Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 76: Sóng gió chợ đen - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Theo quy định, chợ đen vẫn cấm người thường vào, nên Kỷ Vân đành ở ngoài trông xe. Cậu ta chẳng bận tâm, lấy máy tính bảng ra phân tích từng dữ liệu của “Khai Lô” và điều chỉnh cho phù hợp.
Mỗi ngày vào tầm chiều này, các dị năng giả tan làm và không ai bảo ai mà cùng tụ tập ở chợ đen, hoặc là để bán những vật tư kiếm được hôm nay, hoặc là để bổ sung lương thực, vũ khí và xăng dầu cần thiết.
Ngô Diệp lần đầu tiên vào chợ đen, chỉ cảm thấy đơn thuần rằng nơi đây đông đúc, ồn ào náo nhiệt chẳng khác gì khu chợ vỉa hè trong thành.
Tần Vô Hoa, Dương Khởi và những người khác đều là khách quen, vừa bước vào đã nhận ra bầu không khí hôm nay có gì đó không ổn. Mấy sạp hàng cố định chuyên bán lương thực và vũ khí đã biến mất.
Mọi người đều biết rõ mấy sạp này là tai mắt của một số cao tầng Lam Thành cài cắm vào chợ đen. Lượng hàng họ bán ra mỗi ngày không nhiều nhưng có nguồn cung ổn định, giá cả phải chăng. Nói thẳng ra, đó là cách cao tầng Lam Thành cố ý dùng để an ủi và lôi kéo dị năng giả.
Mặt khác, mấy sạp hàng này cũng góp phần không nhỏ vào việc ổn định giá cả các mặt hàng thiết yếu ở chợ đen.
Mạt thế bùng phát đến nay đã gần một năm chín tháng, khu dân cư Lam Thành thành lập cũng gần một năm rưỡi. Những người sống sót như châu chấu quét qua, càn quét không biết bao nhiêu lượt các ngôi làng, thị trấn trong bán kính hai ba trăm cây số quanh Lam Thành.
Nếu là một năm trước, mọi người còn có thể may mắn vớ được chút đồ còn sót lại, thỉnh thoảng khuân về được mấy bao thóc, ngô, dầu, muối, tương, dấm. Còn bây giờ? Bây giờ những ngôi nhà hoang đó sạch đến mức chuột cũng phải bỏ đi rồi, lấy đâu ra đồ ăn? Cùng lắm thì may mắn, lúc làm nhiệm vụ tiện tay đào được ít rau dại ngoài đồng, chứ nếu cố tình lái xe đi đào thì chắc chắn lỗ vốn.
Lam Thành nhiều núi, trên núi có không ít thú biến dị nhưng bọn chúng sau khi biến dị thì con nào con nấy đều tinh ranh như quỷ, tự lĩnh hội được tinh hoa chiến tranh du kích của Thiên triều. Nếu đánh không lại thì lợi dụng địa hình phức tạp trên núi để chạy trốn, nếu đánh lại được thì chắc chắn cả đàn sẽ xông lên, thợ săn xác sống sơ sẩy một chút là chết không còn mảnh xương.
Nếu thợ săn nào định dựa vào việc săn thú trên núi để kiếm sống thì đúng là tự tìm đường chết.
Cây xăng ở nông thôn vốn không nhiều, chỉ lác đác vài trạm dọc quốc lộ, tỉnh lộ. Chút xăng dầu ít ỏi đó đã sớm bị người ta vơ vét sạch. Xăng dầu bán ở Lam Thành hiện nay đều được mua với giá cao từ khu dân cư Khánh Nguyên.
Để có được số năng lượng này, Quý Tường đã tổ chức một đoàn thương buôn gồm hơn năm trăm người sống sót đi lên phía Bắc. Lúc trở về, chỉ còn chưa đầy ba trăm người, thực sự là mỗi giọt dầu đều thấm đẫm máu tươi của những người đã khuất.
Vũ khí cũng tương tự. Xưởng quân sự duy nhất của Lam Thành nằm trong tay năm thế lực lớn, sản lượng còn không đủ cho họ dùng. Hơn một nửa vũ khí nóng ở Lam Thành được mua với giá cao từ Thủ đô thông qua đội vệ binh đặc chủng.
Đội vệ binh đặc chủng chỉ làm ăn với cao tầng căn cứ, người khác có muốn mua cũng không có cửa.
Vì thế, ba mặt hàng thiết yếu này ở chợ đen thuần túy là hàng ưu đãi thuế thấp mà cao tầng Lam Thành dành riêng cho dị năng giả.
Giờ mấy sạp hàng này nói đóng là đóng, mọi người không cuống lên mới lạ?
Dương Lệ Na là phụ nữ, dù khuôn mặt không quá xinh đẹp nhưng thân hình quyến rũ cũng đủ khiến các dị năng giả nam khác nể nang vài phần: “Anh trai, chuyện này là sao thế? Sao mấy sạp hàng cố định hôm nay đều không bán vậy?”
Người đàn ông trung niên đang la lối trong đám đông liếc nhìn Dương Lệ Na, cơn giận bớt đi đôi chút, phẫn nộ nói:
“Còn không phải tại ba cái tên chó má Chu Thắng, Hứa Nham, Trần Bảo Quan sao? Bọn chúng lại mua hết hàng của mấy sạp đó rồi. Mẹ kiếp, chọc điên ông thì ông về đập nát quán của bọn chúng!”
Chu Thắng, Hứa Nham, Trần Bảo Quan chính là thủ lĩnh của ba đội thợ săn xác sống nhận được những cửa hàng miễn thuế còn lại. Rõ ràng là họ cũng có cùng ý đồ với Ngô Diệp nhưng cái cách làm này cũng xấu quá đi?
Hành động của họ chẳng khác nào công khai đối đầu với toàn bộ dị năng giả ở Lam Thành sao?
Tuy nhiên, ba người này đã làm được thủ lĩnh đội thợ săn xác sống thì chắc chắn không ngu ngốc như vậy.
Vậy thì chắc chắn là có người đứng sau giật dây rồi.
Phải nói là cao tầng Lam Thành làm việc không đàng hoàng, trước thì dỗ ngọt người ta bán mạng cho mình, quay lưng lại lừa người ta một vố. Đứng trên lập trường của người cai trị, họ đương nhiên không muốn chia sẻ lợi nhuận trong tay, làm vậy cũng dễ hiểu.
Nhưng đứng trên góc độ của những người bị lừa như họ thì Lam Thành làm hơi quá đáng.
Ba nhà kia không có nguồn hàng cố định, quét hàng từ chợ đen về bán lại cũng chỉ kiếm được chút chênh lệch thuế.
Gạo, bột mì thông thường trong thành bán 1, 2 tinh hạch một cân. Gạo, bột mì ở chợ đen bán 3 tinh hạch hai cân chỉ là loại chất lượng tốt hơn một chút, mang về thành bán tối đa cũng chỉ được khoảng 2 tinh hạch một cân. Buôn đi bán lại một ngàn cân lương thực mới lãi được 500 tinh hạch.
Lợi nhuận mỏng như vậy đủ thấy tâm địa hiểm độc của cao tầng Lam Thành.
Dù sao thì với đội thợ săn xác sống cả trăm người như nhóm Chu Thắng, kiếm 500 tinh hạch ở khu vây săn chỉ là chuyện trong phút chốc. Họ tội gì mà vì chút lợi nhuận cỏn con này mà gây thù chuốc oán với toàn bộ dị năng giả Lam Thành?
Dương Lệ Na cảm ơn người đàn ông kia xong liền hỏi Ngô Diệp: “Đại ca, giờ chúng ta làm thế nào?” Dương Lệ Na đứng trên lập trường của những người mới nhận được cửa hàng miễn thuế, rất dễ dàng nhận ra mánh khóe trong chuyện này.
Ngô Diệp cau mày nói: “Kệ bọn họ, chúng ta cứ mua đồ của chúng ta. Không đụng đến lương thực, vũ khí, những thứ khác giá cả hợp lý thì cứ mua.” Dù sao cậu cũng không định kiếm lời từ đồ ở chợ đen.
“Tiền Hâm, anh đi bán muối trước đi. Trước đây bán 65 tinh hạch, hôm nay làm tròn 70 đi.”
Muối ở chợ đen luôn khan hiếm, cao tầng chỉ chịu nhả ra một lượng cực nhỏ. Hôm nay họ còn chẳng thèm bày sạp, cậu nhân cơ hội tăng giá chút đỉnh cũng là thuận theo nhu cầu thị trường.
Lần đầu Ngô Diệp về nhà để lại cho Tần Vô Hoa 240 cân muối, hắn gần như chưa động đến. Giờ cửa hàng nhỏ bán chậm, cậu lại cần gấp tinh hạch, mang ra chợ đen bán là hợp lý nhất.
Tiền Hâm hóp bụng thót mông chỉ thiếu điều giơ tay chào kiểu quân đội: “Rõ, đại ca!” Giọng nói vang rền, hoàn toàn không bị tiếng ồn ào như muốn lật tung mái nhà át đi.
Ngô Diệp bị gã hét cho đau cả tai, xua tay bảo gã đi nhanh.
Tiền Hâm tìm đại một chỗ trống ngồi xuống, lấy 100 gói muối loại 1 cân trong túi vải bạt ra xếp chồng lên nhau, vận khí đan điền, mở toang cổ họng gào lên:
“Bán muối đây, bán muối đây! 70 tinh hạch một gói! Bán rẻ đây, bán rẻ đây! Chỉ có 100 gói, nhanh tay thì còn chậm tay thì hết!”
Tiếng ồn ào hỗn loạn trong đại sảnh như bị ai đó bấm nút tạm dừng, im lặng một cách kỳ lạ trong hai giây.
Ngô Diệp theo bản năng ngẩng đầu nhìn mái nhà, quả nhiên thấy từng mảng bụi lả tả rơi xuống.
Dương Khởi lắc đầu cười nói: “Tiền Hâm mà không đi học hát giọng nam cao thì phí hoài quá!”
Tần Vô Hoa nhớ lại hồi trước trong quân đội tổ chức văn nghệ, Tiền Hâm rất thích biểu diễn ca hát. Mỗi lần gã cất giọng là cả đám chết ngất, tuyệt đối là khóc lóc van xin gã ngậm miệng.
“Tuyệt đối đừng nhắc đến chuyện ca hát trước mặt Tiền Hâm, nếu không cậu sẽ hối hận đấy.”