Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 61: Mở khóa chuỗi gen cấp một - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngô Diệp cảm thấy đã dỗ dành cha mẹ xong xuôi, liền lấy ra Đan Cường Thân Kiện Thể như dâng bảo vật, mong ngóng nhìn cha mẹ uống hết.
Ngô Ly cũng uống một viên. Ngô Diệp đã hỏi hệ thống, Đan Cường Thân Kiện Thể tuy không thể giải quyết vấn đề của A Ly một cách triệt để nhưng cũng có thể giúp cậu bé khỏe mạnh hơn ở một mức độ nhất định.
Đan Cường Thân Kiện Thể phát huy tác dụng rất nhanh chóng. Cha mẹ Ngô uống thuốc xong chưa được bao lâu đã cảm thấy buồn ngủ ập đến, như thể bù đắp lại tất cả những giấc ngủ không yên trong hơn hai mươi ngày qua.
“Mẹ, cha mẹ buồn ngủ thì cứ đi ngủ trước đi, chuyện khác cứ để mai nói. Giờ con đã gom đủ năng lượng cho hệ thống rồi, muốn ở lại đây bao lâu cũng được.”
Ngô Diệp thấy mắt mẹ đỏ hoe, rõ ràng mắt đã díu lại vì buồn ngủ mà vẫn nắm chặt tay cậu không buông, với vẻ sợ cậu sẽ lại bỏ đi, khiến trong lòng cậu rất khó chịu.
Ngô Diệp đã lớn thế này rồi, trước khi học đại học thì ở nhà suốt, sau khi học đại học thì cuối tuần nào cũng về nhà. Thỉnh thoảng nghỉ hè, nghỉ đông đi du lịch cũng chỉ xa nhà mười bữa nửa tháng là về, dù ở bên ngoài, ngày nào cũng gọi điện về nhà.
Trừ một tháng “mất tích” kia ra, cậu chưa bao giờ xa gia đình lâu như vậy. Lần này Ngô Diệp nói đợi gom đủ năng lượng sẽ về nhà ngay, kết quả lại đi biệt tăm hơn hai mươi ngày, bặt vô âm tín.
Mẹ Ngô cứ nghĩ đến chuyện cậu nói thế giới bên kia đang có chiến tranh là lại lo lắng đến mức lén lau nước mắt, sợ con trai xảy ra chuyện gì không về được nữa.
Cha Ngô là đàn ông cũng đã lén lau nước mắt mấy lần. Mặc dù ông thường xuyên bị Ngô Diệp chọc tức đến mức nhảy dựng lên nhưng công bằng mà nói, ông thực sự cưng chiều đứa con trai này.
Con cả sớm hiểu chuyện, tính tình từ nhỏ đã quá lạnh lùng, làm việc đâu ra đấy, luôn cung kính trước mặt ông. Nhiều lúc khiến ông có cảm giác đang đối mặt với cấp dưới chứ không phải con trai.
Con út mắc bệnh tim bẩm sinh, ốm đau quanh năm suốt tháng. Ông ở trước mặt nó nói chuyện cũng không dám lớn tiếng, chỉ sợ làm nó sợ hãi mà sinh bệnh.
Chỉ có Ngô Diệp từ nhỏ đã nghịch ngợm, đầu óc không ngốc nhưng nhất quyết không chịu dùng vào chuyện học hành. Càng lớn càng không có chí tiến thủ, lại còn hay nói năng bừa bãi chọc ông tức điên.
Ngô Diệp tính tình ruột để ngoài da, dù mắng hay đánh nó, quay đi quay lại, ông chưa hết giận thì nó đã lại cười hì hì, thể hiện trọn vẹn câu nói "người một nhà không có thù qua đêm".
Ông nuôi ba đứa con trai, chỉ có với Ngô Diệp ông mới cảm nhận được rõ nhất cảm giác “làm cha”. Trong hơn hai mươi ngày qua, sự giày vò trong lòng ông chẳng kém gì mẹ Ngô.
Ngô Ly ban đầu bị cha mẹ lừa, tưởng Ngô Diệp thật sự ra nước ngoài có việc, nhưng mấy ngày liền Ngô Diệp không gọi điện về nhà. Nhìn sắc mặt ngày càng tiều tụy của cha mẹ, làm sao cậu bé không biết Ngô Diệp lại đi sang thế giới khác? Không những vậy, cậu bé còn biết anh hai đi sang thế giới đó hoàn toàn là vì mình.
“Anh hai, hai anh em mình ngủ chung đi, em muốn nghe anh kể chuyện bên kia nữa.” Ngô Ly cười tít mắt, Ngô Diệp lại thấy vô cớ chột dạ.
“Anh ngủ tướng xấu lắm...”
“Em có phải hôm nay mới biết anh ngủ tướng xấu đâu, anh hai.”
Ngô Diệp bị đôi mắt to tròn đáng thương của em trai nhìn chằm chằm, lập tức vứt bỏ hết nguyên tắc, đầu óc quay cuồng đi theo em trai vào phòng.
Vào phòng rồi, Ngô Ly không lên giường ngủ ngay mà lấy máy tính bảng ra, vừa bật máy vừa nói với Ngô Diệp: “Anh hai, cho anh xem cái này thú vị lắm.”
“Chào buổi tối chủ nhân.” Hoàng Tử nhỏ đúng lúc dụi mắt ngái ngủ, mỉm cười ngoan ngoãn chào cậu. Đôi mắt to tròn cong cong như vầng trăng khuyết, trên khuôn mặt bánh bao phúng phính còn có hai lúm đồng tiền nhỏ.
Ngô Diệp buột miệng thốt lên: “An An?” Đứa nhóc đầu trọc lốc kia nếu có da có thịt vào thì chẳng phải chính là bộ dạng của Hoàng Tử nhỏ hay sao, hèn gì cậu thấy quen mắt.
Hoàng Tử nhỏ nghiêng đầu, rõ ràng không hiểu "mệnh lệnh" của chủ nhân.
“Sao thế anh?” Ngô Ly hỏi.
“Anh tuyển một nhân viên nghiên cứu trí tuệ nhân tạo ở thế giới bên kia, con trai anh ta tên là An An, trông y hệt Hoàng Tử nhỏ.”
Ngô Ly “ồ” một tiếng, quay sang nói với Hoàng Tử nhỏ: “Mở nhật ký video, phát ghi chép video từ tháng 1 đến tháng 2 năm 2013.”
Hoàng Tử nhỏ ngoan ngoãn gật đầu, màn hình thay đổi, hiện ra một tập tin video ẩn.
Một thanh niên đeo kính, có vẻ ngoài bình thường, xuất hiện giữa màn hình. Tuổi tác trông không lớn, giống như sinh viên đại học, trên mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng, cậu ta nói năng lộn xộn:
“Bệnh nhân đó rõ ràng đã chết rồi, mọi dấu hiệu sinh tồn đều biến mất nhưng lại sống lại, sống lại... còn cắn bác sĩ Khổng một cái... Bệnh nhân sốt cao trong bệnh viện ngày càng nhiều, tôi không muốn đi thực tập nữa.”
Hình ảnh lóe lên, thời gian ở góc dưới bên phải video chuyển sang hai ngày sau. Bối cảnh biến thành một văn phòng, chiếc áo blouse trắng trên người thanh niên dính đầy máu tươi, trong mắt tràn ngập sự mờ mịt và điên cuồng:
“Bác sĩ Khổng chết rồi, tôi, tôi vừa giết người, phải làm sao đây?”
“Phong tỏa thành phố rồi, tôi còn trốn thoát được không?”
“Hóa ra là tang thi thật.”
“Không biết cha mẹ thế nào rồi.”
“Nghe nói đi về phía đông 150 cây số nữa có một khu dân cư của người sống sót. Không có xe, thức ăn cũng không còn nhiều, không biết tôi có sống sót đi đến đó được không.”
“Anh Chu hôm nay bị tang thi ăn thịt rồi, tôi nhìn thấy là vợ anh ấy chị Vương đẩy anh ấy qua đó.”
“Chị Vương bị người ta cưỡng hiếp rồi giết chết, không biết là ai làm.”
...
“Hôm nay tôi bị tang thi cào bị thương, không biết có bị nhiễm virus không.”
“Tôi phát sốt rồi, chắc giờ bọn họ đang bàn xem giết tôi thế nào, giống như trước kia giết những người nhiễm bệnh khác vậy, giết chết, chia chác tài sản. Nhưng tôi không muốn chết, tôi chết rồi cha mẹ phải làm sao?”
Video dừng lại ở đó, trong phòng yên tĩnh như tờ.
Một lúc lâu sau, Ngô Ly mới nức nở hỏi: “Anh hai, bên đó thực ra không phải đang đánh nhau mà là bị nhiễm virus D, người biến thành tang thi hết rồi đúng không?”
Hoàng Tử, ông đây bị mi hại chết rồi.
Ngô Diệp vẫn cứng miệng: “Nói linh tinh gì thế? Chơi game nhiều quá nên lú lẫn rồi à? Trên đời này làm gì có tang thi? Đây rõ ràng là video dàn dựng mà.”
Hoàng Tử nhỏ nghiêm túc phản bác: “Không phải video dàn dựng, đây là nhật ký video.”
“Câm miệng, không được nói chuyện.” Đồ khốn nạn, còn chê chưa đủ loạn sao?
“...” Hoàng Tử nhỏ bĩu môi, tủi thân biến mất khỏi màn hình.
“Anh hai, nếu anh không nói thật, mai em sẽ đưa video cho cha mẹ xem.”
Nhìn sự cố chấp trong mắt A Ly, Ngô Diệp biết giờ mình có nói gì thì nó cũng không tin, cậu buồn bực vò đầu bứt tai:
“Sợ em thật đấy, thế giới đó đúng là bị nhiễm virus D, cũng có tang thi nhưng không tệ như em nghĩ đâu. Tình hình đã ổn định rồi, nếu không, em tưởng thuốc lá anh mang sang bán đắt thế mà bán được sao? Hơn nữa, hệ thống có thể đổi vắc-xin virus D, cho dù anh hai em bị tang thi cắn vài cái cũng tuyệt đối không sao. Lại còn có cổng dịch chuyển nữa, đánh không lại anh còn không biết chạy sao? Cho nên em cứ yên tâm dưỡng bệnh, trẻ con trẻ cái đừng lo lắng vớ vẩn, anh sẽ không sao đâu.”
“Anh hai, anh đừng sang đó nữa, em không cần anh kiếm cái dịch phục hồi gì đó cho em đâu, cho dù anh kiếm được em cũng không dùng.”
Thời gian qua, Ngô Ly lén cha mẹ xem đoạn nhật ký video này không biết bao nhiêu lần, cậu bé biết thế giới bên kia chắc chắn không như lời anh hai nói.
Nếu phải dùng mạng của anh hai đổi lấy mạng của mình, cậu bé thà rằng người chết ngay từ đầu là mình.
Bệnh tim bẩm sinh của Ngô Ly đã rất nghiêm trọng rồi, vừa kích động là khó thở, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, cả người lảo đảo sắp ngã.
Ngô Diệp vội bế em trai lên giường nằm: “Ôi trời ơi, tổ tông của anh, em đừng vội, đừng vội được không? Nhìn vào mắt anh, thả lỏng, hít thở từ từ.”
Một lúc sau, Ngô Ly cuối cùng cũng bình tĩnh lại, tác dụng của Đan Cường Thân Kiện Thể phát huy, cậu bé buồn ngủ díu cả mắt nhưng vẫn nhìn chằm chằm Ngô Diệp.