218. Chương 218: Du thuyền - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 218: Du thuyền - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 218 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Du thuyền “Red King” là một trong những du thuyền siêu sang nổi tiếng thế giới, có trọng tải 110.000 tấn, dài 212 mét, rộng 64 mét, cao 18 tầng, với 520 phòng nghỉ cao cấp có ban công riêng.
Du thuyền được trang bị một sân golf, hai bể bơi, hai nhà hàng sang trọng, một nhà hát siêu lớn, một hộp đêm và hai hội trường cao cấp. Nó có thể chở tối đa 2.500 hành khách và 1.200 thuyền viên.
“Red King” nổi tiếng với sự xa hoa lộng lẫy, thường xuyên du ngoạn trên vùng biển quốc tế của Ma Cao như một tòa lâu đài nổi bồng bềnh trong mơ, đồng thời cũng là một trong những nơi tiêu tiền nổi tiếng trên biển với khả năng hút tiền kinh người.
Đặc điểm lớn nhất của “Red King” là không bao giờ tiếp đón khách du lịch bình thường; muốn lên thuyền, khách phải xuất trình thẻ hội viên hoặc thiệp mời.
Người có thẻ hội viên hoặc thiệp mời thường là những người không phú thì cũng quý, họ hoặc là đứng trên luật pháp, hoặc là kẻ chà đạp lên ranh giới luật pháp.
Gia đình Ngô Diệp chơi ở Ma Cao đến khi trời sẩm tối mới lợi dụng lúc màn đêm buông xuống để lên du thuyền.
Bảy giờ tối, du thuyền từ từ tiến ra vùng biển quốc tế.
Vô số trai xinh gái đẹp trên du thuyền đổ dồn về khu giải trí để tìm kiếm niềm vui. Trong khi đó, các ông trùm xã hội đen lại đến hội trường đã được chỉ định, bắt đầu thảo luận về việc phân chia lại lợi ích địa bàn.
Để tránh những ma sát và hiềm khích không đáng có trong giới giang hồ, người lên thuyền đều không được phép mang theo vũ khí. Việc kiểm tra trước khi lên thuyền tuyệt đối nghiêm ngặt hơn cả an ninh hải quan.
Để đảm bảo an toàn cho du khách, thuyền viên và đội ngũ an ninh của ban tổ chức đều được trang bị súng. Họ mặc vest đen, im lặng đứng ở những góc khuất, luôn sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất ngờ.
Ngô Diệp đã nói cậu không muốn tham gia vào chuyện của thế giới ngầm, Triệu Quân cũng không ép cậu, để Thẩm Thông làm hướng dẫn viên, đưa cậu và vợ chồng Ngô Dung đi tham quan du thuyền.
Lúc này, những người vui chơi trên du thuyền đều là con cái hoặc bạn tình của các ông trùm, họ đều rất trẻ và có lối sống rất... thoáng.
Khắp nơi có thể thấy mỹ nữ mặc bikini cúp ngực cỡ D, trai đẹp cơ bắp mặc quần lót chữ T, không khí tràn ngập hormone. Nếu không có lớp da gà da vịt và lớp trang điểm dày cộp đến mức mẹ đẻ cũng khó lòng nhận ra, có lẽ Ngô Diệp còn thấy có chút thú vị.
Hà Uyển Thục không quen với những nơi thế này. Ngô Dung thì từng chứng kiến những cảnh hoang đường hơn thế này nhiều, nhưng khổ nỗi vợ anh đang ở bên cạnh cũng cảm thấy rất không thoải mái. Hà Uyển Thục kiếm cớ say sóng khó chịu và cùng Ngô Dung về phòng nghỉ ngơi trước.
Ngô Diệp thì đi dạo khắp nơi nhưng cậu cứ mãi suy nghĩ xem nên mang mấy món đồ cổ ra bán là thích hợp nhất, chẳng có tâm trạng chơi bời gì.
Trong mắt người ngoài, Thẩm Thông là cánh tay phải đắc lực và đáng tin cậy nhất của Triệu Quân. Không ít người khi thấy anh ta khách sáo cung kính với Ngô Diệp, đều thắc mắc chàng trai lạ mặt này rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Kết hợp với tin đồn Triệu Quân thích đàn ông và đã muốn ổn định, ông cụ Triệu cũng đã ngầm đồng ý một thời gian trước, một số người tự cho là thạo tin nhìn Ngô Diệp bằng ánh mắt vô cùng... phức tạp.
Thẩm Thông xưa nay vẫn thẳng tưng, từ sau khi Triệu Quân tỏ tình, anh ta mới hiểu ra tại sao mình yêu cô nào cũng không được lâu.
Đối với tình cảm của Triệu Quân, anh ta kinh hãi nhiều hơn là ngạc nhiên. Tuy dưới sự 'vừa đấm vừa xoa' của Triệu Quân, anh ta đã đồng ý thử xem sao, nhưng điều kiện tiên quyết là trước khi anh ta gật đầu, tuyệt đối không được để lộ tin tức ra ngoài.
Thẩm Thông tuyệt đối là điểm yếu lớn nhất của Triệu Quân, trước khi tỏ tình, gã đã vì anh ta mà chống đối ông cụ Triệu mấy năm trời.
Gã cũng không muốn chuyện này bị lộ ra trước khi quan hệ của họ được xác định, lo sợ sẽ rước lấy rắc rối không cần thiết.
Giờ Thẩm Thông thấy ánh mắt những người đó nhìn Ngô Diệp, âm thầm toát mồ hôi lạnh, vừa sợ Ngô Diệp phật ý, vừa thầm may mắn vì Ngô Diệp đã đỡ đạn cho mình, nếu không, những người đó chắc sẽ nuốt sống anh ta mất! May mà Ngô Diệp vốn vô tư lự, những ánh mắt phức tạp đó, xin lỗi, cậu ta xem không hiểu cũng chẳng hứng thú xem.
Cũng có vài người mang ly rượu đến mời và bắt chuyện. Ngô Diệp hờ hững nghe Thẩm Thông giới thiệu, uống vài ly rượu rồi cùng Thẩm Thông lên boong tàu hóng gió.
Cuối tháng hai đầu tháng ba gió đêm trên biển vẫn lạnh, tuy nhiên so với cái lạnh cắt da cắt thịt ở thế giới bên kia, chút lạnh này chẳng thấm vào đâu.
Ngô Diệp dựa vào lan can, mắt nhìn xa xăm về phía mặt biển đen ngòm, bảo hệ thống bật chế độ giám sát và truyền trực tiếp hình ảnh cuộc họp của các ông trùm.
Không khí hội trường vô cùng gay gắt, tranh chấp lợi ích bày ra rõ ràng trên mặt bàn, bên này chửi mẹ bên kia đập bàn. Những kẻ bình thường đạo mạo giờ đây lột bỏ lớp ngụy trang, vì lợi ích mà tranh cãi đến đỏ mặt tía tai.
Nhưng dù gay gắt đến đâu, Triệu Trình Viễn vừa hô ngừng, mọi người lập tức im lặng trở lại. Sau đó, qua sự hòa giải của ông, bất kể trong lòng nghĩ gì, ít nhất về mặt hình thức, mọi người lại đạt được sự thống nhất.
Triệu Trình Viễn dường như luôn có cách nói chuyện với những người này. Tin tức tình báo của ông cực kỳ nhạy bén, phán quyết đúng sai vô cùng chuẩn xác. Uy tín trong giới giang hồ của ông cao hơn Ngô Diệp tưởng tượng nhiều.
Đứng im lặng hóng gió lạnh trên boong tàu hơn một tiếng đồng hồ, Thẩm Thông cũng hơi không chịu nổi nữa, anh ta hỏi nhỏ: “Ngô thiếu, tầng sáu mở sòng rồi, có muốn qua chơi vài ván không?”
“Red King” là một trong những sòng bạc trên biển nổi tiếng nhất, cơ sở vật chất đánh bạc trên đó tuyệt đối đầy đủ. Hơn nữa, do tiếp đón toàn nhân vật không phú thì cũng quý, không ít người trong giới giang hồ, nên trên tàu tuyệt đối cấm gian lận.
Hai năm trước cũng có kẻ không biết điều gây sự trên tàu, không ngoại lệ đều “nhảy xuống biển tự tử” mà chết thảm. Giờ đây mọi người đều quy củ, dựa vào may mắn và kỹ thuật để đánh bạc công bằng.
Ngô Diệp động lòng, xem kịch hơn một tiếng đồng hồ cậu cũng đã hơi chán rồi, bèn hỏi: “Ở đây chơi thế nào? Tiền mặt? Quẹt thẻ?”
Thẩm Thông cười nói:
“Đều được, tuy nhiên quẹt thẻ sẽ thu một khoản phí thủ tục nhất định.”
Vì việc quẹt thẻ nhiều khi liên quan đến “rửa tiền”, họ phải chịu rủi ro không nhỏ, đồng thời chi phí bỏ ra cũng không thấp. Tất nhiên, đây cũng là một trong những nguồn thu nhập chính của du thuyền.
Ngô Diệp móc trong túi ra một tấm thẻ ném cho Thẩm Thông:
“Mật khẩu là sáu số cuối thẻ, mua giúp tôi mười triệu tiền phỉnh, tôi cũng đi chơi vài ván.”
Dùng cách gian lận khác chắc chắn sẽ bị bắt, còn nếu dùng giám sát hệ thống thì công nghệ Trái Đất phải phát triển thêm ba ngàn năm nữa may ra mới có chút hy vọng phát hiện.
Dù sao cũng đang rảnh, kiếm tiền để chuyển trường, mua biệt thự nhỏ cho A Ly, xem cậu làm anh trai có trách nhiệm thế nào đây, đi chơi cũng không quên nghĩ đến em trai.
Ngô Diệp tự nhủ thầm, rồi theo Thẩm Thông lên tầng sáu.
Cả tầng sáu là sòng bạc. Sòng đã mở được một lúc rồi, không khí vô cùng náo nhiệt.
Bên trong bật hệ thống sưởi, khắp nơi có thể thấy mỹ nữ mặc bikini bưng ly rượu để câu đại gia hoặc tiếp khách. Một số người chơi quá đà, một tay cầm bài, một tay sờ soạng trên người mỹ nữ, người phụ nữ mềm như nước rên rỉ đầy kích thích, vô cùng gợi tình.