Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 68: Đóng dấu - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lam Thành có tổng cộng bốn con phố thương mại, được xây dựng tại trung tâm khu giao dịch, phân bố theo hình chữ thập. Giao điểm trung tâm chính là văn phòng của “Trung tâm quản lý tuần tra trật tự giao dịch”, gọi tắt là Ban Tuần Tra.
Ngay cạnh Ban Tuần Tra là bốn cửa hàng lớn nhất Lam Thành, mỗi cửa hàng rộng hàng trăm mét vuông, lần lượt kinh doanh lương thực, tạp hóa, vũ khí và xăng dầu.
Chịu ảnh hưởng từ bốn cửa hàng này, hàng hóa bày bán trên bốn con phố thương mại cũng phân chia rõ ràng. Các khu vực bày bán lề đường của thợ săn xác sống và tiểu thương cũng bị ảnh hưởng theo, tạo thành bốn khu vực nhỏ với chức năng riêng biệt.
Tất nhiên, trong khi phân chia chức năng, phố lương thực và phố tạp hóa, hay phố vũ khí và phố xăng dầu vẫn có sự giao thoa nhất định.
Trên bốn con phố thương mại, ngoại trừ hơn mười cửa hàng lớn ở đầu phố được xây bằng gạch đá, các cửa hàng khác đều là nhà lắp ghép đơn giản với cửa cuốn, trông chỉ nhỉnh hơn sạp hàng lề đường một chút.
Nhưng thực tế, trước khi Lam Thành bị tang thi bao vây, những cửa hàng dù nhỏ bé hay rách nát đến đâu cũng đều thuộc sở hữu riêng của năm thế lực lớn tại Lam Thành.
Ngoài các cửa hàng chuyên kinh doanh chung, năm thế lực lớn còn tự tìm kiếm vật tư về bán trong cửa hàng của mình, ý nghĩa đằng sau điều này thì không cần nói cũng biết.
Sau trận chiến bao vây thành, trong số khoảng ba trăm cửa hàng trên phố thương mại, cuối cùng cũng xuất hiện bốn cửa hàng không thuộc về năm thế lực lớn.
Nhóm Ngô Diệp chưa có nền tảng vững chắc ở Lam Thành, dù được Quý Tường coi trọng nhưng cửa hàng miễn thuế được phân cho lại là cửa hàng có vị trí tệ nhất trong số bốn cửa hàng đó.
Cửa hàng miễn thuế của Ngô Diệp nằm ở phố tạp hóa, con phố này bán đủ thứ lộn xộn, từ quần áo cũ rẻ tiền không rõ nguồn gốc, đến thuốc men khan hiếm đắt đỏ, thậm chí cả hàng xa xỉ còn quý hơn thuốc men.
Cửa hàng của cậu nằm ở cuối phố tạp hóa, ngay sát khu vực bày bán lề đường bên ngoài. Theo quy định của phố thương mại, hàng hóa càng đắt tiền thì càng nằm sâu bên trong, còn hàng hóa càng rẻ tiền thì càng ở ngoài rìa.
Người có tiền mua hàng cao cấp đều biết hàng tốt ở phía trước, ai lại rảnh rỗi đi dạo ở bên ngoài? Tương tự, những người lang thang bên ngoài đều mong mặc cả để giảm được vài viên tinh hạch từ tiểu thương vỉa hè, ai lại rảnh rỗi vào cửa hàng mua những món đồ không thể mặc cả được?
Khai trương cả buổi sáng, cửa hàng chỉ có lác đác vài khách, toàn bộ đều là khách quen nể mặt anh em Dương Khởi mà đến.
Tuy nhiên, khi những người này vào xem hàng thì ai nấy đều trợn tròn mắt kinh ngạc --
Thuốc lá Mộc Phù Dung nhái: 400 tinh hạch/gói, 50 tinh hạch/điếu.
Penicillin: 50 tinh hạch/viên.
Thuốc cảm đặc trị: 80 tinh hạch/viên.
Rượu thuốc 50ml: 300 tinh hạch/chai.
Bạch Dược Vân Nam 50ml: 350 tinh hạch/chai.
Snickers: 100 tinh hạch/thanh.
Lương khô ép: 30 tinh hạch/gói.
Muối ăn: 100 tinh hạch/cân.
Sô cô la đen nguyên chất: 80 tinh hạch/viên.
Kẹo cứng vị hoa quả: 20 tinh hạch/viên.
Vị trí nổi bật nhất trên kệ hàng bày một chai Chanel No.5, giá niêm yết 100 tinh hạch, tất nhiên không phải tinh hạch đỏ hay tinh hạch hồng, mà là tinh hạch cam.
Khi Ngô Diệp đổi với hệ thống, 1 tinh hạch cam tương đương 100 tinh hạch trong suốt, và 100 tinh hạch cam tương đương 10.000 tinh hạch trong suốt.
Đối với thợ săn xác sống bình thường ở Lam Thành, 10.000 tinh hạch trong suốt là một con số không tưởng, nhưng với một số thủ lĩnh thợ săn có năng lực thì muốn bỏ ra thì tuyệt đối không thành vấn đề.
Nhưng tinh hạch cam thì khác, hiện tại tang thi cấp ba cực kỳ hiếm và mạnh, một số thợ săn giỏi có thể có một hoặc hai viên nhưng tuyệt đối không thể bỏ ra nổi số lượng hai chữ số.
Dị năng giả đều khao khát sức mạnh, mỗi khi có loại tinh hạch cấp cao mới xuất hiện, trong một thời gian ngắn giá cả sẽ bị đẩy lên cao hơn giá trị thực rất nhiều.
Lúc này chính là lúc tinh hạch cam đắt đỏ nhất, giá giao dịch của một viên tinh hạch cam bị đẩy lên đến 5000 tinh hạch trong suốt, cao gấp 50 lần giá trị thực, người mua vô số nhưng lại không ai chịu bán.
Ngô Diệp thực sự nóng lòng muốn đổi liều thuốc phục hồi đầu tiên cho Ngô Ly, nhưng giá giao dịch tinh hạch cam hiện tại đã vượt quá giới hạn chịu đựng của cậu, cực chẳng đã, cậu mới phải dùng chiêu này.
Lần này tang thi bao vây thành, năm thế lực lớn ở Lam Thành thu hoạch được nhiều tinh hạch đến vậy, biết đâu thế lực nào đó lại có nhiều tinh hạch cam thật thì sao? Dù bây giờ chưa có thì cũng không cần vội, hệ thống đã nói tang thi cấp ba sẽ ngày càng nhiều.
Những thợ săn xác sống do anh em Dương Khởi giới thiệu đều có chút vốn riêng, nếu không mua nổi Chanel thì mua chai rượu thuốc hay Bạch Dược Vân Nam khan hiếm tuyệt đối không thành vấn đề.
“Mẹ kiếp, nếu hôm nay không ăn viên kẹo này thì ông đã quên mất vị táo là gì rồi. Cho ông mười viên nữa, mang về cho vợ con nếm thử. Chọn cho ông nhiều vị khác nhau được không?”
Tăng Tân cười nói: “Thưa anh, rất xin lỗi, giấy gói kẹo không có ký hiệu nên chúng tôi cũng không thể phân biệt được. Nhưng kẹo của chúng tôi có rất nhiều vị, táo, chanh, chuối, dâu tây, dưa hấu, xoài, vải, lê, vị nào cũng đều rất ngon cả.”
Người thợ săn trung niên nuốt nước miếng, xua tay: “Thôi được rồi, ông cứ lấy đại đi, chọn viên to một chút.”
“Thuốc lá Mộc Phù Dung của các anh sao bán rẻ thế? Cửa hàng chuyên doanh bán tận 1200 tinh hạch một gói cơ mà.”
Trần Chiêu Dương nghiêm túc giải thích: “Mộc Phù Dung chúng tôi bán là hàng nhái, giá cả đương nhiên phải rẻ hơn hàng thật.”
“Hàng giả mà các anh dám bán 400 tinh hạch một gói, lừa đảo đấy à?”
Trần Chiêu Dương không giải thích nhiều: “Tiền nào của nấy, anh có thể mua một điếu hút thử trước xem có đáng giá như vậy không.”
Người thợ săn trẻ tuổi vốn nể mặt Dương Khởi đến ủng hộ chứ không hề cố ý gây sự, bỏ tiền mua một điếu, châm lửa hút hai hơi liền lập tức quẹt thẻ mua ngay hai gói.
“Thế mà có thuốc cảm thật, tốt quá, thuốc này hiệu gì thế?”
Tăng Tân đáp:
“Cảm Hữu Khang.”
Đây là cái tên Tần Vô Hoa đặt sau khi xem qua đống thuốc cảm viên nang của Ngô Diệp. Vừa hay cả hai loại viên nang đều không có logo hay nhãn mác, màu vỏ nang và màu thuốc bên trong cũng y hệt nhau, nếu không kiểm nghiệm thành phần thì mắt thường không thể phân biệt được, chắc chắn kiểm nghiệm thành phần cũng chẳng khác nhau là bao.
“Không phải thuốc hết hạn đấy chứ?” Người thợ săn gầy gò cảnh giác hỏi.
“Anh yên tâm, tuyệt đối không phải.”
“Lấy cho tôi 5, à không, lấy 3 viên thôi.” Nói xong gã đau lòng móc thẻ cư trú tạm thời ra quẹt 240 tinh hạch, nghĩ ngợi một chút lại cắn răng mua thêm hai viên kẹo trái cây cho cô con gái đang ốm.
Trong một buổi sáng, cửa hàng chỉ có mười khách nhưng khách nào ra về cũng mua ít nhiều đồ. Kiểm tra lịch sử giao dịch trên máy, doanh thu thế mà đạt tới 3000 tinh hạch.
Ngô Diệp nghe Tăng Tân báo cáo xong thì cười tít mắt, cúp điện thoại, hưng phấn nói với Tần Vô Hoa: “Tuyệt quá, doanh số tốt hơn tôi dự tính nhiều.”
Tần Vô Hoa nhìn khuôn mặt thỏa mãn của cậu cũng khẽ cười theo: “Hôm nay mới khai trương, sau này việc buôn bán sẽ ngày càng tốt hơn.”
Ngũ quan của Tần Vô Hoa tuấn tú, góc cạnh, không cười thì uy nghiêm lạnh lùng, thỉnh thoảng cười lên lại khiến người ta cảm thấy ấm áp như băng tan tuyết lở.
Mẹ kiếp, phạm quy quá! Dắt theo đàn em ngầu lòi như thế này thì cậu còn cơ hội vui vẻ chơi đùa với các cô gái xinh tươi nữa không?