Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 328: Thầy trò - 2
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 328 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đồng Hoàng nhìn bàn tiệc thịnh soạn, sao có thể không hiểu được tâm tư nhỏ của Ngô Diệp? Ông ta cũng không vạch trần, bởi dạo này toàn phải ăn cơm hộp, thỉnh thoảng được một bữa tiệc lớn thế này cũng không tồi. Ông ta kiệm lời, chỉ nói: “Trình Viễn đã phí tâm rồi.”
Ngô Diệp đón nhận ánh mắt biết ơn từ cha con Triệu Trình Viễn, tâm trạng cậu không tệ chút nào. Cậu không phải muốn đến nhà họ Triệu để ăn chực một bữa cơm, mà là muốn đổi lấy một ân huệ từ họ.
Với khí thế của một “cao nhân”, Đồng Hoàng hoàn toàn áp chế không khí, triệt để thực hiện phương châm “ăn không nói”. Tội nghiệp Triệu Trình Viễn, một bụng lời muốn nói mà mãi không tìm được cơ hội.
Nhị thiếu gia chẳng khách sáo chút nào, thoải mái ăn uống nhiệt tình. Ở thế giới mạt thế, đâu dễ gì được thưởng thức nhiều món ngon như thế này.
Ăn xong, Đồng Hoàng làm đúng theo thỏa thuận với Ngô Diệp, lấy ra hai lọ sứ nhỏ đưa cho Triệu Trình Viễn và Triệu Quân, rồi chậm rãi nói:
“Đồ đệ này của tôi kém cỏi lắm, bình thường tôi cũng không muốn quan tâm đến chuyện thế tục nữa, đành làm phiền hai vị để mắt giúp tôi một chút. Trong lọ này là đan dược dưỡng sinh ích thọ, coi như là quà cảm ơn của tôi dành cho hai vị.”
Triệu Trình Viễn mong ngóng được gặp Đồng Hoàng một lần là vì điều gì? Chính là vì muốn vị thần sống này rò rỉ chút đồ tốt giúp kéo dài tuổi thọ. Sống đến tuổi này, tiền bạc, quyền lực, tài sắc, ông ta chẳng thiếu thứ gì, chỉ thiếu mỗi thời gian.
Ông ta biết Đồng Hoàng tính tình cổ quái, đến một lời khách sáo cũng không dám nói, sợ khách sáo quá lại mất toi đồ tốt. Ông ta vội vàng cảm ơn:
“Cảm ơn đại sư Đồng Hoàng, ngài khách sáo quá. Ngô thiếu là ân nhân cứu mạng con trai tôi, chuyện của Ngô thiếu chính là chuyện của nhà họ Triệu chúng tôi. Sau này Ngô thiếu có việc gì cứ sai bảo là được.”
Ngô Diệp cười hì hì đáp:
“Sai bảo thì không dám, nhưng sau này có việc gì cần chú Triệu giúp, cháu chắc chắn sẽ không khách sáo. Đến lúc đó, mong chú Triệu đừng chê cháu phiền phức nhé.”
Rõ ràng tu vi của cậu còn cao hơn Đồng Hoàng, Đan Cường Thân Kiện Thể cũng là cậu đã mua với giá cao từ hệ thống. Khổ nỗi lại không thể khoe khoang, mọi chuyện nở mày nở mặt đều để lão khốn nạn Đồng Hoàng chiếm hết. Quay đầu lại, lão ta còn trấn lột tinh hạch cam của cậu, đúng là quá hố cha (╯‵□′)╯︵┻━┻.
“Sao có thể chứ.”
Hàn huyên vài câu, Triệu Trình Viễn còn muốn nhân cơ hội này giới thiệu đứa con trai có căn cốt không tồi của mình cho Đồng Hoàng, hy vọng lọt vào mắt xanh của ông ta. Tiếc là Đồng Hoàng mãi không tiếp chiêu, cuối cùng ông ta đành bất lực bỏ cuộc.
Ông ta mời Đồng Hoàng tham gia đại hội võ lâm năm nay, nhưng Đồng Hoàng cũng lấy cớ ẩn dật để từ chối.
Nói chuyện chưa được bao lâu, Đồng Hoàng nhận được một tin nhắn mà không ai biết nội dung là gì. Ông ta xem tin nhắn xong, lát sau liền chào từ biệt cha con Triệu Trình Viễn và đưa Ngô Diệp về.
Ngô Diệp vốn dĩ cũng không định hôm nay sẽ nói chuyện hẹn gặp Hình Chí Cường với Triệu Quân. Cậu chỉ muốn đưa Đồng Hoàng ra ngoài dạo vài vòng, xác thực “danh phận thầy trò” của họ, hoàn toàn xóa bỏ nghi ngờ của cha con Triệu Trình Viễn.
Có “biển hiệu vàng” Đồng Hoàng ở đây, hôm nay lại tặng họ Đan Cường Thân Kiện Thể, đảm bảo sau khi họ uống thuốc xong sẽ để tâm đến chuyện của cậu.
Thân phận nhà họ Triệu tuy khá phức tạp nhưng không thể phủ nhận, họ thực sự có thế lực rất lớn trong nước. Có họ giúp chạy chọt lo lót, chuyện trí não sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.
Hiện tại cậu đang bị bên an ninh theo dõi nên cũng không muốn dính dáng quá nhiều đến nhà họ Triệu, nhưng hết cách. Nếu không có nhà họ Triệu giúp bắc cầu, cậu không biết phải mất bao lâu mới nói chuyện được với Hình Chí Cường.
Về đến nhà, Ngô Diệp liên lạc video với Ngô Ly qua trí não.
“A Ly, chuyện đăng ký bằng sáng chế em chuẩn bị thế nào rồi?”
Ngô Diệp có một bộ tài liệu sản xuất trí não hoàn chỉnh, từ chip cốt lõi đến thiết kế bên ngoài, từ phần cứng đến phần mềm ứng dụng cơ bản, cái gì cũng có. Bằng sáng chế liên quan trong đó lên tới hàng vạn cái.
Ở Hoa Quốc cũng có khái niệm bằng sáng chế. Hơn nữa, sự bảo hộ về các mặt nghiêm ngặt hơn nước Z rất nhiều, thời gian bảo hộ bằng sáng chế cũng khá dài.
Ngô Diệp đã bảo Lệ Dân Sinh dẫn đội ngũ dưới quyền sắp xếp lại tất cả các bằng sáng chế liên quan đến trí não. Từ ba tháng trước, Ngô Diệp đã đóng gói toàn bộ tài liệu bằng sáng chế gửi cho Ngô Ly, dặn cậu bé dùng trí não để đối chiếu và sắp xếp.
Tường lửa mạng của thế giới này đối với Tiểu Vương Tử phiên bản nâng cấp quả thực chỉ là “thùng rỗng kêu to”. Nó nhanh chóng loại bỏ những bằng sáng chế mà thế giới này đã có, đồng thời sắp xếp lại toàn bộ hồ sơ đăng ký bằng sáng chế theo định dạng yêu cầu của thế giới này.
Cứ như vậy, số lượng đơn đăng ký bằng sáng chế còn lại vẫn lên tới hàng ngàn bản. Một khi những đơn đăng ký này được thông qua hết, họ sẽ nắm được quyền sáng chế quốc tế của trí não. Chỉ riêng của cải do những bằng sáng chế này mang lại đã không thể đếm xuể.
Vào cuối tuần hiếm hoi, Ngô Ly vừa ngủ nướng dậy, vừa gặm sandwich vừa nói: “Đã chuẩn bị xong hết rồi, anh. Anh định bây giờ đi nộp đơn đăng ký à?”
“Đúng vậy, nhưng e là phải ủy khuất em chuyển trường về nước học rồi.”
Kế hoạch ban đầu của Ngô Diệp là đợi Ngô Ly tốt nghiệp đại học xong mới làm chuyện trí não, nhưng cậu phát hiện mình không thể đợi lâu như vậy.
Một mặt, tình hình vị diện mạt thế ngày càng tồi tệ, thời gian cậu cần ở lại bên đó có thể sẽ ngày càng dài, sau này rất có thể không còn rảnh tay để làm chuyện này nữa. Mặt khác, cậu cần củng cố địa vị ở thế giới này, đồng thời kiếm được lượng lớn của cải để giao dịch thêm nhiều vật tư hữu dụng sang Lam Thành. Cậu không thể cứ dùng vàng bạc châu báu để giao dịch với Victor mãi được, Daniel đã không chỉ một lần đề nghị muốn giao dịch trực tiếp bằng đô la Mỹ.
“Vừa khéo em cũng không muốn ở lại trường lắm, anh. Hay là em bỏ học luôn đi!”
Mắt Ngô Ly sáng rực. Cậu bé trước kia chưa từng đến trường, mặc dù hiện tại ở trường đã kết bạn được với một số người cùng chí hướng nhưng nhiều lúc vẫn không quen lắm với cuộc sống học đường.
Hơn nữa, biết anh trai ở thế giới bên kia vất vả như vậy, ba mẹ cũng đã lớn tuổi rồi, cậu bé cảm thấy mình nên gánh vác trách nhiệm gia đình.
“Bỏ học? Mơ đẹp nhỉ? Chỉ cần em qua được cửa ải của ba mẹ, em muốn thế nào cũng được.”
Ngô Ly lập tức xìu xuống như quả bóng xì hơi, đôi mắt to xinh đẹp đáng thương nhìn chằm chằm Ngô Diệp.
“Giả vờ đáng thương cũng vô dụng. Lát nữa gửi tài liệu vào mail cho anh, anh đi tắm rửa ngủ trước đây, ngủ ngon.”
Nhị thiếu gia gửi cho em trai một nụ hôn gió, rồi quả quyết ngắt nguồn điện trí não. Cậu biết mình thường không chống đỡ được ánh mắt đáng thương của em trai, nên dứt khoát chuồn thẳng.