292. Chương 292: Ngửa bài - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 292: Ngửa bài - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 292 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bàng Chí ấp a ấp úng mãi, cuối cùng cũng kể rõ đầu đuôi câu chuyện.
Ban đầu, Bàng Chí thực sự thấy Hà Giai Na không tệ, xinh đẹp, hiểu chuyện, dịu dàng, đáng yêu, có chút hư vinh của con gái cũng không sao. Nhưng ở lâu mới biết, Hà Giai Na luôn lơ đãng hỏi về Ngô Diệp, dò la chuyện của Ngô Diệp, thậm chí cả hành tung của cậu ấy. Điều này khiến Bàng Chí cảm thấy hơi khó chịu.
Ban đầu cậu ta còn hơi ghen, nhưng sau này số lần hỏi han tăng lên, Bàng Chí bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Bàng Chí không vô tư lự như Ngô Diệp, cậu ta tinh tế hơn Ngô Diệp nhiều.
Sau khi nhận ra điểm bất thường, Bàng Chí nhanh chóng bình tĩnh lại, lấy lại lý trí từ cơn say tình ái. Dần dần, cậu ta phát hiện Hà Giai Na rất để tâm đến nhiều chuyện của mình, đặc biệt là chuyện công việc.
Bàng Chí cần giúp Ngô Diệp quản lý một số công ty ma được đăng ký bằng thông tin giả ở nước ngoài, đồng thời thỉnh thoảng phải đến MG giúp cậu ấy giao dịch với Daniel. Những chuyện này đều không thể công khai.
Hà Giai Na bình thường rất hiểu chuyện và tâm lý, nhưng hễ Bàng Chí nói phải đi công tác, cô ta luôn mè nheo đòi đi cùng.
Vì chuyện này, hai người gần như lần nào cũng cãi nhau mấy ngày trời.
Bàng Chí là người rạch ròi công tư và có nguyên tắc. Việc Ngô Diệp giao cho cậu ta đã nói phải giữ bí mật thì ngay cả trước mặt mẹ ruột, cậu ta cũng không nói lung tung.
Cậu ta quả thực rất thích Hà Giai Na, nhưng chưa đến mức vì cô ta mà từ bỏ nguyên tắc của mình.
Ban đầu, Bàng Chí còn thấy áy náy. Mỗi lần cãi nhau xong, cậu ta đều mua rất nhiều quà tặng Hà Giai Na để dỗ dành cô ta vui vẻ.
Những món quà đó đa phần là đặc sản địa phương mà cậu ta mua khi đi công tác nước ngoài.
Một lần, Bàng Chí vô tình bắt gặp Hà Giai Na đang tra cứu nơi sản xuất của những món đồ này trên mạng. Trong lòng cậu ta liền nảy sinh nghi ngờ.
Bàng Chí lớn hơn Ngô Diệp vài tháng. Mẹ Bàng luôn mong cậu ta sớm lập gia đình, thấy Bàng Chí rất thích Hà Giai Na, bà cũng nhận thấy Hà Giai Na không tệ: xinh đẹp, hào phóng, công việc tốt. Thế là bà bắt đầu giục Bàng Chí kết hôn.
Bàng Chí nhân cơ hội dùng chuyện kết hôn để thăm dò Hà Giai Na. Hà Giai Na lúc đầu rất ngạc nhiên, một mực từ chối. Sau này khi Bàng Chí nhắc lại, cô ta đồng ý nhưng cũng đưa ra một số điều kiện: phải mua cho cô ta một căn biệt thự nhỏ, một chiếc BMW, và những thứ này phải đứng tên cô ta.
Ngoài ra, cô ta hy vọng sau khi hai người kết hôn có thể ra ở riêng.
Mua nhà, mua xe, Bàng Chí thấy không thành vấn đề.
Cậu ta làm việc cho Ngô Diệp, Ngô Diệp không chỉ trả lương hàng triệu tệ mỗi năm, mà chuỗi siêu thị nhà họ Ngô đầu tư cũng chia cho cậu ta 20% cổ phần. Cộng thêm tiền bán biệt thự, tiền riêng tích cóp được từ chỗ ông già trước kia, tổng cộng cậu ta cũng có chút tài sản. Tuy không bằng mấy cậu ấm cô chiêu, nhưng ít nhất việc mua nhà mua xe tuyệt đối không thành vấn đề.
Luật hôn nhân mới hiện nay rất chú trọng tài sản trước hôn nhân. Bàng Chí rất coi trọng gia đình, cậu ta nghĩ nếu hai người đã quyết tâm sống bên nhau cả đời, cậu ta không ngại giao toàn bộ tài sản cho vợ. Không cần thiết phải vì chút tiền mà vợ chồng tính toán chi li, nhìn cha mẹ tính toán cả đời, mệt mỏi lắm.
Tuy nhiên, điều khiến Bàng Chí khó chịu là điều kiện thứ hai: ra ở riêng. Nói trắng ra, điều này có nghĩa là bỏ mặc mẹ cậu ta sống một mình.
Nếu cha mẹ cậu ta ân ái như người khác, có thể nương tựa vào nhau đến già, thì vợ chồng son mới cưới ra ở riêng cũng chẳng sao. Nhưng mẹ cậu ta giờ chỉ có một thân một mình.
Cậu ta đưa bà ra nước ngoài sống là mong bà không bị đám họ hàng cực phẩm nhà họ Bàng quấy rầy, được tĩnh tâm giải sầu. Chứ cậu ta chưa từng nghĩ sau này sẽ bỏ mặc mẹ sống một mình!
Mẹ cậu ta khổ cả đời rồi, cậu ta còn đang nghĩ sau này sẽ hiếu thuận với bà thế nào, chứ chưa bao giờ nghĩ để mẹ sống cô độc một mình.
Bàng Chí vốn định thăm dò Hà Giai Na, và dứt khoát từ chối cả hai điều kiện đó.
Hà Giai Na không nói gì, nhưng mặt mày ủ rũ không vui. Đám bạn bè, chị em của cô ta đâu phải dạng vừa, bóng gió nói Bàng Chí không tử tế: 'Người ta con gái nhà lành theo anh, chút điều kiện này có là gì? Hơn nữa, giờ con gái lấy chồng ai chẳng đòi nhà, đòi xe, đòi ra riêng? Với điều kiện của Na Na, yêu cầu của cô ấy hoàn toàn không quá đáng.'
Chuyện này khiến quan hệ hai người hơi căng thẳng. Cuối năm, Bàng Chí nhiều việc bận tối tăm mặt mũi, mãi không rảnh gọi điện cho Hà Giai Na. Kết quả thì hay rồi, bạn bè Hà Giai Na lại gọi điện tìm mẹ Bàng, đường hoàng đưa ra điều kiện với bà.
Mẹ Bàng vốn cũng chẳng phải người có chủ kiến gì, cúp điện thoại xong cứ khóc mãi. Nữ quản gia của Ngô Ly nhìn không đặng mới gọi điện cho Bàng Chí.
Bàng Chí biết rõ ngọn ngành câu chuyện, vô cùng tức giận. Nhất thời nóng nảy, cậu ta đến chỗ làm của Hà Giai Na chặn đường, định chia tay luôn.
Kết quả, khi đi qua một quán cà phê gần chỗ làm của Hà Giai Na, cậu ta vô tình nhìn thấy Hà Giai Na đang uống cà phê với Vương Bằng. Hai người không biết đang nói chuyện gì.
Hà Giai Na quay đầu nhìn ra ngoài, hai người bốn mắt nhìn nhau. Sắc mặt Hà Giai Na lúc đó thay đổi ngay. Nếu Bàng Chí mà còn không hiểu mấu chốt trong đó thì đúng là thằng ngốc.
Sau đó, Hà Giai Na không chỉ một lần tìm Bàng Chí giải thích. Điện thoại, tin nhắn, WeChat... cô ta dùng hết mọi phương thức liên lạc, nhưng Bàng Chí không trả lời lại một chữ nào.
Chuyện này xảy ra nửa tháng trước. Bàng Chí cứ nghĩ đến việc mình ngốc nghếch nâng niu chiều chuộng người ta hơn nửa năm, còn nghiêm túc tính chuyện kết hôn. Kết quả đối phương lại là “thám tử” do người khác phái đến, coi mình như khỉ mà trêu đùa từ đầu đến cuối. Trong lòng cậu ta dễ chịu mới là lạ.
“Tao thấy nhà họ Vương cũng rảnh rỗi sinh nông nổi rồi, dám đánh chủ ý lên đầu mày. Xem ra bài học lần trước chưa làm họ khôn ra nhỉ.” Ngô Diệp nheo đôi mắt đào hoa, đáy mắt lóe lên tia lạnh lùng.
Bàng Chí đương nhiên cũng không nuốt trôi cục tức này, cậu ta cười lạnh: “Tao thấy bọn họ cũng chẳng nhảy nhót được mấy ngày nữa đâu.”
“Sao thế? Họ còn chọc vào ai nữa à?”
Bàng Chí hạ thấp giọng: “Họ không biết nghe tin từ đâu nói thái tử Triệu muốn mảnh đất khu công nghiệp cũ, định ra tay trước để chiếm ưu thế. Họ chạy đôn đáo trong giới tìm liên minh, tìm vốn, tao thấy bọn họ đang tìm chết thì có.”
Ngô Diệp hứng thú nhếch mép cười nói: “Thế này thì có kịch hay để xem rồi.”
Nhà họ Vương nói ra cũng là tỷ phú vang danh, nhưng so với nhà họ Triệu, chút tài sản, nền tảng đó chẳng thấm vào đâu. Thậm chí họ còn chưa nắm rõ thực lực thực sự của nhà họ Triệu đã vội vàng ra tay, không phải tìm chết thì là gì?
Đứng sau nhà họ Vương là Ngô Sâm, mà Ngô Sâm hiện tại đang cùng phe với nhà Âu Dương. Với tài lực và địa vị của nhà Âu Dương, không đến mức không dò la được chút tin tức nào về Triệu Quân. Vậy mà họ vội vàng đối đầu với nhà họ Triệu như vậy, sống chết đòi lấy mảnh đất khu công nghiệp cũ, chẳng lẽ còn có nội tình gì sao?