Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 220: Buổi đấu giá - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 220 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày thứ tư, du thuyền “Red King” cập bến. Một số khách rời tàu, nhưng số lượng hội viên và khách mời lên tàu lại đông hơn nhiều. Ngô Diệp cùng cha mẹ đã lên bờ nghỉ ngơi suốt buổi chiều, chỉ quay lại tàu khi du thuyền chuẩn bị khởi hành.
Trên du thuyền, càng lúc càng xuất hiện thêm nhiều gương mặt quen thuộc – những người thường xuyên xuất hiện trên các bản tin thời sự, tạp chí tài chính, thậm chí có cả những nhân vật bị Interpol truy nã.
Nếu thường xuyên theo dõi danh sách những người có ảnh hưởng nhất thế giới (quốc gia X), chắc chắn sẽ không khó để nhận ra không ít nhân vật tại đây.
Ngô Dung từng tự cho mình là một thành viên trong giới thượng lưu giàu có, nhưng giờ đây, khi nhìn thấy những gương mặt này, ông chợt nhận ra trước đây mình quá ếch ngồi đáy giếng. Dù từng sở hữu khối tài sản hàng tỷ, ông cùng lắm cũng chỉ là một kẻ trọc phú “phất lên” mà thôi.
Những người trước mắt này mới thực sự là những kẻ nắm giữ mạch sống của thế giới. Ngô Dung của quá khứ đừng nói là nhận được lời mời như thế này, ngay cả những buổi tụ họp tầm cỡ này ông cũng chưa từng nghe nói tới.
Thế mà giờ đây, ông lại đường hoàng xuất hiện ở đây, tất cả đều là nhờ phúc của đứa con trai thứ hai mà ông từng cho là không nên nết.
Nghĩ đến đây, Ngô Dung không khỏi nhớ đến đứa con trai cả từng là niềm tự hào của ông. Trong mắt ông thoáng qua vẻ u ám, nhưng rất nhanh sau đó lại trở về bình tĩnh.
Một vòng tròn xã hội sở dĩ được định hình là bởi trong đó luôn có những gương mặt cố định.
Trên du thuyền, các thương nhân, chính khách, ông trùm, không phân biệt quốc tịch hay chủng tộc, tự nhiên tụ tập thành từng nhóm riêng. Gia đình Ngô Diệp, đối với những người này, hoàn toàn là những gương mặt mới lạ.
Một số người có thiện ý giao lưu đã chủ động cầm ly rượu đến chào hỏi họ, hy vọng qua những cuộc trò chuyện xã giao mà thu thập được chút thông tin hữu ích.
Ngô Dung và Hà Uyển Thục đều là những bậc thầy giao tiếp. Dù không có xuất thân hay bối cảnh hiển hách như những người kia, nhưng dù sao họ cũng là những người từng trải, có thể nói chuyện được đủ mọi chủ đề. Thái độ không kiêu căng cũng không tự ti của họ ngược lại đã gây được thiện cảm với một số người.
Thậm chí, dù cuối cùng dò hỏi ra họ chỉ sở hữu một xưởng thực phẩm “nhỏ bé”, cũng chẳng ai dám coi thường họ.
Những người có thể xuất hiện trên du thuyền lúc này đều là những con cáo già tinh ranh. Họ có đủ lý do để tin chắc rằng, Triệu Trình Viễn sẽ không mời những người vô dụng.
Rất nhanh sau đó, suy đoán của họ đã được chứng thực.
Từ Trung Nguyên mặc đạo bào cũ kỹ, Viên Mộc khoác tăng bào xám, cả hai hoàn toàn lạc lõng giữa con tàu xa hoa lộng lẫy này.
Khi hai người họ chậm rãi bước tới, không gian xung quanh bỗng chốc trở nên im lặng. Trong mắt những nhân vật kiệt xuất và ngạo mạn kia đều hiện rõ vẻ kính sợ.
“Từ trưởng lão, Viên Mộc trưởng lão, đã lâu không gặp.” Ngô Diệp thấy họ đi đến trước mặt, rõ ràng là hướng về phía mình, bèn chào hỏi một cách khách sáo.
Từ Trung Nguyên phất cây phất trần, khẽ cúi đầu, rũ mắt đáp: “Ngô tiểu hữu, đã lâu không gặp.”
Viên Mộc khẽ niệm Phật hiệu, cười nói: “Ngô tiểu hữu, đã lâu không gặp. Triệu lão còn mời một vài cố nhân đến, không biết Ngô tiểu hữu có hứng thú cùng chúng tôi sang đó ngồi một lát không?”
Ngô Diệp nghĩ ngợi. So với việc đấu trí đấu dũng với đám người giảo hoạt này, cậu vẫn muốn gặp gỡ “bạn cũ” của Viên Mộc hơn. Cậu tự hỏi không biết những người đó so với hai vị Từ, Viên có lợi hại hơn không.
“Được, vậy cùng đi xem sao.”
Ngô Diệp vừa dứt lời, Từ Trung Nguyên và Viên Mộc đồng thời làm động tác mời, tư thái đó nhìn thế nào cũng toát lên vẻ cung kính.
Cung kính? Đùa sao? Viên Mộc, Từ Trung Nguyên, họ là những nhân vật tựa thần tiên trong truyền thuyết, những lão quái vật mà dù có tiền có thế cũng chưa chắc đã gặp được, sao có thể cung kính với một thằng nhóc chưa trưởng thành như vậy? Mọi người xung quanh đều mắt sáng rực nhìn chằm chằm vợ chồng Ngô Dung, vẻ mặt như yêu quái nhìn Đường Tăng vậy.
“Ba mẹ, hai người có muốn đi cùng không?” Ngô Diệp cũng nhận ra ánh mắt quá mức nhiệt tình của những người đó, hơi không yên tâm khi để cha mẹ ở lại một mình bên ngoài.
Ngô Dung là người biết nắm bắt cơ hội. Trên con tàu này, bất cứ ai, chưa nói đến địa vị xã hội hiện tại của ông, ngay cả với thân phận trước kia, muốn gặp một người trong số họ cũng khó. Giờ đây, ông không cầu thân thiết với ai, chỉ cần quen mặt thôi cũng đã mang lại lợi ích vô cùng cho sự nghiệp tương lai của họ.
Ngô Dung xua tay: “Không cần đâu, con cứ trò chuyện vui vẻ với Từ đại sư, Viên Mộc đại sư là được. Ba mẹ sẽ đi dạo loanh quanh bên ngoài, con không cần lo cho ba mẹ.”
Thấy Hà Uyển Thục cũng gật đầu, Ngô Diệp không nài ép nữa, liền đi theo nhóm Viên Mộc vào thang máy lên tầng thượng.
Họ vừa đi, bên ngoài liền như nổ tung chảo.
Một ông trùm giới kinh doanh vừa nãy còn trò chuyện khá hợp với Ngô Dung vội hỏi: “Quý công tử nhà ông hình như có mối quan hệ đặc biệt với Từ đại sư nhỉ.”
Ngô Dung cười ha hả, lấp liếm: “Cũng bình thường thôi, bình thường thôi, chỉ là nói chuyện hợp nhau một chút mà.”
Hợp nhau? Nói dối ai chứ! Ngô Diệp trông rõ ràng không giống người tu đạo hay tham thiền, thì có thể nói chuyện gì với lão đạo sĩ và lão hòa thượng chứ? Nhưng nhìn thái độ của hai vị đại sư, rõ ràng không chỉ dừng lại ở mức nói chuyện hợp ý với Ngô Diệp...
Ông ta nghĩ thầm, thảo nào ông cụ Triệu lại mời họ lên tàu!
Ông trùm thương nhân cúi đầu nhấp một ngụm rượu, rồi ngẩng đầu lên lần nữa, thái độ rõ ràng nhiệt tình và chân thành hơn lúc nãy vài phần. Những người khác chú ý đến cảnh tượng vừa rồi cũng nhao nhao vây lại “tám chuyện” với Ngô Dung.
Ngô Dung cũng là một con cáo già lăn lộn thương trường mấy chục năm, ứng đối qua lại vô cùng khéo léo, để lại ấn tượng tốt cho không ít người. Đợi đến khi buổi đấu giá bắt đầu, trong tay ông đã thu được một xấp danh thiếp cá nhân.
Một tấm danh thiếp nhỏ bé tưởng chừng chẳng đáng chú ý, nhưng đến lúc quan trọng sẽ phát huy tác dụng không thể ngờ.
Ngô Dung cũng không ngờ, một chuyến thăm viếng ngẫu hứng lại mang về lợi ích lớn bất ngờ đến vậy. Một cánh cửa hoàn toàn mới, thông thẳng đến đỉnh của kim tự tháp xã hội, cuối cùng cũng từ từ mở ra với ông.
“Bạn cũ” của Viên Mộc đều là những cao thủ Tiên thiên đếm trên đầu ngón tay trong nước, nhưng công lực của họ so với Viên Mộc, Từ Trung Nguyên còn kém hơn một bậc, còn so với Ngô Diệp... thì hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
Đối mặt với sự thăm dò của những lão quái vật này, Ngô Diệp dễ dàng hóa giải từng chiêu một.
Khi có người cuối cùng không nhịn được hỏi về sư phụ cậu, Ngô Diệp chối bay chối biến, khăng khăng rằng sư phụ không cho tiết lộ danh tính. Khuôn mặt búng ra sữa xinh đẹp vô cùng vô tội của cậu khiến những lão quái vật đáng tuổi ông nội cậu đều hơi nghi ngờ không biết mình có đang bắt nạt trẻ con hay không, cuối cùng đành bỏ qua chủ đề này.
Ngược lại, Ngô Diệp lại nghe được một cái tên hoàn toàn xa lạ – Đồng Hoàng.
Các lão quái vật khi nhắc đến cái tên này, trên mặt và trong mắt đều hiện rõ vẻ kính ngưỡng. Dù Ngô Diệp dứt khoát phủ nhận, họ vẫn một mực tin rằng Ngô Diệp chính là đồ đệ của ông ta.
Dù sao cậu cũng không thừa nhận, đám người này muốn tưởng tượng thế nào thì cứ tưởng tượng, mượn oai hùm cũng không tồi.
Nếu một ngày nào đó bị vạch trần, Đồng Hoàng có tìm đến tận cửa thật, thì dù sao cậu cũng chưa từng nói gì, tất cả đều do đám người kia tự biên tự diễn, liên quan gì đến cậu chứ.
Nếu đánh thật thì cậu cũng chưa chắc đã sợ Đồng Hoàng. Nếu chiêu thức võ công không lại thì cậu còn có dị năng, nhẫn không gian còn có thể dùng làm kho ám khí. Với nhiều thủ đoạn như thế, cậu không tin không hạ được một võ giả thuần túy.
Đối với Đồng Hoàng, trong lòng Ngô Diệp còn có chút mong chờ nho nhỏ. Nếu cậu đánh bại Đồng Hoàng, vậy cậu sẽ là Võ Đạo Đệ Nhất nhân danh xứng với thực.