Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 300: Nguy cơ giang nam (thượng) - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 300 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước đợt tấn công dữ dội của đàn côn trùng và xác sống, các lãnh đạo cấp cao của Khu dân cư Giang Nam nhận thấy tình hình nguy cấp, liền lập tức phát đi tín hiệu cầu cứu tới Thủ đô và Lam Thành.
Trong số hơn một triệu người sống sót mới chuyển đến Lam Thành, ít nhất 60% là từ Khu dân cư Giang Nam mà ra.
Những người này, khi chứng kiến Lam Thành dễ dàng vượt qua cuộc khủng hoảng côn trùng nhờ lá chắn năng lượng bảo vệ, lại nghe tin Khu dân cư Giang Nam đang bị đàn côn trùng vây hãm, tình thế ngàn cân treo sợi tóc, trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn khôn xiết.
Nếu ngày trước họ không dứt khoát rời đi, thì có lẽ hôm nay họ cũng đang mắc kẹt ở đó.
Với hơn mười triệu côn trùng và xác sống vây kín, Khu dân cư Giang Nam lần này e rằng khó thoát khỏi kiếp nạn.
Ngô Diệp vừa nhận được thư cầu cứu mà người của Khu dân cư Giang Nam đã liều chết gửi tới, cũng đồng thời nhận được một nhiệm vụ bắt buộc từ hệ thống -- [Giải cứu người sống sót tại Khu dân cư Giang Nam, số lượng không dưới 50 vạn người.]
Nhị thiếu gia vừa nhận nhiệm vụ đã bắt đầu chửi thề, “Mẹ kiếp! 50 vạn người, bảo cậu cứu bằng cách nào?!”
Xông vào ư? Đàn côn trùng và xác sống lên đến mười triệu con, cho dù cậu có là siêu nhân cũng sẽ bị xác sống lột da, làm sao mà xông vào được? Chưa nói đến việc họ không thể xông vào, ngay cả người bên trong bị đàn côn trùng và xác sống mười triệu con vây kín cũng khó lòng thoát ra.
Cứu viện bằng đường không?
Giáo sư Lý đúng là đã chế tạo thêm một số máy bay an toàn nhưng đều là trực thăng nhỏ hoặc máy bay vận tải cỡ nhỏ, chẳng chở được bao nhiêu người. Đừng nói là máy bay nhỏ, ngay cả chiếc A380 đến, một lần cũng chỉ chở được hơn ngàn người mà thôi.
Năm mươi vạn người, chắc phải cần đến một con tàu Noah. Nhưng cậu biết tìm đâu ra con tàu Noah biết bay?
Đường không, đường bộ đều không khả thi, chỉ còn cách đi đường hầm.
Nhưng khi cứu viện Nguyên Thủy, chưa xuất hiện côn trùng biến dị, còn bây giờ, một số côn trùng biến dị sống dưới lòng đất đào hang còn nhanh chẳng kém gì dị năng giả hệ Thổ, làm sao bây giờ?
Đến lúc đó bị nhốt trong đường hầm, chẳng phải sẽ bị lũ “sâu” đó xâu xé sao.
Nhị thiếu gia nghĩ nát óc cũng không tìm ra phương án cứu viện khả thi, nhưng nhiệm vụ bắt buộc thì buộc phải hoàn thành, nếu không, bị trừng phạt đau đớn chỉ là chuyện nhỏ, số điểm tích lũy mà cậu vất vả tích cóp được cũng sẽ về con số không.
Tất nhiên, nếu hoàn thành được, phần thưởng cũng vô cùng hấp dẫn.
Nhị thiếu gia bây giờ giống như con lừa, trước mặt là củ cà rốt treo lủng lẳng, sau lưng là cây roi quất tới tấp, không ăn được cà rốt thì sẽ phải chịu roi đòn, trái tim bé nhỏ của cậu xoắn xuýt hết cả lên.
Đại Tần cũng tích cực giúp cậu suy nghĩ đối sách, liệt kê từng phương án rồi lại gạt bỏ từng cái một, suy đi tính lại, để cứu được nhiều người như vậy, cách tốt nhất vẫn là đi đường hầm.
Dù côn trùng đào đất giỏi nhưng họ chỉ cần đào đường hầm sâu hơn chút, nhất thời lũ côn trùng đó cũng không thể làm gì được họ, dù sao không phải con nào cũng biết đào đất, như vậy áp lực họ phải chịu sẽ nhỏ hơn nhiều so với đi đường bộ.
Nếu có thể, tạo thêm một lá chắn năng lượng bao phủ đường hầm, thì hy vọng cứu được những người đó là rất lớn.
Thời gian cấp bách, Ngô Diệp và Đại Tần chốt hạ phương án này xong, lập tức đi hỏi Giáo sư Lý xem có thể chế tạo loại lá chắn năng lượng này không.
Giáo sư Lý và Kỷ Vân lập tức dùng trí não để xây dựng mô hình, mất tròn ba tiếng đồng hồ, cuối cùng họ cũng xây dựng thành công.
Theo mô hình lý thuyết của họ, lá chắn năng lượng này có hình trụ tròn, cao 3 mét, đường kính 3 mét, chiều dài đạt 50 km, đủ sức chống lại đợt côn trùng tấn công với số lượng một trăm vạn.
Khoảng cách 50 km về cơ bản đủ để người dân Khu dân cư Giang Nam thoát khỏi vòng vây của đàn côn trùng và xác sống từ trong thành. Kích thước đường hầm có thể chứa xe bán tải, xe tải cỡ vừa đi qua, như vậy không chỉ có thể vận chuyển đất đá trong đường hầm nhanh chóng, mà khi đường hầm thông suốt, người dân Khu dân cư Giang Nam cũng có thể lái xe chạy trốn, cứu được nhiều người hơn.
Khu dân cư Giang Nam là khu dân cư lớn thứ ba của Hoa Quốc, lúc đông dân nhất có hơn 900 vạn người sinh sống. Hiện nay dù có không ít người bỏ trốn hay đã chết, tổng dân số cũng không dưới 500 vạn người.
Không chỉ có người, trong Khu dân cư Giang Nam còn chứa một lượng lớn vật tư, của cải.
Nay Khu dân cư Giang Nam sắp thất thủ, người thực tâm muốn bất chấp tất cả để cứu viện người sống sót tại Khu dân cư Giang Nam, ngoài Ngô Diệp bị nhiệm vụ ép buộc ra, đúng là chẳng có mấy ai. Nhưng kẻ nhòm ngó của cải của Khu dân cư Giang Nam thì tuyệt đối không chỉ có một người.
Khu dân cư Giang Nam sản xuất lương thực và khoáng sản. Hai thứ này cồng kềnh, khó vận chuyển, nhưng tinh hạch thì nhỏ gọn lại vô cùng quý giá. Mạt thế đã hơn ba năm, kho tinh hạch của Khu dân cư Giang Nam, nếu quy đổi ra tinh hạch trong suốt, ước tính thận trọng cũng phải có một hai trăm triệu, không ít người thèm thuồng.
Các ông lớn của Khu dân cư Giang Nam thấy lần này đa phần khó thoát kiếp nạn, không tiếc hứa hẹn trả “tinh” hậu hĩnh để cầu cứu, bất kể là ai, chỉ cần cứu được đám cao tầng bọn họ ra ngoài, một mạng người sẽ được trả 50 vạn tinh hạch trong suốt.
Thế lực tại Khu dân cư Giang Nam rắc rối phức tạp, xếp vào hàng cao tầng ít nhất cũng có cả trăm người, nếu cộng thêm người thân, tâm phúc của họ, đâu chỉ dừng lại ở con số ngàn người.
Nói cách khác, ai cứu được họ ra, họ nguyện dâng tặng toàn bộ của cải tinh hạch của Khu dân cư Giang Nam.
Tuy nhiên cũng giống như việc Giang Nam có máy bay cũng không bay ra được, trên trời nhiều chim xác sống, côn trùng bay biến dị như vậy, làm gì có máy bay nào dám bay vào được?
Ngay cả Ngô Diệp có máy bay an toàn cũng không dám xông vào, máy bay thường bay vào bao nhiêu cũng chỉ có con đường chết. Hơn nữa, tinh hạch trị giá một hai trăm triệu, ai dám mang theo chạy ngoài hoang dã?
Chẳng lẽ quân đoàn xác sống lại không đuổi đến cùng sao!
Cho nên thèm thì thèm thật nhưng ai cũng hiểu rõ, số tinh hạch này không dễ nuốt, không cẩn thận sẽ nghẹn chết lúc nào không hay.