370. Chương 370: Xoa dịu - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 370: Xoa dịu - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 370 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tôi đã cứu Tiểu Bảo ra rồi, đám khốn nạn đó đều ở bên trong. Chắc chắn chúng biết những thông tin các anh cần, các anh cứ đưa người đi. Tiểu Bảo hơi sốt, tôi sẽ đưa thằng bé đến bệnh viện trước.”
Ngô Diệp nói với Nhiếp Dạ và Trình Viễn vừa đến nơi. Xem như đám Trịnh Đại Ngũ thật may mắn, nếu không phải hai người này đến kịp thời, e là cả đời này bọn chúng cũng đừng hòng sống sót rời khỏi cái xưởng rách nát này. Tuy nhiên, đôi khi sống chưa chắc đã tốt hơn chết.
Nhiếp Dạ nhìn Ngô Diệp bằng ánh mắt phức tạp, rồi lại nhìn Hà Tiểu Bảo đang hôn mê bất tỉnh. Vừa rồi họ luôn theo sát phía sau xe Ngô Diệp, chỉ chậm hai ba phút mà Ngô Diệp đã cứu được người ra rồi. Từ tiếng kêu thảm thiết vừa nghe thấy, những người bên trong chắc chắn không ít. Một mình đơn thương độc mã cứu người ra trong thời gian ngắn như vậy, rốt cuộc là đám bắt cóc quá kém cỏi, hay là Ngô Diệp quá lợi hại?
“Được, chỗ này giao cho chúng tôi.” Nhiếp Dạ gật đầu, tiễn Ngô Diệp rời đi rồi mới cùng Trình Viễn tiến vào xưởng.
Nhiếp Dạ từng hình dung cảnh tượng khi vào sẽ thấy bọn bắt cóc kêu cha gọi mẹ vì đau đớn, cũng hình dung có thể có cảnh máu me, thậm chí có một hai cái xác “lỡ tay đánh chết”.
Nhưng những cảnh tượng anh ta dự đoán không cái nào xảy ra. Ngoài một đám côn đồ bắt cóc nằm la liệt dưới đất ra, xung quanh thậm chí không nhìn thấy chút dấu vết đánh nhau nào.
Nhiếp Dạ là lính đặc chủng thường xuyên làm nhiệm vụ đặc biệt, kinh nghiệm điều tra hình sự còn phong phú hơn cả những cảnh sát lão luyện. Từ dấu vết lăn lộn trên mặt đất trước khi những người này ngất đi, có thể thấy họ chắc chắn đã chịu sự sợ hãi và kinh hoàng cực độ. Từ một số dấu vết cá biệt, có thể suy đoán, họ bị dọa đến mức từ đầu đến cuối ngay cả dũng khí phản kháng cũng không có.
Tục ngữ có câu, chó cùng rứt giậu. Ngô Diệp rốt cuộc đã làm gì khiến đám người lăn lộn dưới đáy xã hội, coi thường pháp luật này từ bỏ bản năng phản kháng?
Nhiếp Dạ nhìn quanh bốn phía, cố gắng tìm ra chút vết máu nhưng trên mặt đất, ngoài một đống “rác rưởi” lộn xộn ra, chẳng có gì khác cả.
Nghĩ thế nào cũng thấy chuyện này toát lên vẻ quỷ dị, sự việc bất thường ắt có yêu quái.
Chân tướng, e là chỉ có thể đợi mười người này tỉnh lại mới rõ.
“Gọi điện ngay cho đội trưởng Trần, đưa hết đám người này về thẩm vấn kỹ càng. Bảo họ đừng đi xe quân sự, hãy tìm xe dân dụng đến. Giờ là lúc quan trọng, tuyệt đối không được đánh rắn động cỏ.”
Con tin đã cứu được, tay sai cũng đã tìm được rồi. Giờ là lúc lần theo dấu vết để tìm kẻ chủ mưu phía sau.
“Rõ, đội trưởng!”
Nhóm Trịnh Đại Ngũ hôn mê tròn ba tiếng đồng hồ mới lần lượt tỉnh lại. Đối với bọn chúng, giấc mộng ba tiếng này còn dài hơn cả cuộc đời bọn chúng. Trong giấc mộng chân thực đến vô hạn, bọn chúng không ngoại lệ đều được nếm mùi hình phạt địa ngục.
Gần như không cần nhân viên thẩm vấn quân đội phải mở miệng, trừ Trịnh Đại Ngũ, những tên khác đều chủ động khai báo tội lỗi và quá trình sự việc.
Tuy nhiên, những tên này chẳng qua chỉ là những kẻ chạy vặt. Ngay cả chuyện Triệu Quân treo thưởng cũng bị che giấu, thì những chuyện khác biết được bao nhiêu?
Người biết rõ mọi chuyện chỉ có một mình Trịnh Đại Ngũ, nhưng hắn lo lắng cho con trai ở nước ngoài xa xôi, một mực khẳng định phải nhìn thấy con trai bình an mới chịu hợp tác với họ.
Cấp trên không quan tâm lắm đến an nguy của Hà Tiểu Bảo. Họ hiện tại nóng lòng muốn biết tung tích con chip chứa công nghệ cốt lõi trí não để thu hồi nó.
Tên đặc vụ Mỹ ám sát Ngô Ly không cạy được chút thông tin nào từ miệng hắn, giờ chỉ có thể bắt đầu từ kẻ bắt cóc Hà Tiểu Bảo.
Đối phương có lấy được công nghệ cốt lõi trí não mà không giải mã được mã hóa đặc biệt của chip thì cũng vô ích. Họ đã liên tiếp ra tay với nhà họ Ngô, chứng tỏ họ đã biết nhà họ Ngô có quan hệ mật thiết với công nghệ trí não. Mục đích bắt cóc Hà Tiểu Bảo của họ không nghi ngờ gì nữa chính là muốn “giao dịch” với nhà họ Ngô.
Hiện tại mọi mấu chốt đều dồn vào manh mối này. Dù thế nào cũng không thể để đối phương biết họ đã cứu được Hà Tiểu Bảo và bắt được nhóm Trịnh Đại Ngũ. Chỉ có như vậy họ mới có thể chuyển từ thế bị động sang chủ động, từng bước ép kẻ nấp trong bóng tối lộ diện.
Trịnh Đại Ngũ là một kẻ lọc lõi. Hắn không rõ đầu đuôi sự việc nhưng nhạy bén đánh hơi thấy nhóm Nhiếp Dạ còn có chỗ cần dùng đến hắn.
Sự việc đến nước này, hắn đã không còn quan tâm đến sống chết của mình nữa, hắn chỉ muốn con trai bình an.
“... Hắn vẫn không chịu nói, làm sao bây giờ?”
Trình Viễn lo lắng nói, những biện pháp nên dùng, có thể dùng, họ đều đã dùng hết rồi. Nhưng Trịnh Đại Ngũ cứ cắn chặt răng không chịu mở miệng, nhất định phải nhìn thấy con trai bình an mới chịu làm theo lời họ.
Kẻ khống chế con trai Trịnh Đại Ngũ không nghi ngờ gì nữa chính là kẻ chủ mưu. Một khi họ ra tay tìm người hoặc cứu người, đối phương sẽ cảnh giác, họ còn làm sao câu được con cá lớn phía sau để tìm tung tích con chip?
Nhiếp Dạ không ngờ Trịnh Đại Ngũ lại kiên trì như vậy. Anh ta hút sâu mấy hơi thuốc, trong đầu bỗng lóe lên một ý: “Có lẽ Ngô Diệp có cách!”
Khi Ngô Diệp nhận được điện thoại, cậu đã đưa Tiểu Bảo an toàn đến nhà cậu cả.
“Cậu cả, mợ cả, anh họ, chị dâu, mọi người yên tâm, vừa rồi con đưa Tiểu Bảo đến bệnh viện khám rồi. Bác sĩ nói thằng bé hai ngày nay bị hoảng sợ. Đã cho nó uống thuốc, ngủ một giấc ngon lành tỉnh dậy sẽ không sao nữa.”
Nhị thiếu gia không nói thật. Cậu hoàn toàn không đưa Tiểu Bảo đến bệnh viện, chỉ bảo hệ thống kiểm tra toàn thân cho Tiểu Bảo. Xác định ngoài việc hoảng sợ quá độ ra không có vấn đề lớn nào khác, cậu lập tức mua một viên thuốc an thần trị thương từ hệ thống cho Hà Tiểu Bảo uống, rồi lại cho nó uống thêm một viên Đan Cường Thân Kiện Thể. Giữa chừng Hà Tiểu Bảo tỉnh lại, cậu tiện thể dùng tinh thần lực thôi miên sâu cho nó một lần để nó hoàn toàn quên đi chuyện xảy ra trong hai ngày này.
Dù sao Hà Tiểu Bảo mới sáu tuổi, vụ bắt cóc này đủ để lại bóng ma tâm lý ảnh hưởng cả đời nó.
Nhị thiếu gia không muốn cậu bé mập mạp đáng yêu, hoạt bát này vì chuyện này mà thay đổi tính tình, cho nên sau khi cân nhắc, cậu đã thôi miên Tiểu Bảo để nó quên đi đoạn ký ức này.
Gia đình Hà Trọng Hành kích động đến đỏ hoe mắt, rưng rưng nước mắt. Nhà họ chỉ có một mình Tiểu Bảo, mặc dù gia giáo nhà họ Hà rất nghiêm khắc nhưng vẫn cưng chiều như trứng mỏng, họ nằm mơ cũng không ngờ Tiểu Bảo lại bị bắt cóc.
Mợ cả và chị dâu họ của Ngô Diệp ôm Tiểu Bảo khóc ròng không chịu buông tay. Kiểm tra từ trong ra ngoài một lượt, thấy trên người thằng bé không có vết thương ngoài da cũng không ốm đau, sốt sắng gì, khuôn mặt trắng nõn trong lúc ngủ say còn vương chút hồng hào khỏe mạnh tự nhiên, lúc này mới hoàn toàn yên tâm.
Mẹ chồng nàng dâu ríu rít cảm ơn Ngô Diệp. Bế Tiểu Bảo về phòng, hai người túc trực bên cạnh thằng bé không rời nửa bước, mỗi người nắm một bàn tay mập mạp. Mợ cả miệng niệm Phật, chị dâu họ không ngừng dùng mu bàn tay lau nước mắt, sợ chớp mắt một cái con lại biến mất.