhìn ra, nhưng về già mới thấm. Mấy năm trước Giả Lệ Quyên đã bắt đầu nếm mùi đau khổ, sáng dậy bà hay bị chóng mặt, tay chân lạnh ngắt run rẩy. Thế mà hôm nay, bà lại không sao cả.
Giờ ngẫm nghĩ kỹ lại, bà rõ ràng cảm thấy toàn thân thư thái đầy sức lực. Cảm giác cụ thể bà cũng không tả được, cứ như thể trạng cơ thể bỗng chốc quay lại mấy năm trước vậy.
Hai mẹ con nhìn nhau hồi lâu. Giả Lệ Quyên ấp úng nói: “Con nói xem có phải do viên thuốc hôm qua A Diệp đưa không?”
Bàng Chí nói:
“Chắc chắn rồi, mẹ ơi con đói quá. Chúng ta ăn sáng xong đi tìm A Diệp hỏi cho rõ.”
Ngô Diệp có thể lấy ra thứ thần kỳ như vậy, lại còn có thể móc nối với Triệu Thái tử... Cậu ta bỗng nhớ lại lần đó Ngô Diệp bảo được cao nhân thế ngoại nhìn trúng muốn nhận làm đồ đệ... Chuyện hoang đường như thế, liệu có phải là thật không?
Ngô Diệp và Tần Vô Hoa vật lộn nửa đêm. Sáng ra, Tần Vô Hoa dậy đi tập luyện như thường lệ, còn cậu nằm một mình bị lạnh đến tỉnh cả ngủ.
Cậu hiếm khi có tâm để lại mảnh giấy cho Tần Vô Hoa rồi mới dùng Cổng dịch chuyển về phòng ngủ ở thế giới bên kia.
Bây giờ đã là cuối tháng mười hai, thành phố H cũng sớm vào đông, trời sáng muộn. Ngô Diệp nhìn đồng hồ treo tường mới hơn bảy giờ, không nói hai lời kéo chăn ngủ tiếp. Mãi đến khi mẹ con Bàng Chí đến, cậu vẫn chưa dậy.
Cuối cùng bị mẹ Ngô véo tai lôi từ trong chăn ra. Mẹ Ngô tinh mắt nhìn thấy ngay vết hằn chưa tan hết trên xương quai xanh của Ngô Diệp, bà nghi ngờ hỏi: “Cái gì đây?”
Ngô Diệp giật mình tỉnh hẳn. Còn cái gì nữa, đương nhiên là dấu vết tên khốn Tần Vô Hoa để lại tối qua. Ngô Diệp có dị năng chữa trị biến dị hỗ trợ, ngủ một giấc thật ngon đảm bảo sẽ không còn dấu vết gì.
Tối qua không biết Tần Vô Hoa phát điên cái gì, hành hạ cậu muộn và kịch liệt như thế nên dấu vết chưa kịp tan hết.
Ngô Diệp diễn sâu lắm, xoa xoa xương quai xanh, đôi mắt đào hoa long lanh vô tội:
“Cái gì là cái gì ạ? Mẹ nói cái này à? Mấy hôm trước đối luyện với người ta, bị đánh trúng một cái, đau mấy ngày liền.”
Cậu dừng lại một chút, còn cố ý nói:
“Mẹ, mẹ không phải nghĩ bậy bạ gì chứ?”
Mẹ Ngô bị cậu đánh lạc hướng thành công: “Cái thằng này thật là! Đã bảo đừng đi nữa mà không nghe, bị thương cũng không nói, định làm mẹ tức chết à?”
Ngô Diệp nhanh nhẹn lăn xuống giường, nói dối không chớp mắt:
“Chỉ tím một tí thôi mà, có mất miếng thịt nào đâu? Con đánh gãy cả răng cửa người ta đấy, lợi hại chưa?”
Ngô Diệp tưởng tượng khuôn mặt lạnh lùng của Tần Vô Hoa mất hai cái răng cửa, không nhịn được cười phá lên.
Mẹ Ngô nhìn thằng con gấu cười ngốc nghếch mà chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, bực bội nói: “Với cái thân hình còi cọc này của con, cứ chém gió đi. Bàng Chí và mẹ cậu ấy đang đợi con ở phòng khách đấy, nhanh lên.”
Mẹ Ngô nói xong đi ra ngoài. Từ khi chuyển về nhà cũ, trong nhà có nhiều bí mật nên không thuê người giúp việc. Bình thường đều do mẹ Ngô tự dọn dẹp, chỉ mỗi tuần nhờ bên quản lý cử người giúp việc theo giờ đến tổng vệ sinh một lần. Giờ Ngô Ly đi rồi, Ngô Diệp cũng bận rộn thường xuyên vắng nhà, ngay cả bà và Ngô Dung cũng ít khi ở nhà. Đồ đạc giá trị trong nhà gần như bị Chu Vương Nguyên dọn sạch, trông càng trống trải lạnh lẽo, để khách ngồi không cũng kỳ.